Thiên lý khởi giải – Chương 6 + 7

THIÊN LÝ KHỞI GIẢI

Tác giả: Vị Tịch

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Lưu Thủy

Beta: Phúc Vũ

Chương 6 – Em thực sự, chỉ là Tô Tô thôi sao?

Tô Tô nhờ cơn mát lạnh trên trán mà từ từ yên tĩnh lại.

Tâm tình cũng dần ổn định, cắn chặt răng không phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.

Ngủ đến nửa đêm, Tô Tô cũng tỉnh táo hơn đôi chút. Nhiệt độ trên trán đã hạ xuống không ít, vẫn còn mê man, nhưng đã thoát khỏi cảm giác đau nhức kia, chỉ là cả người như nhũn ra, tay chân đều nặng tựa ngàn cân, mơ màng muốn ngủ, nhưng mí mắt lại như bị giấy nhám chà đến phát đau.

Trong cơn mơ màng, cảm giác có người đến gần, thay chiếc khăn đã ấm trên trán bằng một chiếc khăn mát lạnh khác, lại nhẹ nhàng đi ra.

Một đêm cứ thế trôi qua.

Sáng hôm sau, Tô Tô tỉnh dậy, cũng không muốn cử động, từng cảnh tượng đêm qua lần lượt hiện về trước mắt.

Mơ hồ nhớ lại, lúc mình thần trí không tỉnh táo đã kêu lên, không phải tôi không phải tôi.

Tô Tô kéo chăn phủ qua đầu, biết mình nên ngồi dậy, nhưng không muốn nhúc nhích, cũng không hiểu sao, lại mặc cho bản thân bướng bỉnh thế này.

Thị Dĩ Thành khẽ đẩy cửa tiến vào.

Tô Tô vội nhắm mắt lại.

Thị Dĩ Thành bước tới, đặt tay lên trán cậu. Tô Tô cảm thấy nệm giường hơi lún xuống, biết anh đã ngồi, chờ đợi động tác tiếp theo của anh, nhưng chẳng có gì xảy ra.

Cho dù đang nhắm mắt, Tô Tô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt lưu luyến của Dĩ Thành trên từng phân khuôn mặt mình.

Tô Tô cắn răng, nhưng không mở mắt.

Anh cũng không chút động tĩnh, khuôn mặt Tô Tô dần nóng lên, không biết là có đỏ hay không, hơi thở ấm áp của anh phả lên khuôn mặt nóng hổi của Tô Tô, bỗng dưng mang đến một trận mát lạnh.

Tô Tô thầm nghĩ, chẳng lẽ cứ phải giả vờ ngủ? Lại nghĩ, dù sao cũng là anh ta ép mình, hại anh ta đi làm muộn một chút cũng đáng kiếp.

May mắn, Thị Dĩ Thành rốt cuộc cũng đi ra, Tô Tô mở mắt, nhìn lên trần nhà, thở phào một hơi.

Tô Tô ra khỏi phòng ngủ đã ngửi thấy mùi thơm tràn ngập trong nhà. Không phải mùi khói bếp đậm đà, mà là mùi cháo nóng thoang thoảng. Thị Dĩ Thành thấy cậu bước ra, mỉm cười nói: “Chào buổi sáng.” Lại hỏi: “Thấy khá hơn chưa? Qua đây ăn chút cháo, xong rồi uống thuốc.”

Tô Tô cũng không lên tiếng, bước tới, ngồi xuống bên bàn.

Thị Dĩ Thành múc một chén cháo đặt trước mặt cậu: “Coi chừng bỏng.” Anh nói.

Tô Tô cúi đầu nhìn vào chén, cháo được nấu cực thơm, hạt gạo cũng rất mềm dẻo, lại không vón cục, khiến người ta không khỏi nổi cơn thèm.

Tô Tô chậm rãi ăn cháo.

Thị Dĩ Thành nhìn cậu, đột nhiên nói: “Việt Việt, em vẫn giống như hồi còn bé, ăn không hề có tiếng động.”

Tô Tô không ngẩng đầu lên, ngữ khí mang theo hai phần ý cười nhàn nhạt: “Có lẽ rất nhiều người ăn cũng không phát ra tiếng động.” Mới ngẩng đầu, giơ một ngón tay thon dài lên trước mặt Thị Dĩ Thành, huơ huơ: “Lặp lại lần nữa, tôi không phải Việt Việt.”

Tô Tô tiếp tục ăn cháo, vừa cười vừa nói: “Tôi với cậu ta, trông rất giống nhau sao? Chuyện này, chỉ mới thấy trên phim ảnh hoặc trong tiểu thuyết, quả thật chưa từng gặp qua.”

Thị Dĩ Thành như đang thầm thở dài, không lên tiếng nữa.

Tô Tô ăn cháo xong, Thị Dĩ Thành liền đưa thuốc với nước qua cho cậu, Tô Tô cũng không nhìn đối phương, nhận lấy rồi uống.

Nhất thời căn phòng trở nên yên tĩnh. Chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo trên tường, trong không gian trầm lắng này lại càng đặc biệt rõ ràng.

Thị Dĩ Thành thử mở miệng: “Việt Việt…”

Tô Tô đột nhiên ngắt lời hắn: “Này, tôi nói, anh, thực sự, không làm sao?”

Thị Dĩ Thành: “Hả…”

Tô Tô lại cười rộ, nụ cười của cậu nhu hoà như nước, nhưng không hề vô tư: “Nếu tôi đã đi với anh, làm hay không đều phải thu tiền, anh bị lỗ rồi.”

Thị Dĩ Thành đang định mở miệng, Tô Tô lại nói: “Xin lỗi, tôi phải đi.”

Thị Dĩ Thành ngẩn ra.

Tô Tô vẫn tiếp tục: “Tôi nói, tôi phải đi, xin trả tiền.”

Sắc mặt Thị Dĩ Thành chợt ảm đạm, Tô Tô nhìn anh, từ chóp mũi cười lạnh một tiếng.

Thị Dĩ Thành nói: “Được, được.” Lại cái giọng điệu dỗ dành con nít này.

Tô Tô đột nhiên cảm thấy buồn bực.

Thị Dĩ Thành trở vào phòng, lát sau cầm một phong thư đi ra, khẽ đặt lên bàn. Nhưng nói: “Ở lại thêm chút nữa được không?” Đưa một túi nylon nhỏ cho cậu: “Còn có chỗ thuốc này, cho em. Thuốc rất hiệu quả.”

Tô Tô đón nhận, tiện tay nhét vào túi: “Anh không đi làm sao?”

Thị Dĩ Thành nói: “À, chuyện này, anh đi sớm hay muộn một chút cũng không sao.”

Tô Tô cười khẽ: “Chà, thì ra là ông chủ.”

Thị Dĩ Thành đỏ mặt: “Cũng không thể coi là vậy. Tự mở một công ty vận tải nho nhỏ. Vừa mới đi vào nề nếp.”

Tô Tô nhìn ngón tay im lặng một hồi, đột nhiên nói: “Xin lỗi, anh có kềm cắt móng không? Móng tay tôi bị xước, đâm đau quá.”

Thị Dĩ Thành vội nói: “Có, có.” Đứng dậy đi tìm.

Đến khi anh từ phòng ngủ bước ra, phát hiện Tô Tô đã đi rồi. Một tiếng động cũng không có.

Trên bàn, là một xấp tiền, một bức thư màu trắng được đặt trên cùng, Thị Dĩ Thành cầm lên, trong đó viết mấy chữ: “Cảm ơn tối qua đã chăm sóc tôi, coi như ưu đãi cho anh, tiền tôi chỉ lấy một nửa.”

Nét bút vội vàng, phảng phất như một giây sau sẽ biến mất như chủ nhân của nó.

Sau lần đó, Thị Dĩ Thành cũng không tìm được Tô Tô nữa.

Thị Dĩ Thành mỗi ngày đều túc trực ở Thiên Ly, nhưng, Tô Tô không hề xuất hiện.

Thị Dĩ Thành không thấy Tô Tô, nhưng lại gặp được người thanh niên tên JO cùng ngồi với Tô Tô hôm đó.

Thị Dĩ Thành bước qua: “Cho hỏi, Việt… Tô Tô có ở đây không?”

JO nhận ra hắn: “Anh tìm Tô Tô? Hai ngày nay tôi cũng không gặp cậu ta.”

Thị Dĩ Thành suy nghĩ một lát, vẫn hỏi ra miệng: “Xin hỏi, Tô Tô, là họ Tô thật sao?”

JO mỉm cười: “Anh hai à, đừng nói anh không biết bọn tôi làm nghề gì nha, thành thật mà nói, làm nghề này, có mấy ai dùng tên họ thật của mình? Tô Tô họ gì, tôi thật sự không biết, chỉ biết mọi người đều gọi cậu ta là Tô Tô.”

Trên khuôn mặt trẻ tuổi của cậu, nhàn nhạt hiện lên vẻ tự giễu, còn có một chút tang thương, nhưng nháy mắt đã chẳng còn.

“Vậy…” Thị Dĩ Thành không phải không do dự, thế nhưng vẫn không nhịn được hỏi tiếp: “Cậu có cách gì liên lạc với cậu ấy không, hoặc là… cậu biết cậu ấy ở đâu không?”

JO bị sặc một ngụm rượu, liếc xéo anh: “Tôi đương nhiên, khụ khụ, không biết cậu ta ở đâu. Số di động thì đúng là có, nhưng nếu cậu ấy mà biết tôi tuỳ tiện cho người khác, nhất định sẽ trở mặt với tôi. Anh hai à, anh đừng làm khó tôi.”

Thị Dĩ Thành bất đắc dĩ gật đầu: “Dù sao cũng cảm ơn cậu.”

Thị Dĩ Thành rời khỏi Thiên Ly.

Quán bar này, nằm ở một góc khuất khá biệt lập trên đường, chỉ có bóng cây loang lổ, khẽ lay động trong màn đêm, vẽ nên một mảnh cô tịch.

Việt Việt, em đang ở đâu? Em thực sự, chỉ là Tô Tô thôi sao?

——-

Chương 7 – Thỏa thuận

Thẩm Thiên Việt chìm đắm trong hồi ức, dường như cậu đang trở về hai năm trước đây, trốn trong góc tối của quán bar, nhìn người kia ngây ngốc ngồi đó, hoặc ngập ngừng hỏi thăm từng người, hết quán bar này đến quán bar khác, hết ngày này đến ngày khác. Con người thật thà này, ấy vậy lại không hề phát hiện, mình đã vài lần theo sau anh ta. JO thường đùa rằng, cậu còn không mau xuất hiện, anh Thị sắp biến thành Mạnh Khương Nữ ngàn dặm tìm chồng rồi đấy.

Khuôn mặt Thẩm Thiên Việt dần dần thấm đượm nét cười nhàn nhạt, là nét cười xuất phát từ nơi nội tâm sâu thẳm, trong nắng mai thanh nhã như ngọc. Cậu thì thầm với chính mình: “Tên ngốc này!” Lại thở dài: “Giá như lúc đó tôi không đi tìm anh ấy, giá như lúc đó tôi không đề ra thỏa thuận kia với anh ấy… thì hay biết mấy.” Cậu quay đầu, tựa lên thành giường, ý cười dần tan biến, giống như khe hở thì không thể nào giữ được dòng nước ở lại: “Đời người, dù cho có trốn tránh thế nào, cũng không thể thoát khỏi số phận.”

Suốt một tháng trời, Thị Dĩ Thành gần như đã rảo khắp các quán bar có thể tìm được, thế nhưng anh vẫn không tìm thấy Việt Việt.

Anh mong nhớ Việt Việt đã tám năm qua, khó khăn lắm mới tìm được, Việt Việt một lần nữa lại biến mất.

Thị Dĩ Thành bước ra khỏi một quán bar, tuyệt vọng ngồi phịch xuống đất, vùi mặt vào giữa hai đầu gối.

Có lẽ, thật sự đã quá lỗ mãng rồi. Lúc chia tay, Việt Việt chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mười bốn tuổi, hoàn toàn không hiểu được tâm tư mình dành cho cậu, khi đó cậu ấy chẳng qua chỉ xem mình như anh trai dựa dẫm ỷ lại. Việt Việt bây giờ, có một cuộc sống như vậy, kể từ hôm ấy, Thị Dĩ Thành không phải không hiểu, thế nhưng, tại sao? Cậu nhất định có nỗi khổ khó nói, nhưng mà, liệu cậu có bằng lòng để mình lại đặt chân một lần nữa vào cuộc sống của cậu không? Việt Việt, em đang ở đâu?

Thị Dĩ Thành vò đầu bứt tai, ngẩng mặt lên.

Có một người, bó gối ngồi xuống trước anh, đôi mắt trắng đen rõ ràng, trong ngần như nước, nhìn anh, không nói lời nào.

Bất ngờ ngoài ý muốn khiến Thị Dĩ Thành chỉ biết ngây ra.

“Này”, thanh niên kia nói: “Vẫn đang tìm Việt Việt của anh sao?” Giọng nói cậu chậm rãi, lại như thở dài: “Anh đúng là quá si tình.”

Nói xong, cậu đứng dậy, Thị Dĩ Thành vô thức muốn kéo lại, nhưng thấy cậu không có xoay người bỏ đi, mà lùi ra sau hai bước, ngồi lên dãy song chắn ven đường. Đôi chân thon dài một gác trên song, một thả tự do, đung đưa theo gió.

“Tôi nói anh,”  Cậu cười như không cười, “Tìm Việt Việt làm gì? cậu ta là gì của anh?”

Thị Dĩ Thành bước qua, đứng bên cạnh cậu: “Việt Việt, trước đây, là hàng xóm của anh, cũng là bạn chơi chung với anh lúc nhỏ, là em trai nhỏ của anh.”

“Ồ.” Tô Tô xoay đầu: “Thì ra là thanh mai trúc mã, khó trách anh cứ nhớ mãi không quên. Ái chà, nhìn anh cũng khá thật thà, không ngờ còn nhỏ như vậy đã ôm tâm tư sâu xa?”

Thị Dĩ Thành đỏ mặt.

Tô Tô cười ra tiếng, cố ý dùng một ngón tay quét qua mặt anh: “Dễ đỏ mặt như vậy, làm sao ra ngoài lăn lộn?”

Thị Dĩ Thành nhìn Tô Tô, cậu chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh màu trắng, quần màu be, ánh lên trong màn đêm sâu thẳm, toàn thân trên dưới dường như chỉ có hai màu đen trắng, so với giọng nói và thái độ có điểm ngả ngớn của mình, hoàn toàn không dung hoà, mà có một sức hấp dẫn kỳ lạ.

Thị Dĩ Thành nói: “Em thật thích mặc đồ trắng.”

Tô Tô hỏi: “Việt Việt của anh thì sao? Cậu ta thích mặc màu gì?”

Thị Dĩ Thành nói: “Việt Việt ư, em ấy thích màu lam.”

Thân thể Tô Tô hơi lảo đảo, Thị Dĩ Thành đỡ lấy cậu. Khoảnh khắc ấy, khuôn mặt hai người gần như dán vào nhau.

Thị Dĩ Thành nghĩ, Việt Việt à, em đã cao lên rất nhiều.

Khuôn mặt cậu, đã không còn nét ngây thơ của thiếu niên, thay vào đó là vẻ thanh tú lãng tử đơn thuần của thanh niên. Khuôn mặt luôn khoác lên biểu tình nhàn nhạt này, nhìn kỹ, lại hết sức sinh động.

Tô Tô biết Thị Dĩ Thành đang chăm chú quan sát mình, bất chợt rũ mi, cười khẽ một tiếng, nụ cười rất ngắn ngủi, thế nhưng Thị Dĩ Thành vẫn nhạy cảm nắm bắt được ý vị quen thuộc trong miền ký ức xa xăm nơi cậu.

Thị Dĩ Thành nói: “Cha mẹ Việt Việt đều là những người tài giỏi, cha là nhà nghiên cứu trẻ tuổi nhất, có thành tựu nhất ở viện nghiên cứu Cổ sinh vật học, mẹ là một nghệ sĩ, ban đầu, bọn họ không đồng ý để Việt Việt chơi với anh.” Anh cười ngây ngô: “Bởi vì cha mẹ anh chỉ là người gác cổng ở viện nghiên cứu. Thế nhưng Việt Việt, lại thích đi theo anh. Anh thì… vô cùng thích em ấy. Việt Việt rất ít nói, vóc dáng cũng mảnh mai, có phần hướng nội, trên mặt mang cặp kính gọng đen nhỏ nhắn, không hoà đồng lắm, có lúc còn bị mấy đứa trẻ trong viện bắt nạt, mỗi lần như vậy, anh đều bảo vệ em ấy, em ấy là một đứa trẻ, khiến người rất muốn yêu thương. Từ lúc em ấy mười tuổi anh lúc nào cũng ở bên em ấy, mãi cho đến năm em ấy mười bốn anh mười chín, phải nhập ngũ rồi, mới chia tay. Lúc trở về, cha mẹ anh đã không còn làm ở viện nghiên cứu nữa, bọn họ cũng đã chuyển nhà.”

Tô Tô bỗng ghé mặt sát lại, nói: “Anh xem, tôi không đeo kính, anh nói tôi giống cậu ta chỗ nào?”

Thị Dĩ Thành đưa tay phủi phiến lá khô vướng trên tóc Tô Tô, dịu dàng nói: “Anh đã từng thấy dáng vẻ lúc em ấy không đeo kính.”

Ngũ quan Thị Dĩ Thành rất bình thường, nhưng lại được bao phủ bởi vẻ khoan hoà dịu dàng, như men bôi lên gốm sứ, làm cho người khác bất giác bị lớp màu sắc sáng bóng ấm áp kia hấp dẫn.

Tô Tô ngước nhìn bầu trời đêm, đột nhiên nói: “Hay là, chúng ta lập một thỏa thuận đi.”

Thị Dĩ Thành hỏi: “Sao cơ?”

Tô Tô khôi phục ý cười phóng túng: “Tôi nói, hay là chúng ta lập một thỏa thuận đi. Tôi sẽ đóng vai Việt Việt của anh, còn anh, vẫn tiếp tục tìm cậu ta, ba tháng, tôi cho anh ba tháng, trong khoảng thời gian đó, nếu anh tìm được cậu ta rồi, tôi sẽ lập tức rời khỏi anh, nếu anh vẫn không tìm được cậu ta, hết kỳ hạn ba tháng, tôi cũng lập tức biến mất, chúng ta tiền trao cháo múc, thế nào?”

Cậu đung đưa hai chân, cười tủm tỉm, cũng không nhìn Thị Dĩ Thành, chỉ tự mình nói một hơi.

Thị Dĩ Thành ngẩn ngơ, sau đó, anh mỉm cười.

“Được!” Anh nói, dứt khoát ngắn gọn.

Tô Tô từ song chắn nhảy xuống: “Vậy cứ quyết định như thế. Đi đây.”

Thị Dĩ Thành đuổi theo sau hỏi: “Bao giờ, và ở đâu anh có thể đón em?”

Tô Tô xoay người lại, đi thụt lùi, vừa cười vừa nói: “Khỏi đi. Cứ để tôi giao hàng tận nhà.”

Thị Dĩ Thành đứng ngẩn ngơ giữa đường, cuộc kỳ ngộ đêm nay, khiến anh rơi vào cơn chếnh choáng, đầu óc có chút mông lung, Việt Việt, em vẫn không thừa nhận mình là Việt Việt, thế nhưng, em đồng ý cho tôi ba tháng. Phải, ba tháng, Thị Dĩ Thành nghĩ, chúng ta sẽ có thời gian ba tháng.

Con nhện nhỏ ở góc tường, nhả tơ kết lưới, vây khốn chính mình. Thế nhưng, nó vẫn tham lam ánh nắng ấm áp bên cửa sổ, từ từ muốn bò tới.

Con nhện bé nhỏ đó, nó nói nó là Tô Tô.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s