Thiên lý khởi giải – Chương 11 + 12

THIÊN LÝ KHỞI GIẢI

Tác giả: Vị Tịch

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Lưu Thủy

Beta: Phúc Vũ

Chương 11 – Đánh cắp thời gian

Đã sáu năm trôi qua, thế nhưng Thiên Việt vẫn nhớ rất rõ cảm giác khi bàn tay lạnh lẽo ẩm ướt kia nhẹ nhàng cọ xát nơi bí ẩn nhất của mình, Thiên Việt bé nhỏ, bị chính xúc cảm khô nóng đột ngột như thủy triều trào dâng trong cơ thể làm cho sợ hãi đến không thể động đậy. Loại cảm giác đó, không phải đau, không phải ngứa, không phải rát, không phải trướng, không phải tê, không phải bất kỳ loại cảm giác nào mà cậu từng quen thuộc, cậu thực sự thực sự rất sợ hãi, bắt đầu nhỏ giọng thút thít, thanh âm non nớt mềm mại, như một con mèo nhỏ bơ vơ trong mưa, không nơi nương tựa, mồ hôi lớp lớp nổi lên, dày đặc thấm đẫm trên trán hắn. Khi đợt cao trào cuối cùng qua đi, Thiên Việt nằm sấp trên gối, khóc. Cậu cuộn người, không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, chỉ im lặng rơi lệ. Nước mắt lăn dài như ma sát đến hai má phát đau.

Bàn tay to lớn của thầy không ngừng vuốt ve cổ cậu, thanh âm trầm thấp êm dịu như nước chảy rót vào tai: “Đừng sợ, đừng sợ, tiểu Thiên Việt, ngẩng đầu lên nào, không phải sợ. Đây là chuyện bình thường, rất đỗi bình thường. Em biết không? Có đôi lúc, thầy cũng phải làm như vậy.”

Nghe tới câu sau cùng, Thiên Việt kinh ngạc đến quên cả khóc, ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ ngấn lệ nhìn người trước mặt, khoảnh khắc ấy, cậu đột nhiên cảm thấy, lúc này, y chỉ còn là một người đàn ông trung niên, chứ không phải là một thầy giáo. Vầng hào quang cùng lớp mặt nạ thầy giáo đã từ từ lột xuống, sau đó, khi giúp cậu thanh lý sạch sẽ, để cậu mặc quần áo xong, ngồi vào bàn, vầng hào quang cùng lớp mặt nạ kia dần dần quay lại, một lần nữa khoát lên người đàn ông này.

Kể từ sau hôm đó, quan hệ giữa thầy và Thiên Việt có biến đổi vi diệu. Giờ chuyển tiết hoặc lúc tan học, bàn tay thầy sẽ không tự chủ được mà vuốt ve khuôn mặt Thiên Việt, rồi lần tới thân thể thiếu niên non nớt của cậu, Thiên Việt càng ngày càng quen với cảm giác lửa nước giao hòa này, cậu đã biết, cảm giác ấy, gọi là khoái cảm. Cậu dần dần thích cảm giác này, tuy vẫn còn sợ, thế nhưng, nhịn không được mà khát khao. Có lúc thầy còn dùng đôi môi khô nứt nhưng ấm áp hôn lên trán, lên chóp mũi, lên cổ cậu, đôi khi, môi thầy hữu ý vô ý lướt trên môi Thiên Việt, giống như sắp dán vào, nhưng lại khó khăn tránh đi.

Khuôn mặt thầy gần cậu như vậy, Thiên Việt có thể nhìn thấy rõ ràng nỗi bi ai cùng đấu tranh trong đó.

Mơ hồ, nhưng Thiên Việt thật ra đã hiểu, mối quan hệ giữa mình và thầy không phải bình thường, cũng không thể kéo dài lâu được, có chút mạo hiểm, nhưng mà cậu vẫn muốn dựa dẫm vào mối quan hệ này, như con ngài bé nhỏ, bị thứ ánh sáng yếu ớt lại ấm áp kia hấp dẫn.

Cuối cùng có một ngày, thầy nói, tiểu Thiên Việt, thầy phải tạm biệt em rồi, thầy được điều về trường trung học ở quê nhà Thường Châu, thầy đã nhờ một người bạn, sau này, anh ta sẽ dạy kèm cho em.

Thiên Việt sững sờ. Thầy ôm cậu vào lòng, vỗ lưng trấn an.

Thiên Việt hỏi, thầy ơi, đừng đi có được không?

Thầy nói, không đi không được.

Hôm thầy đi, Thiên Việt lần đầu tiên trốn học.

Đó cũng là một ngày lạnh lẽo ẩm ướt, Thiên Việt đứng trước ngôi nhà cũ kỹ của thầy, cửa đã được khóa, trên khoảnh sân đầy bùn đất, vẫn còn ngổn ngang những vật dụng thường ngày sót lại. Mọi thứ xung quanh đều mang theo hơi ẩm dày đặc, trời đất một màu, âm u như sắp sụp đổ.

Giây phút đó, Thiên Việt cảm thấy, mình cũng giống như những món đồ cũ dưới bùn kia, bị vứt bỏ. Cậu hé miệng, nhưng khóc không ra tiếng, trước ngực tràn đầy hơi nước ẩm ướt, cảm giác đó theo cậu suốt năm cuối cùng của cấp ba.

Sau này, Thiên Việt mới hiểu được, tại sao thầy phải bỏ đi.

Y sợ đã sai rồi, lại sai thêm lần nữa.

Thế nhưng, cuối cùng vẫn là sai lầm của số mệnh, cuối cùng vẫn là sai lầm không thể tránh khỏi, để rồi kể từ đó, sai càng thêm sai.

Thị Dĩ Thành hỏi xong câu đó, hồi lâu vẫn không nghe thấy Thiên Việt trả lời, chỉ nhìn thấy vẻ mặt thẫn thờ của cậu, vội dỗ dành: “Không muốn nói thì xem như anh chưa từng hỏi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Qua đây, ăn thử chè đậu đỏ anh vừa nấu đi. Anh có bỏ thêm chút bột mỳ tinh, hơi sệt.”

Thiên Việt như hoàn hồn lại, mỉm cười: “Cũng không phải không muốn nói, đâu phải chuyện thương tâm đau khổ gì. Thật ra, hồi học cấp ba em có một thầy giáo dạy kèm, bây giờ nghĩ lại, đại khái là em thầm mến ông ta.”

Qua loa kể lại, tống hết mọi ưu phiền tổn thương của thời thiếu niên.

Tuy nhiên, trên thực tế, Thiên Việt tự hiểu rõ, sở dĩ cậu không thể nào thích phụ nữ, cũng không thật sự vì người thầy đó.

Được rồi, thật ra, hoàn toàn không phải như vậy.

Chỉ là, sự thật đó, bảo Thiên Việt làm sao mở miệng nói được.

Dĩ Thành múc một chén chè đưa cho Thiên Việt, Thiên Việt nếm thử một thìa, đột nhiên cười rộ lên: “Ai ai ai, anh không thích phụ nữ, đúng là tổn thất cho phụ nữ.”

Dĩ Thành đỏ mặt: “Nếu em thích, mỗi ngày anh đều có thể nấu cho em ăn.”

Nấu cả đời cũng được. Thị Dĩ Thành thầm nghĩ, chỉ cần em đồng ý, Việt Việt, chỉ cần em đồng ý.

Thế nhưng, anh không nói ra.

Thiên Việt nói: “Khẩu vị của em bị anh nuôi đến kén ăn luôn rồi sao?”

Dĩ Thành xoa đầu cậu, cười ha ha.

Dĩ Thành nói, Việt Việt, mới ăn khuya xong lại nằm xem TV, đứng lên hoạt động một chút, em có muốn ra ngoài tản bộ không?

Thiên Việt dứt khoát nằm dài trên sofa: “Ông anh, nửa đêm nửa hôm mà tản bộ sao? Cả ngày hôm nay lội suối Trân Châu vẫn không thấy mệt? Ồ, chẳng lẽ anh sợ sẽ có bụng bia? Yên tâm đi, loại chuyện này, sau ba mươi tuổi hẵng lo cũng còn kịp. Qua đây ngồi đi.”

Dĩ Thành ngồi xuống bên cạnh Thiên Việt. Lẳng lặng nhìn cậu.

Thiên Việt nghĩ, con người đúng là tham lam, giống như người đi đường giữa gió tuyết, quyến luyến nhiệt độ của ngọn lửa ven đường, đưa tay lại gần tận hưởng ấm áp, sau đó, mang theo chút ấm áp ấy tiếp tục lên đường. Thực chất đây là điều tối kỵ, ấm áp nhất thời, chỉ khiến khả năng chịu đựng giá lạnh của ta giảm đi.

Tại sao lại có nhiều người như vậy, thà ôm ấp khao khát, đơn giản vì khao khát này quá mức sâu nặng, quá mức tuyệt vọng chăng.

Thiên Việt nghĩ, ba tháng, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, Dĩ Thành đối xử tốt, đều là với Việt Việt, không phải với Tô Tô, rồi đến một ngày, khi anh phát hiện, Việt Việt kỳ thực đã biến thành Tô Tô, anh sẽ lấy lại tất cả những điều tốt đẹp đó.

Còn lúc này đây, khi mà anh vẫn chưa phát hiện, đánh cắp trọn vẹn khoảng thời gian này giấu vào lòng vậy.

Thiên Việt lười biếng gối đầu lên đùi anh: “Này, gãi lưng cho em, gãi lưng cho em.”

Dĩ Thành luồn tay vào trong áo Thiên Việt, trên tấm lưng căng mịn thon gầy khẽ gãi nhẹ. Lúc này đây, Việt Việt của anh, đã thật sự trở về.

Anh đột nhiên áp đầu lên lưng Thiên Việt, cách lớp áo len cảm nhận mùi hương cơ thể cậu, chỉ chớp mắt, liền tách ra, khuôn mặt nóng bừng, tim đập gấp gáp.

———

Chương 12 – Ăn sâu vào xương máu

Tháng ngày bình lặng, trôi qua đặc biệt nhanh.

Thiên Việt dần cảm thấy, những năm gần đây, lần đầu tiên, có cảm giác bản thân chân thật đến vậy. Cảm giác vững vàng đứng trên mặt đất, không còn phập phồng như lơ lửng giữa không trung, không ngờ bắt đầu ngày ngày mong chờ Thị Dĩ Thành tan ca về sớm một chút, nghe thấy tiếng chìa khóa nhẹ xoay trong ổ khóa, liền bất giác đứng ở nơi có thể nhìn thấy cửa, vờ cầm một ly nước, hoặc vờ như vừa từ trong nhà tắm bước ra, cửa mở, gương mặt ôn hòa thân thiết kia xuất hiện, Thiên Việt nghe thấy tiếng tim mình trở về lồng ngực, cảm giác nhẹ nhõm an tâm dâng lên, như bát canh nóng hổi giữa ngày đông, từng chút từng chút chan chứa cõi lòng.

Trên mặt Thiên Việt sẽ hiện lên một nụ cười, rất ngắn ngủi, chưa kịp nở rộ đã bị thu hồi lại, như đang tự dằn vặt bản thân, lọt vào mắt Thị Dĩ Thành chỉ cảm thấy đau xót.

Ngày lại qua ngày, Thiên Việt bắt đầu nung nấu một ý nghĩ. Cứ suốt ngày làm con mọt gạo như vậy cũng không được, cậu đột nhiên nảy ra ý định bồi dưỡng lại chuyên ngành của mình. Chuyên ngành Thiên Việt ở đại học là tiếng Pháp, tiếng Anh cậu cũng rất giỏi, năm đó bị đuổi học, đã học đến năm ba, chỉ còn một năm nữa thôi là tốt nghiệp, bằng cấp cậu đạt được không ít, một lòng muốn thi lấy chứng chỉ phiên dịch viên quốc gia, cũng đã chuẩn bị ngần ấy thời gian, để rồi cứ thế trong thoáng chốc, bao nhiêu hi vọng của cậu đều tan tành ngàn mảnh.

Đầu năm đó, thạc sĩ, tiến sĩ, sinh viên tốt nghiệp hàng năm hết lớp này đến lớp khác, một tên nhóc mới lớn chỉ có bằng tốt nghiệp phổ thông như cậu, không thể xin được một chân trong bất cứ đơn vị nào, lúc đó, cha mẹ cũng đã ly dị, cha đi Mỹ, ngay cả căn nhà ở viện nghiên cứu cũng bị thu hồi. Mẹ lại nhanh chóng tái hôn, cũng theo người chồng ngoại quốc đó đi Bỉ, trước khi đi, bà nói: “Con trai, mẹ không thể lo cho con được nữa. Mẹ không thể bảo James nuôi con cho mình. Gian phòng này, mẹ đã trả trước nửa năm tiền thuê. Sau này, phải dựa vào bản thân con.”

Thiên Việt thậm chí không có cả thời gian để tự thương hại mình, cậu phải nghĩ cách nuôi sống bản thân.

Thiên Việt lắc đầu, đè nén những hồi ức đang tranh nhau ùa về kia, thong thả bước qua gian sách ngoại ngữ, định tìm một bộ CD giáo trình phiên dịch tiếng Pháp cao cấp.

Cuối cùng vẫn không tìm được, ở thành phố N, tiếng Pháp ít được quan tâm.

Cậu nhớ lúc còn đi học thường đến hiệu sách nhỏ ở giữa đường Sơn Đông, trước đây cậu thường tìm được không ít tư liệu quý hiếm ở đó.

Hiệu sách này vẫn giống như mấy năm trước, nhỏ hẹp, giá sách bày trí rất khít nhau, có chút khuất sáng, chỉ mỗi chỗ cửa sổ hướng đông, là có ánh sáng rọi vào, trong tia nắng, có thể nhìn thấy những hạt bụi đang bay tứ tán.

Quả nhiên, trên giá sách gần cuối Thiên Việt tìm được thứ mình muốn tìm, vừa định giơ tay lấy, từ sau lưng, một cánh tay duỗi ra, giúp cậu lấy chiếc đĩa.

Bàn tay thon dài trắng nõn, móng tay được cắt chỉnh tề hình nửa vòng cung, ánh lên màu như ngọc thạch, cũng mang đến cho người ta cảm giác lạnh lùng.

Khoảnh khắc ấy, Thiên Việt giống như đang nhìn thấy người đó, một bên giũa móng tay, một bên từ tốn nói, một con người đi ra ngoài, chỉ cần nhìn bàn tay là có thể biết hắn ta thuộc tầng lớp nào.

Khuôn mặt kia dần dần kề lại, như vô tình như cố ý khẽ lướt sát bên mặt Thiên Việt, ngũ quan cực kỳ anh tuấn, hiện rõ trước mắt, mang đến Thiên Việt cảm giác choáng váng, hơi thở ấm nóng nhịp nhàng, phả vào mặt cậu, chợt nghe hắn nói, Thiên Việt, lần đầu gặp em, anh đã chú ý đến bàn tay em, anh nghĩ, đây nhất định là con nhà gia giáo.

Hồi ức như gai nhọn, xuyên qua ngực Thiên Việt, đóng Thiên Việt vào tấm kính lạnh buốt như tiêu bản của bướm, tuy giang cánh muốn bay đi, nhưng không thể động đậy dù chỉ một chút.

Chợt cảm thấy thân thể bị người xoay chuyển, đối diện với khuôn mặt vẫn anh tuấn như xưa. Mái tóc xoăn của hắn, là trời sinh, một lọn nhỏ buông xuống bên trán.

Người kia nói: “Thiên Việt, là em! Sao vậy, không nhận ra anh à?”

Thiên Việt chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập ầm ĩ bên tai, nhưng cuối cùng, mỉm cười nói: “Sao lại không?” Cậu kề sát vào tai người kia, giống như thì thầm: “Cho dù anh hóa thành tro tôi cũng nhận ra, Kế Hiểu!”

Kế Hiểu cũng bật cười, hắn cao hơn Thiên Việt nửa cái đầu, cũng vóc dáng thon gầy, bộ vest màu sa-phia, áo khoác dài màu xám sẫm, đôi mắt hoa đào, sống mũi cao thẳng, gọn dàng lịch thiệp như người phương Tây, vẫn như trước đây, trên mặt lúc nào cũng mỉm cười, nhưng ý cười không hề đọng lại trong mắt.

Hắn làm như không để tâm đến lời Thiên Việt, điệu bộ nhàn nhã nói: “Hai năm qua, sống tốt không?”

Thiên Việt gắt gao siết chặt bộ đĩa kia, đốt tay đã trắng bệch, lại cười nói: “Nhờ phúc của anh!”

Kế Hiểu nói: “Thiên Việt, thật ra, anh luôn rất nhớ em.”

Thiên Việt chỉ cảm thấy cơ mặt run rẩy đến sắp không thể giữ nổi nụ cười kia nữa, tại sao, sau khi mọi chuyện đã xảy ra, mọi tổn thương cũng đã tạo thành, hắn vẫn có thể phóng khoáng vô sỉ nói chuyện như vậy?

Xin anh, đừng nhớ đến tôi, hễ anh nhớ đến tôi, tôi sẽ sống không bằng chết.”

Kế Hiểu nheo mắt cười càng nhu tình, gọi: “Thiên Việt…”

Thiên Việt ngắt lời hắn: “Tôi phải đi.”

Cậu xoay lưng, ngay cả liếc cũng không liếc một cái, thanh toán ở quầy thu ngân xong liền rời khỏi.

Mãi cho tới khi về đến nhà Thị Dĩ Thành, Thiên Việt mới phát hiện, túi nylon đựng đĩa trong tay bị siết đến gần như rách nát. Buông túi xuống, bàn tay không ngừng run rẩy, như lá cây trong gió.

Chuyện cách đây đã lâu, nhưng người đó vẫn mang đến cảm giác như rắn độc, trơn tuột băng giá, khiến cậu sợ vô cùng, sợ thật sự.

Người ta nói, hận, chẳng qua chỉ là một hình thức khác của yêu.

Vậy, còn sợ hãi thì sao?

Con người này, là chất độc đã ăn sâu vào trong xương máu cậu.

Dường như vĩnh viễn cũng không thể giải được, thỉnh thoảng lại bộc phát. Chỉ cần một chất xúc tác.

Thiên Việt nhìn thấy nửa ly nước trên bàn, cầm lên uống liền một mạch, áp xuống cơn đau như thiêu đốt đang hung hăng trỗi dậy trong ngực.

Nửa đêm, Thị Dị Thành đi vệ sinh, nghe thấy trong phòng ngủ của Thiên Việt có tiếng rên cố kiềm nén.

Thị Dĩ Thành hoảng hốt, vội đẩy cửa bước vào, bật đèn lên.

Thân thể Thiên Việt run rẩy liên hồi, cuộn lại như con tôm, ẩn dưới chăn, không nhìn thấy mặt, chỉ có tiếng nấc cùng tiếng rên khe khẽ truyền ra.

Thị Dĩ Thành vội chạy đến, gỡ bàn tay đang nắm chặt tấm chăn của cậu ra, bọc trong tay mình, gọi: “Việt Việt, Việt Việt.”

Thiên Việt thở hỗn hển, nói không thành lời.

Thị Dĩ Thành nói: “Việt Việt, Việt Việt, em không khỏe ở đâu, đi, chúng ta lập tức đến bệnh viện. Đi nào!”

Thiên Việt đột nhiên nắm ngược lại tay Thị Dĩ Thành, níu chặt gắt gao, đứt quãng nói: “Em không đi, nơi nào… cũng không đi…” Nói đến đây, thanh âm đã nức nở: “Anh Dĩ Thành, đừng đưa em đi đâu cả.”

Dĩ Thành ôm cả người lẫn chăn: “Được, chúng ta không đi đâu cả. Chỉ ở nhà thôi.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s