Thiên lý khởi giải – Chương 4 + 5

THIÊN LÝ KHỞI GIẢI

Tác giả: Vị Tịch

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Lưu Thủy

Beta: Phúc Vũ

Chương 4 – Từ từ kể cho các anh nghe

Thẩm Thiên Việt nói: “Anh muốn biết thật sao?”

Lý Sí nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Thẩm Thiên Việt lặng lẽ mỉm cười, nói: “Được, hành trình còn dài, tôi sẽ từ từ kể cho hai người nghe.”

Lý Sí, kể cả Trần Bác Văn, đều không ngờ cậu thực sự muốn kể chuyện của mình, trong một lúc trái lại không biết nên trả lời ra sao.

Thẩm Thiên Việt mỉm cười nói tiếp: “Yên tâm, ngài cảnh sát, tôi sẽ không nói các anh dụ cung đâu.”

Trong khoảnh khắc, vẻ mặt của cậu, thậm chí mang theo chút nghịch ngợm, loại thần thái này căn bản nên thuộc về một thanh niên cỡ tuổi cậu, nghịch ngợm đơn thuần, đánh bật nét ưu thương nhàn nhạt vây quanh cả người, giống như mặt hồ trong đêm lóe lên một đốm tinh quang.

Ánh mắt Thẩm Thiên Việt nhìn cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, từ tốn bắt đầu câu chuyện: “Tôi và Thị Dĩ Thành, hai năm trước chạm mặt nhau.”

Trần Bác Văn nhạy cảm nhận thấy, cậu dùng một từ rất kỳ quái, cậu không nói, hai năm trước chúng tôi quen biết nhau, mà nói, hai năm trước chúng tôi chạm mặt nhau.

Thẩm Thiên Việt nói: “Tôi nhớ rất rõ, lúc đó trời vừa vào thu. Mùa thu năm đó, đặc biệt lạnh, rất hiếm thấy ở thành phố N.”

Thiên Ly là một gay bar ở thành phố N. Có quy mô nhất định, cấp độ cũng thuộc hàng nhất định. Thiết kế giản đơn thoáng đãng, nội thất bày trí tao nhã thoải mái. Người tới không ít, đa số có bạn, cũng có khách đến tìm bạn, thế nhưng rất an tĩnh, cho dù mua bán thể xác, cũng đều âm thầm lặng lẽ tiến hành.

Đó là một buổi tối đầu thu, đã hơn chín giờ, cũng không phải là thời điểm quán bar đông khách nhất. Ở quầy bar, có hai thanh niên đang ngồi.

Hai thanh niên trẻ tuổi.

Một người trong đó, khí trời lạnh như vậy, vẫn mặc áo chẽn bó sát màu đen, quần jean đơn giản, thân hình cao gầy rắn chắc, ngũ quan cân đối rõ ràng, mái tóc cắt rất ngắn, đang khoan thai uống rượu. Bên cạnh, còn có một thanh niên khác.

Thanh niên này mặc sơmi trắng đơn giản cùng với quần jean, ngón tay thon dài ôm lấy ly rượu như đang ủ ấm, khẽ đung đưa thân thể.

Thanh niên mặc áo chẽn chợt huých vai cậu ta, nhỏ giọng thì thầm: “Này, Tô Tô, nhìn gã ngồi ở góc đằng kia xem. Cứ dán mắt vào cậu cả buổi rồi.”

Thanh niên áo trắng, ngô một tiếng, uống một hớp rượu, không lên tiếng.

Hôm qua gã cũng ở đó nhìn cậu, còn có hôm qua của hôm qua, hôm qua của hôm qua của hôm qua nữa.”

Thanh niên áo trắng bị sặc rượu, thấp giọng ho khan hai tiếng mới nói: “JO này, hôm qua của hôm qua là hôm trước, hôm qua của hôm qua của hôm qua là hôm kia. Gần đây ở cùng với người nước ngoài quá lâu, ngay cả tiếng Trung cũng quên luôn rồi sao.”

Thanh niên gọi là JO kia cười tủm tỉm xoa đầu cậu, thanh niên áo trắng cũng rũ my mỉm cười.

JO nói: “Lại nữa rồi lại nữa rồi, hễ cậu cười như vậy, ngay cả tôi cũng nhịn không được phải động lòng.”

Thanh niên áo trắng cười rộ lên cốc đầu JO một cái: “Cậu đi chết đi. A, tôi trụ hết nổi rồi. Tôi đi trước đây.”

JO nói: “Được rồi được rồi, hôm nay về nghỉ sớm chút đi. Có điều, lát nữa mấy tên kia không thấy cậu đâu, chắc sẽ thất vọng lắm.”

Thanh niên áo trắng không cho là vậy, xùy một tiếng, vén lọn tóc mái dài rũ trước trán lên.

Ngay lúc cậu đứng dậy chuẩn bị đi, người đàn ông ngồi thật lâu ở góc quán rốt cuộc cũng đứng dậy, hạ quyết tâm thật lớn tiến lên, chắn trước mặt cậu: “Xin hỏi, cậu là Việt Việt phải không? À không, xin hỏi, cậu có phải họ Thẩm, là Thẩm Thiên Việt?”

Nhìn gần, người này vóc dáng cao ráo, diện mạo bình thường, nhưng trông khoan hoà đôn hậu, mái tóc húi cua, ăn mặc chỉnh tề đường hoàng.

Tô Tô nhàn nhạt quét mắt nhìn anh, nói: “Không, tôi không phải.” Nhưng trong giọng nói lại mang chút vui vẻ.

JO chống hai khuỷu tay lên quầy bar sau lưng, hứng thú nhìn họ.

Đây đúng là kiểu bắt chuyện phi thường cũ rích, thế nhưng, bởi vì khuôn mặt bẩm sinh chất phác của anh, lại nảy sinh một phần thú vị đặc biệt.

Anh đột nhiên đỏ mặt, thấy Tô Tô sắp bỏ đi, muốn tiến lên kéo cậu lại nhưng không dám, chỉ đành theo sau, cuống quýt nói: “Vậy… vậy…”

Tô Tô dừng bước, quay đầu nhìn anh, không nói lời nào.

Ánh mắt cậu an tĩnh rơi trên người anh ta. Khiến người ta liên tưởng đến bồ câu, an tĩnh đáp trên mái nhà đen xám, khoảng cách gần như vậy, nhưng không hề liên quan nhau.

Anh liên tục lắp bắp: “Xin lỗi. Nhưng… tôi là… anh là Dĩ Thành đây, Việt Việt, anh là Thị Dĩ Thành. Em… em không nhớ sao?”

Tô Tô lắc đầu: “Xin lỗi. Anh nhận lầm người rồi.”

Trên trán anh đã đổ một hàng mồ hôi: “Chúng ta có thể… Ý tôi là, tôi có thể trò chuyện với cậu được không?”

Tô Tô cụp mắt nhìn nền gạch, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên, nói: “Xin lỗi, nhưng tôi chưa từng tiếp chuyện ai miễn phí bao giờ.”

Anh ngẩn người một lúc.

Tô Tô lại mỉm cười, bước tới phía trước.

Anh nhất thời nóng vội, kéo tay cậu lại nói: “Khoan đã, xin chờ một chút. Được, chúng ta, có thể, ra ngoài bàn bạc không?”

Tô Tô nhìn bàn tay to lớn nắm chặt lấy cánh tay mình, lại ngẩng đầu nhìn anh ta: “Giá của tôi cũng không thấp.”

Sắc mặt cậu không có lấy nửa điểm gợn sóng, như thể đang nói một chuyện hết sức bình thường.

Thị Dĩ Thành vội gật đầu: “Được được.”

Anh nói, được được. Không giống đang làm một cuộc giao dịch trác táng, trái lại như đang dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh.

Tô Tô tiếp tục bất động thanh sắc.

Anh dường như xấu hổ, buông cánh tay Tô Tô ra.

Tô Tô nói: “Được, vậy đi thôi.”

JO đuổi theo, nắm lấy vai Tô Tô hỏi: “Này, cậu muốn đi theo hắn thật sao? Hôm nay không phải cậu…”

Tô Tô cười như không cười đá cậu ta một phát: “Bớt lo chuyện bao đồng đi, coi chừng tóc mau bạc bây giờ.”

Tô Tô cùng Thị Dĩ Thành rời khỏi quán bar. Ra ngoài, Thị Dĩ Thành đi đến chiếc xe dựng bên đường. Tô Tô vừa nhìn thấy chiếc xe, liền cười phụt một tiếng.

Là một chiếc mô tô, model khá cũ, kiểu dáng lại cục mịch. Thật ra rất giống với chủ nhân của nó, Tô Tô nghĩ.

Khuôn mặt Thị Dĩ Thành lại đỏ lên, hai tay có chút mất tự nhiên xoa vào nhau, nói: “Hồi còn nhỏ, tôi lúc nào cũng lấy xe đạp chở Việt Việt đi khắp nơi, lúc ấy, Việt Việt nói, nếu được ngồi mô tô thì hay biết mấy. Sau đó, tôi mới mua chiếc này, kiểu dáng có chút thô kệch, nhưng chạy rất an toàn.”

Tô Tô quay qua, nương theo ánh đèn đường nhìn kỹ gương mặt anh, sau đó nói: “Đi thôi.”

Anh vẫn không xoay người, từ trong cốp lấy ra một cái mũ bảo hiểm, cẩn thận đội cho Tô Tô, tỉ mỉ cài khóa.

Rõ ràng chỉ là người mới gặp, anh làm như vậy, lại có một kiểu thân thiết khó hiểu, xem chừng động tác này anh đã ấp ủ trong lòng rất nhiều lần, rất nhiều năm.

Hai người ngồi lên xe rồi, Thị Dĩ Thành còn quay đầu lại nói một câu: “Ngồi ổn chứ? Đừng lo, tôi từ từ nổ máy.”

—oOo—

Chương 5 – Tôi không phải tôi không phải

Thị Dĩ Thành ngồi lên mô tô, vừa nổ máy, bỗng nhiên lại xuống xe, cởi áo khoác trên người ra, đưa cho Tô Tô, nói: “Cái này… cậu mặc vào đi.”

Tô Tô lắc lắc cái đầu đang đội mũ bảo hiểm nặng trịch.

Thị Dĩ Thành tiến lại, nhẹ nhàng kéo tay cậu, mặc áo vào cho cậu: “Mặc đi. Bên trong tôi còn một chiếc áo ba lỗ. Cậu lại mặc ít như vậy.”

Tay áo này dài đến tận mu bàn tay của Tô Tô.

Tô Tô nhìn người thanh niên trước mặt qua tấm kính của mũ bảo hiểm, đôi mắt anh rất rõ nét, trong đó phản chiếu hình ảnh mình mặc chiếc áo khoác quá cỡ, đội mũ bảo hiểm thật lớn, bộ dáng quái dị.

Thị Dĩ Thành một lần nữa ngồi lên mô tô, Tô Tô đột nhiên hỏi: “Chúng ta đi đâu?”

Thị Dĩ Thành quay đầu, ôn hòa nói: “Về nhà tôi, có được không? Cách đây cũng không xa.”

Tô Tô nói: “Được.”

Trước kia, cũng không phải không có người dẫn cậu về nhà, nhưng đa phần, vẫn thích đi thuê phòng hơn, dù sao cũng muốn dứt khoát nhanh gọn một chút, rời khỏi khách sạn, hai kẻ từng ở trên giường quấn quýt nhau, tựa như hai kẻ đang yêu, lập tức không còn quan hệ gì nữa, chỉ còn tiền giao dịch, như thế trái lại cũng rất sòng phẳng.

Anh lái xe vững vàng, tuy không nhanh, nhưng vẫn có gió thu lạnh lẽo phất tới tấp, lúc xuống xe, Tô Tô cảm thấy đầu mình càng nặng thêm.

Bọn họ dừng lại bên trong một khu dân cư nhỏ bình thường.

Thị Dĩ Thành cẩn thẩn tháo mũ bảo hiểm xuống cho cậu, có một sợi tóc vướng trên mũ, Tô Tô không kiên nhẫn muốn bứt ra, Thị Dĩ Thành cười nói: “Chờ đã chờ đã.” Từng chút từng chút gỡ ra: “Không phải được rồi sao? Bứt ra sẽ đau lắm.” Lại chỉ lên lầu nói: “Ở tầng năm.”

Lúc lên lầu, Tô Tô nhận thấy, đây là một tiểu khu bố trí quy hoạch rất bình thường, hành lang dài mà hẹp, bề bộn những món đồ gia dụng hết xài và cả những thứ hỗn tạp chưa nỡ vứt, cũng chẳng có đèn. Lối lên tầng năm lại có ánh đèn từ xa rọi sáng, Thị Dĩ Thành dẫn Tô Tô đến trước một căn hộ. Trên đầu cánh cửa, lắp một bóng đèn.

Thị Dĩ Thành nói: “Hành lang này không có loại đèn tiết kiệm điện năng, bàn chuyện lắp đặt, nhưng có vài hộ không chịu ra tiền, đành cứ tiếp tục như vậy, đèn này tôi tự lắp, cứ đến tối lại bật lên, người lên xuống cũng tiện hơn.”

Mở cửa, Thị Dĩ Thành nói: “Đây, mau vào đi.” Tô Tô theo anh vào trong.

Nối liền cửa ra vào là một lối đi hẹp dài, chỉ nhìn thấy một góc bên trong phòng khách. Sàn nhà được lau sạch đến mức trơn láng dị thường, Tô Tô nhìn thấy bóng mình mơ hồ phản chiếu trên đó. Vừa bước lên, liền trượt chân. Thị Dĩ Thành vội đỡ lấy cậu, cánh tay ấm nóng lại mạnh mẽ, cách lớp áo sơmi mỏng manh, khiến Tô Tô cảm thấy như bị bỏng mà muốn rút tay về.

Thị Dĩ Thành cười rộ lên: “Sàn nhà rất trơn, cẩn thận. Mang dép vào là được, đôi này đi, đôi này tương đối mềm.”

Anh cúi xuống, giúp Tô Tô mang dép vào. Cậu im lặng đứng bên cửa, mặc anh nhấc chân mình lên, xỏ dép vào, một chiếc, lại một chiếc.

Căn hộ của Thị Dĩ Thành thuộc loại nhà hai gian một sảnh, là kiểu nhà cũ, phòng khách rất nhỏ, Tô Tô vừa nhìn liền thấy phía trước bày trí một chiếc đàn dương cầm, màu đen sáng loáng, lặng lẽ như quý tộc đứng ở một góc phòng khách.

Tô Tô nói: “Ồ, thì ra anh còn là một nghệ sĩ.”

Thị Dĩ Thành cười ngây ngô, gãi đầu nói: “Tôi không phải, tôi chỉ là một gã thô lỗ. Việt Việt biết đàn. Lúc chúng tôi còn nhỏ, những đứa trẻ học nhạc cụ cũng không nhiều như bây giờ. Mẹ của Việt Việt là một nghệ sĩ violin.”

Nụ cười của Tô Tô đột nhiên mang theo vài phần xa xăm mơ hồ, chậm rãi nói: “Ngay cả đàn anh cũng chuẩn bị sẵn cho cậu ta rồi à.”

Thị Dĩ Thành nói: “Cậu đàn thử đi.”

Tô Tô cười nhạt bước qua, nhẹ nhàng mở nắp, ngón tay thon dài lướt trên phím đàn, khơi dậy làn âm thanh như nước chảy: “Thứ tao nhã thế này, tôi đâu biết. Hơn nữa, cho dù có biết, cũng không thể dùng đàn này, lỡ làm bẩn đàn anh tặng Việt Việt thì sao.”

Thị Dĩ Thành định nói gì đó, lại không thể nói thành lời.

Tô Tô vội chuyển đề tài: “Phòng khách của anh không lớn, đồ vật cũng không nhiều, ngược lại có cảm giác rộng rãi.”

Thật vậy, mỗi một góc ở đây, đều được quét dọn không bám lấy một hạt bụi, nhưng vẫn mang bầu không khí của sự sống, bức tranh với tông màu ấm áp trên tường, là một bức tranh hoa hướng dương, trên bộ sofa lót một tầng đệm thật dày, dụng cụ trong bếp trơn bóng đến mức sáng lóa, hết thảy đều dung hòa với người đàn ông diện mạo bình thường, nhưng lại hết sức gọn gàng sạch sẽ đang đứng bên cạnh mình.

Tô Tô cảm thấy đầu càng lúc càng choáng váng, cậu hỏi: “Phòng tắm ở đâu, tôi muốn đi tắm trước.”

Thị Dĩ Thành kéo một cánh cửa nhỏ bên cạnh phòng bếp: “Ở đây này.”

Tô Tô đi vào, Thị Dĩ Thành cũng vào theo.

Tô Tô nhìn anh, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của mình: “Muốn tắm chung sao?” Cậu lười biếng hỏi.

Thị Dĩ Thành lập tức đỏ mặt: “Không phải. Cửa sổ ở đây có chút vấn đề, hơi khó đóng, thời tiết mùa này, đêm xuống sẽ khá lạnh.”

Anh dùng sức đóng cánh cửa nhỏ hẹp kia lại, xoay người cầm lấy một cái khăn tắm thật to, còn có một bộ đồ ngủ, đưa cho Tô Tô.

Tô Tô đã cởi được phân nửa số cúc áo, tay dừng lại trên vạt áo, nghiêng đầu nhìn anh. Trên mặt mang nét cười nhàn nhạt như sóng nước dập dềnh. Thị Dĩ Thành cũng mỉm cười, nói: “Khăn tắm hơi cũ một chút, nhưng rất sạch sẽ, cậu chịu khó vậy.” Nói xong đi ra, còn giúp cậu đóng cửa phòng tắm.

Tô Tô nghe thấy cánh cửa “kịch” một tiếng đóng lại, thu hồi nụ cười, vùi mặt vào trong chiếc khăn tắm mềm mại kia, ngẩn ngơ ngồi trên thành bồn tắm cả nửa ngày.

Lúc bước ra, trán như bị nhiệt độ trong phòng tắm hâm nóng tăng thêm vài độ, nhưng nhiệt lượng cơ thể lại bị không khí lạnh giá xung quanh bào mòn từng chút một.

Tô Tô gần như ngã nhào xuống chiếc giường trong phòng ngủ, Thị Dĩ Thành cũng đi vào.

Tô Tô lăn một vòng trên giường, ngước nhìn Thị Dĩ Thành, lại cụp mắt kéo cổ áo ngủ, mỉm cười nói với Thị Dĩ Thành: “Anh thích gấu Pooh?”

Thị Dĩ Thành nói: “Việt Việt thích.”

Tô Tô oh một tiếng: “Việt Việt của anh.”

Thị Dĩ Thành đáp: “Việt Việt của tôi.”

Tô Tô vỗ vỗ giường, nhích sang một bên, tiếp đó, bắt đầu cởi áo ngủ.

Thị Dĩ Thành lại kéo chăn, đắp lên cho cậu: “Chúng ta… trò chuyện có được không?”

Tô Tô khúc khích cười: “Chẳng lẽ anh thật sự chỉ muốn nói chuyện đơn thuần thôi sao?”

Thị Dĩ Thành ngắm nhìn nụ cười của Thiên Việt, nụ cười xa lạ này, đang nở rộ trên khuôn mặt đã in sâu trong giấc mơ anh suốt bao năm qua: “Việt Việt, em, thực sự không nhận ra anh sao? Một chút cũng không nhớ ra anh sao?”

Sắc thái của anh mang theo bi thương tuy mơ hồ nhưng vẫn không che giấu được, Tô Tô nắm lấy tay anh: “Việt Việt đương nhiên nhớ anh, có điều, tôi không phải Việt Việt. Tôi chỉ là một kẻ, mà anh cảm thấy giống cậu ta.”

Thị Dĩ Thành chậm rãi đưa tay vuốt ve khuôn mặt Tô Tô: “Việt Việt… Tại sao…” Lời nói đột nhiên bị gián đoạn.

Việt Việt, trán em nóng quá.”

Tô Tô nghiêng đầu, né tránh bàn tay hắn: “Có một chút.”

Hình như sốt cao rồi. Chỗ anh có thuốc, anh đi lấy cho em.”

Tô Tô đột nhiên kéo tay anh lại, hàng mi như rẽ quạt, vừa mơ màng vừa khiêu khích nhìn qua: “Này, lúc phát sốt cảm giác càng tốt, anh thực sự, không muốn thử sao?”

Thị Dĩ Thành vỗ vỗ mu bàn tay cậu: “Ngoan, anh đi lấy thuốc cho em, mùa thu mà bệnh, không phải chuyện đùa.”

Như đang dỗ dành giải thích với một đứa trẻ muốn chơi trò mạo hiểm.

Tô Tô ngẩn ngơ nằm trên giường, đau đớn, như tàn lửa, từ nơi sâu nhất trong đầu bắt đầu âm ỉ thiêu đốt, một mạch lan xuống dần, cả người bồng bềnh như đang trôi nổi giữa không trung, không thể chạm đất, chỉ muốn ngủ.

Trong cơn mơ màng, cảm thấy có người đỡ mình dậy, đút thuốc, thuốc viên, còn có thuốc nước rất đắng, cậu bắt đầu giãy dụa lảng tránh, lại bị đôi tay dịu dàng kiên định giữ chặt lấy đầu, nửa điểm cũng không thể động đậy. Cơn đau trên người, tâm sự không thể nói ra trong lòng, mê man do cơn sốt hành hạ đồng loạt tập kích, Tô Tô bắt đầu phát ra tiếng nức nở khe khẽ, qua một lát, thanh âm không còn, nhưng lại có nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài, nhanh chóng trào dâng. Chợt nghe có tiếng ai không ngừng gọi bên tai: “Việt Việt, Việt Việt. Việt Việt, đừng sợ, có anh ở đây.” Tô Tô không ngừng lắc đầu mơ hồ phủ nhận: “Tôi không phải. Tôi không phải.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s