Phương pháp chính xác để cưa đổ CV kỳ cựu – Chương 1 + Chương 2

Hôm nay là tròn một năm kể từ ngày Lạc Hữu cung ra mắt giang hồ, cũng là sinh nhật của Phúc Vũ. Để kỷ niệm ngày “thôi nôi”, Lạc Hữu cung lại ra mắt một bộ mới, vốn là quà dành cho Susu Tô thỏ tử, vì nhân vật chính trong truyện tên là Tô Tạ (tuy rằng món quà này không bao giờ được tặng vì Tô thỏ tử không hiểu tiếng Việt, hơn nữa Tô thỏ tử cũng đã đọc bản tiếng Trung rồi ~~) Đa tạ các vị đồng đạo nhân sĩ đã đến tham quan và ủng hộ Lạc Hữu cung trong suốt thời gian qua, thật sự không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn chân thành, chúc mọi người luôn luôn vui vẻ, chung sức vì tương lai huy hoàng của đam mỹ của BL \(^_^)/

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 1

 

Tô Tạ ngâm vắt mỳ gói vị dưa leo mới ra của nhãn hiệu Khang Sư Muội vào nước sôi xong, liền ngậm nĩa ngồi vào bàn máy vi tính.

Ba ngày.

Tròn ba ngày.

Đã ba ngày hắn không được đụng tới máy vi tính.

Loại cảm giác không nhà sẽ chết người này với Tô Tạ mà nói, quả thật chính là nỗi dày vò cực hạn sống không bằng chết.

Khi Tô Tạ lệ rơi đầy mặt mở màn hình máy vi tính, hắn lập tức có một loại cảm giác ‘rốt cuộc cũng được cứu rỗi linh hồn’, ngay cả tiếng hệ thống máy khởi động đã nghe cả vạn lần nhưng lúc này đây lọt vào tai Tô Tạ lại trang nghiêm thần thánh không khác gì Phạm Âm (một khái niệm bên đạo Phật).

Nhìn chiếc máy vi tính để bàn quen thuộc, Tô Tạ mỉm cười, khóe mắt chảy xuống một giọt lệ chết không hối tiếc.

Hắn ngân nga trong lòng, hỡi bằng hữu cửu biệt trùng phùng của ta, ngươi có khỏe không…

Ba ngày nay Tô Tạ thực sự bận đến sứt đầu mẻ trán, thiếu chút nữa lao lực quá độ mà chết luôn.

Cũng may, hắn đã vượt qua tất cả để có thể một lần nữa ngồi vào bàn máy vi tính, ôm lấy cái máy thân yêu.

Tô Tạ hai tay run run, vô pháp che giấu nội tâm kích động click từng cái từng cái icon quen thuộc trên màn hình.

Nghe một chuỗi âm thanh tít tít tít tít tít liên tục sau khi đăng nhập QQ, Tô Tạ nhất thời lại lệ rơi đầy mặt… Lâu như vậy cư nhiên còn có người nhớ đến hắn… (tít tít là tiếng tin nhắn offline của QQ ^^)

Tô Tạ lại đăng nhập weibo, chuẩn bị liếc mắt nhìn những dòng comment từ những thành viên đáng yêu khác chậm rãi hiện lên trên weibo.

User name của Tô Tạ trên weibo là “Chè đậu xanh nấu đường phèn rất bổ”.

Vừa online liền một mảnh hỗn loạn, hắn phát hiện lượng fan theo weibo nhà hắn cư nhiên tăng thêm gần một ngàn.

Nani!!!!!!!!! (tiếng Nhật, nghĩa là… “What!?!”) Nội tâm Tô Tạ quả thật đang cuồn cuộn thét gào.

Thân chỉ là một tiểu CV chuyên vào những vai qua đường phụ hơn cả chữ phụ, cực kỳ mờ nhạt, fan của Tô Tạ phải nói là cực ít, mà bản thân hắn cũng chẳng đặc biệt thích weibo, chỉ thỉnh thoảng lên đó để lại vài dòng tâm tình hoặc là chuyển phát lại weibo của người khác, lượng người follow trên weibo cũng không nhiều, có khi cả ngày cũng chẳng tăng thêm được fan nào.

Tô Tạ trừng lớn hai mắt đằng sau cặp kính gọng đen, xác định mình không hề hoa mắt.

Hắn… đây là xuyên không tới nhầm weibo của người khác, hay là cách khởi động weibo của hắn có chút vấn đề?

Tô Tạ nhất thời mờ mịt, lẽ nào hắn bị mất trí nhớ? Sao hắn nhớ không ra mình đã làm chuyện kinh thiên động địa a… Sao đột nhiên lại thêm nhiều fan như vậy… Tô Tạ nhíu mày bắt đầu hồi tưởng lại bộ kịch gần đây nhất mà hắn tham gia, hình như là kịch võ hiệp một tháng trước, cơ mà hắn lồng tiếng cho một nhân vật phụ đến không thể phụ hơn nữa, toàn bộ lời thoại chỉ có —— “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha” rồi thì “A!!!!!!!!!” Nhân vật này xuất hiện chỉ cười điên cuồng một tràng liền bị vai chính một đao chém chết.

Tô Tạ xoa xoa cằm, chẳng lẽ có người cảm thấy tràng cười tà đạo kia của hắn rất có mị lực, rất có khí chất? Hay là khoảnh khắc hắn chết tiếng tru lên thê thảm kia quá mức động lòng người, khiến người ta cảm thấy sinh mệnh là đáng quý, cảm thấy bị thuyết phục sâu sắc?

Tô Tạ càng mờ mịt hơn, hắn mờ mịt mở ra khung lưu trữ weibo của mình, nỗ lực tìm xem mìnhphát biểu động trời nào không.

Kết quả hắn phát hiện dòng chữ hắn để lại trước khi out cách đây ba ngày, số lượng phản hồi cư nhiên vượt quá một ngàn.

Nani… Tô Tạ cũng không còn khí lực để kinh ngạc nữa, dù sao hôm nay hắn cũng đã hết lần này tới lần khác chứng kiến những chuyện kỳ dị rồi.

Tô Tạ căng mắt nhìn dòng tâm tình kia, nội dung cực đơn giản, chỉ có chín chữ.

Ta không bao giờ tin vào tình yêu nữa.

… Cái câu này hình như, rất ư là bình thường, đầy rẫy ngoài đường a.

Hắn nhớ hình như lúc đó hắn đã đọc một truyện BE, tên tra công tra đến không thể tra hơn nữa, còn tiện thụ si tình một lòng một dạ chờ tra công hồi tâm chuyển ý, cuối cùng tra công hoàn toàn tỉnh ngộ lãng tử hồi đầu, thế nhưng tiện thụ trên đường đi tìm tra công “bẹp” một tiếng bị xe tông chết.

Kết cuộc là tra công trở lại nơi bọn họ lần đầu gặp nhau, rút ra một điếu Marlboro, nhưng không đợi được người đã cầm Zippo châm thuốc cho hắn.

Tô Tạ đọc xong bức bối không chịu nổi, thế liền gõ một dòng lên weibo.

Sau đó, Tô Tạ nhìn xuống những comment bên dưới, khóe miệng khẽ co giật.

Dòng một: Chè đậu xanh đại nhân ngươi làm sao vậy… (_|||)

Dòng hai: Chè đậu xanh đại nhân ngươi thất tình à ∑( ° △ °|||)

Dòng ba: Chè đậu xanh đại nhân đừng đau lòng a, tình yêu vẫn rất đẹp…

Tô Tạ dùng đôi tay đang run lẩy bẩy dụi dụi mắt, được người ta gọi là đại nhân…

Được người ta gọi là đại nhân…

Thân là vai phụ vạn năm, Tô Tạ lập tức có loại cảm giác thụ sủng nhược kinh.

Hắn nơm nớp tiếp tục kéo xuống nhìn, nhưng lại thấy được một cái tên không tưởng.

Dòng bốn: Tình yêu của Đao Đại khó kham a…

Dòng năm: Đại nhân ngươi còn có Đao Đại a…

Dòng sáu: Đao Đại mau tới dỗ dành tiểu thụ nhà ngươi đi…

Tô Tạ sửng sốt, Đao Đại…

Quân Ý Như Đao?

Quân Ý Như Đao!!!

Con chuột trong tay Tô Tạ run lên, thiếu chút rớt khỏi miếng lót chuột.

Quân Ý Như Đao, cái tên này, bản thân nó chính là một huyền thoại.

Lúc Tô Tạ chưa đặt chân vào giới CV, đã nghe truyền thuyết về hắn.

Kịch mà Quân Ý Như Đao thủ vai chính chỉ có vài bộ, nhưng bộ nào cũng kinh điển.

Bài hát được cover lại của Quân Ý Như Đao, truyền bá còn rộng hơn còn có khí chất hơn cả nguyên khúc.

Nói chung, Quân Ý Như Đao là một CV kỳ cựu danh xứng với thực.

Thật ra Tô Tạ là fan của Quân Ý Như Đao, fan cuồng nhiệt.

Đến độ có thể nói rằng, hắn chính vì Quân Ý Như Đao nên mới muốn bước chân vào giới CV…

Thế nhưng trước giờ hắn chỉ toàn lặng lẽ hết lần này tới lần khác truyền bá ca khúc được cover hoặc nguyên khúc của Quân Ý Như Đao, hết lần này tới lần khác nghe kịch của Quân Ý Như Đao, hết lần này tới lần khác đọc tất cả những bài viết liên quan đến Quân Ý Như Đao, cứ thế lặng lẽ tham quan weibo của Quân Ý Như Đao, chưa từng nhắn tin riêng hay comment gì.

Quân Ý Như Đao cũng không quá nhiệt tình với weibo, weibo gần như hoang vu, có thể nói là đìu hiu, ngoại trừ thỉnh thoảng để lại vài dòng về tiến độ kịch của mình.

Hắn chưa bao giờ giao lưu qua mạng với ai, náo náo loạn loạn yêu nhau ghét nhau gì đó càng không có, nhưng lượng fan follow weibo của hắn vẫn là một con số tương đối khổng lồ.

… Thế nhưng, thần tượng từ lúc nào lại có quan hệ với mình?

Tô Tạ não bộ úng thủy, sống chết vẫn nhớ không ra mình đã làm gì, hắn đã điên cuồng chạy qua bên fan club chính thức của Quân Ý Như Đao tỏ tình? Hay là bản thân đã làm chuyện gì kinh thiên động địa?

Hắn tiếp tục rê chuột xuống nhìn, bên dưới không ngoại lệ toàn là comment có liên quan đến Quân Ý Như Đao…

Thậm chí có người còn đem dòng tâm tình của mình @ cho Quân Ý Như Đao…

Tô Tạ hoàn toàn không biết nên dùng biểu tình gì để đối mặt, hắn chỉ mới không lên mạng ba ngày thôi, sao giống như đã lạc hậu quá xa so với thế giới này…

Hắn hoảng hốt mở icon chim cánh cụt đang tít tít tít liên tục của QQ, phát hiện là một tiểu học đệ của hắn.

Tiểu học đệ này cũng là CV, bất quá cũng là một kẻ chuyên đóng vai phụ.

Học đệ: Học trưởng học trưởng, chúc mừng ngươi đã trở nên nổi tiếng =v=

Tô Tạ: Nổi tiếng cái đầu ngươi, lão tử hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra!

Học đệ: Ai nha học trưởng mới sáng sớm đã sừng sộ là không tốt nga~ vuốt giận vuốt giận~

Tô Tạ: Vuốt giận cái đầu ngươi, đây là chuyện gì!

Học đệ: Học trưởng ngươi ngạo kiều như thế lỡ dọa cho lão công nhà ngươi chạy mất dép thì làm sao đây a~

Tô Tạ: Biến đi, lão tử không phải thụ ╭(╯^╰)╮ đừng có đánh trống lảng, đây rốt cuộc là chuyện gì!

Học đệ: Có tiểu thụ nào chịu thừa nhận mình là thụ đâu, ta hiểu mà, muốn biết chuyện gì xảy ra cứ lên diễn đàn xem là hiểu.

Tô Tạ hung hăng vứt lại một chữ “xéo” cho tiểu học đệ rồi tự mình mò lên diễn đàn.

Diễn đàn này là diễn đàn nổi tiếng nhất về giới CV và kịch truyền thanh.

Tô Tạ vừa bò lên liền bắt gặp một bài post in đỏ nổi bật trên đầu trang, chính là bài post cho ra lò một bộ kịch truyền thanh.

Tên kịch nhìnquen quen… Tô Tạ vuốt cằm, bỗng nhiên sực nhớ, kịch này không phải là bộ hai năm trước mình từng tham gia sao? Hắn còn tưởng kịch này đã bị bỏ dở… Thật ra chế tác một bộ kịch truyền thanh mất một hai năm là chuyện bình thường, Tô Tạ đã sớm quăng bộ kịch này ra khỏi đầu, không ngờ nó cư nhiên được phát hành.

Tô Tạ mở bài post, liền hiểu ngay chuyện gì xảy ra.

Bộ kịch này có Quân Ý Như Đao.

Kịch chỉ có Quân Ý Như Đao, không còn XFXY nào khác.

Vì vậy kịch này, nổi tiếng.

Cho nên, ngay cả một vai siêu phụ như Tô Tạ cũng thơm lây, cũng nổi tiếng.

Bộ kịch này cải biên từ một thiên tiểu thuyết võ hiệp.

Vai chính tên Cầm Sư, là một kiếm khách.

Quân Ý Như Đao đương nhiên vào vai Cầm Sư, chất giọng hắn trước sau như một, đạm mạc mà mang theo chút ung dung, giống như thanh âm lạnh lùng đến cực điểm lại có loại phong lưu ưu nhã đặc thù.

Bộ này là kịch võ hiệp, không liên quan gì tới phong nguyệt hay tình ái, đây là một thế giới võ hiệp, chỉ có giang hồ.

Cầm Sư ngao du giang hồ, bằng hữu khắp thiên hạ, thế nhưng tri kỷ chỉ có một.

Trong kiếm có kiếm tiên, trong rượu có tửu tiên.

Tri kỷ của Cầm Sư tự xưng là Tửu Tiên, suốt ngày làm bạn với rượu.

Mà Tô Tạ, chính là vào vai Tửu Tiên này.

Thật ra lời thoại của hắn không nhiều lắm, ấn tượng duy nhất của hắn cũng chỉ có ba câu đối thoại lúc mở màn Cầm Sư tìm đến Tửu Tiên thám thính tin tức.

“Trong kiếm có kiếm tiên, trong rượu có tửu tiên, ta chính là tiên trong rượu…”

“Ta uống rượu chưa bao giờ dùng chén.”

“Cầm Sư, khi nào ngươi lại đến đối ẩm cùng ta…”

Đây rõ ràng chỉ là kịch võ hiệp, không có khuynh hướng gì, không có những đoạn đối thoại ái muội lộ liễu, vô cùng trong sáng a…

Não bộ Tô Tạ vẫn úng thủy, hắn tiếp tục lục lọi khắp diễn đàn, liền phát hiện có vài bài post liên quan đến bộ kịch Cầm Sư.

Tô Tạ click vào xem,trong đó viết về nhân vật Tửu Tiên đến thần kỳ, từ ngữ dường như cật lực miêu tả mối quan hệ ái muội giữa Cầm Sư và Tửu Tiên…

Tri kỷ, sinh tử chi giao, hảo hữu.

Thực ra ngẫm lại, hình như cũng thấy vui vui… Tô Tạ mỉm cười thu nhỏ trang diễn đàn.

Trước giờ luôn có không ít tin đồn trong giới CV, đợi đến khi cơn sốt bộ kịch này qua đi, nhiệt tình của quần chúng tự nhiên sẽ giảm xuống, huống hồ số CV có tin đồn với Quân Ý Như Đao cũng rất nhiều, nói không chừng so với vị trí của một nha đầu nô tỳ mình cũng không hơn…

Tô Tạ nghĩ đến đây, bỗng nhiên không khỏi có chút mất mát.

Chính ngay lúc này, chim cánh cụt của hắn lại tít tít tít tít, Tô Tạ liếc nhìn, là tiểu học đệ ban nãy.

Học đệ: Học trưởng học trưởng ==

Tô Tạ: Làm gì khoa trương vậy, chuyện gì cũng phải bình tĩnh, bình tĩnh…

Học đệ: Học trưởng không thể bình tĩnh được a học trưởng == Đao Đại hắn… hắn cư nhiên comment trên weibo của ngươi…

Tô Tạ: Na… ni!!!!!!!! == !!!!!!!!!

 ——-

Tác giả phát biểu:

Thật ra ta cũng không am hiểu lắm về kịch truyền thanh này nọ…

Chỉ là muốn viết nên viết…

Cho nên có gì sơ sót các vị nhất định phải chỉ giáo ta TVT

Bộ này nhất định HE.

 

———oOo———

Chương 2

Trái tim nhỏ bé của Tô Tạ một giây bất cẩn đã đập siêu tốc, hắn run rẩy dời con trỏ mở weibo của mình…

Quả nhiên thấy bên dưới dòng chữ ‘Ta không bao giờ tin vào tình yêu nữa’ có thêm một comment, thời gian hiển thị là hai phút trước.

Quân Ý Như Đao: Làm sao vậy

Tô Tạ lập tức kích động đến tay run lên, con chuột liền bay xuống đất.

Cư nhiên không phải chuyển phát!!!

Cư nhiên không phải trích dẫn!!!

Cư nhiên là comment gốc!!!

Cư nhiên là comment gốc!!!!!!

Tuy chỉ là ba chữ rất bình thường, ngay cả một dấu chấm hỏi cũng không có… thế nhưng, thế nhưng… Tô Tạ đưa tay ôm ngực, cảm giác nơi này đang nhảy nhót với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường.

Quân Ý Như Đao…

Chỉ cần nhìn đến bốn chữ kia, liền cảm thấy trong lòng có thứ gì đó đang từ từ bành trướng, như thể muốn nổ tung.

Quân Ý Như Đao…

Tô Tạ đã quen mỗi ngày đều nhìn trên màn hình tìm kiếm cái tên này, cho dù cái tên chỉ được nhắc thoáng qua hắn vẫn chăm chú mà đọc từng tin tức liên quan tới Quân Ý Như Đao… Hắn đã quen mỗi lần kịch mà Quân Ý Như Đao thủ vai chính ra lò liền cuống cuồng tải về sau đó lắng nghe chất giọng lãnh đạm mà ung dung kia hết lần này đến lần khác… Hắn đã quen mỗi lần khởi động máy vi tính liền vào thư mục âm nhạc mở nhạc của Quân Ý Như Đao trước tiên… Hắn đã quen mỗi lần có ai gọi điện là cố ý tiếp điện thoại chậm một chút, bởi vì nhạc chuông cũng là nhạc của Quân Ý Như Đao…

Tô Tạ lặng lẽ biến mình thành fan cuồng nhiệt của Quân Ý Như Đao, lặng lẽ cất giấu cái tên Quân Ý Như Đao này vào góc khuất sâu nhất trong lòng.

Tô Tạ chưa bao giờ ngờ được mình lại si mê một người như thế, hắn thậm chí còn không biết tên thật lẫn tướng mạo người ta… Chỉ bởi vì giọng nói của người đó, mà vạn kiếp bất phục…

Rốt cuộc là, bắt đầu từ lúc nào lại đắm đuối như vậy? Tô Tạ tự hỏi mình, nhưng dường như chính hắn cũng không biết đáp án.

Có lẽ… là từ lần đầu tiên tình cờ lạc đến trang web kia nghe được khúc hát ấy, nghe được thanh âm tựa như không để ý đến bất cứ chuyện gì của người nọ… liền bắt đầu trầm luân.

Để tiếp cận Quân Ý Như Đao… cho dù chỉ một chút, Tô Tạ chọn con đường vào giới CV, thế giới đã từng có thể xem là hoàn toàn xa lạ với hắn.

Ở đó, hắn hiểu biết thêm rất nhiều, học thêm rất nhiều, cũng thay đổi rất nhiều… Nhưng điều chẳng bao giờ thay đổi chính là ước nguyện ban đầu muốn tiếp cận thần tượng của hắn, từ đầu đến cuối chưa từng thành hiện thực.

Ba năm trước khoảng cách giữa họ là thần tượng và fan cuồng.

Ba năm sau giữa họ vẫn chỉ là khoảng cách giữa thần tượng và fan ruột.

Thứ thay đổi chỉ có thời gian mà thôi.

Điểm khác biệt duy nhất chính là giới CV lại có thêm một siêu vai phụ… Thế nhưng, ai sẽ để ý tới?

Tô Tạ từng vô số lần đau khổ thất vọng, thế nhưng có thể làm gì đây?

Lúc Quân Ý Như Đao lên YY hát live, Tô Tạ cật lực tung hoa điên cuồng ca ngợi, thậm chí bị quản lý sau bao nhiêu lệnh cấm bị phớt lờ phải tống cổ hắn ra… Những fanclub của Quân Ý Như Đao chỗ nào Tô Tạ cũng có tên nhưng lúc bị quản lý YY tống cổ đều bị xóa hết toàn bộ… Trăm phương ngàn kế xin được số QQ của Quân Ý Như Đao, Tô Tạ nhìn cái tên vĩnh viễn một màu xám kia liền biết hắn đang ẩn thân, nhưng cũng không dám chủ động bắt chuyện…

Nói không chừng Quân Ý Như Đao đã sớm xóa luôn số QQ của mình rồi… Tô Tạ cười ảm đạm.

Diệp Công hiếu long (*)… Chính là hắn lúc này vậy.

Cho dù hai năm trước mạc danh kỳ diệu có được cơ hội tham gia một bộ kịch chung với thần tượng.

Thế nhưng sau đó, hai người không còn giao lưu gì thêm nữa.

Có lẽ Quân Ý Như Đao, căn bản từ đầu tới cuối không hề biết đến sự tồn tại của hắn.

Dù sao, Tô Tạ hắn, cũng chỉ là một trong ngàn ngàn vạn vạn fan cuồng nhiệt của Quân Ý Như Đao  mà thôi.

Thế nhưng hiện tại, Tô Tạ nhìn cái tên mà hắn đã vô số lần tìm kiếm trên màn hình, lần đầu tiên nảy sinh cảm giác không chắc chắn.

Cho dù comment của người đó chỉ có ba chữ, nhưng đủ làm tim hắn một trận long trời lở đất.

Hắn hồi hộp click vào icon QQ của tiểu học đệ.

Avatar QQ của tiểu học đệ là một chén chè đậu đỏ nước cốt dừa, bởi vì trong giới kịch tên của tiểu học đệ cũng là “Chè đậu đỏ nước cốt”.

Thật ra ban đầu bước vào giới CV, tiểu học đệ có thể xem là người dẫn dắt Tô Tạ, Tô Tạ lại dốt vụ đặt tên, bèn theo đó lấy cái tên “Chè đậu xanhđường phèn”.

Chè đậu đỏ nước cốt… Chè đậu xanh đường phèn…

Hai cái tên thoạt nhìn có cảm giác như là một cp, nhưng Tô Tạ biết giữa hắn và tiểu học đệ căn bản không phải mối quan hệ như thế.

Hắn và tiểu học đệ quen biết nhau đã hơn ba năm, có chuyệnthì đã sớm xảy ra rồi.

Tô Tạ: Bây giờ ta nên dùng biểu tình gì để đối mặt đây…

Học đệ: Sao ta biết…

Tô Tạ: Cả người ta đều có loại cảm giác huyền huyễn mơ hồ, nói cho ta biết đây có phải là triệu chứng trước khi xuyên không không…

Học đệ: Triệu chứng trước khi xuyên không hẳn nên là “rầm” một tiếng bị xe tông văng vách a…

Tô Tạ: Nga… ngươi mới “rầm” một tiếng bị xe tông văng vách á! Ta… ta phải trả lời sao đây… TVT

Học đệ: Tang thương thâm trầm nói là ngươi bỗng nhiên giác ngộ

Tô Tạ: Tang thương thâm trầm cái đầu ngươi a

Học đệ: Than thở một tiếng nhào tới ôm chân hắn

Tô Tạ: Ôm cái đầu ngươi á

Học đệ: … Vậy rốt cuộc ngươi muốn thế nào

Tô Tạ: ╭(╯^╰)╮… Ta muốn đi theo hướng  lãnh diễm cao quý…

Tô Tạ run rẩy hai tay, nhìn cái comment kia nửa ngày, mới cắn răng đáp lại.

Trả lời không bao lâu, liền thấy vô số comment ùa tới.

Bà tám A: Oa oa oa gian tình trong truyền thuyết…

Bà tám B: Quá chói rồi… Quá chói rồi… Ôi đôi mắt titanium của ta…

Bà tám C: Đao Đại cư nhiên trả lời, lẽ nào 2012 thực sự tận thế…

Bà tám D: Đao Đại trong truyền thuyết chưa bao giờ comment trên weibo người khác, giờ cư nhiên trả lời… Thế giới này sắp sụp đổ rồi…

Tô Tạ nhìn đống comment kia, trong lòng càng thêm thấp thỏm.

Quân Ý Như Đao rất hiếm khi lên weibo, hiếm khi trả lời weibo người khác… Quả thực là lần đầu tiên không có tiền lệ a!

Tô Tạ có chút ngượng ngùng xoa xoa mặt, này… có tính là, chiếm được lần đầu của thần tượng không a?

Tô Tạ nhoẻn miệng cười ngố.

Lúc này icon QQ của tiểu học đệ ở góc phải màn hình lại sáng lên.

Học đệ: Ta khinh ta khinh ta khinh… Học trưởng, đây là cái mà ngươi gọi là lãnh diễm cao quý sao?

Tô Tạ: Thế nào…

Học đệ: *Bóp trán* “oa oa oa đại nhân, ta là fan cuồng a fan cuồng của ngươi a, cho phép ta được ôm đôi chân cao quý của ngươi”, *bóp trán* đây là câu trả lời lãnh diễm cao quý của ngươi?

Tô Tạ: … Nhất thời kích động tay chân không chịu nghe theo sự sai khiến của ta, cũng không hiểu sao lại như vậy, đại khái là khi ta tỉnh táo trở lại thì ta đã post cái comment đó rồi TVT

Học đệ: … Ngươi đúng là…

Tô Tạ: TVT

Mà bên kia màn hình thì ——

“…” Thẩm Cố nhìn câu trả lời trên màn hình, biểu tình tự tiếu phi tiếu.

Cái người đòi ôm chân hắn này…

Cư nhiên mạc danh kỳ diệu có vài phần khả ái…

Thẩm Cố dùng tay trái chống cằm, ánh mắt phiêu tới chén chè đậu xanh nấu đường phèn bên bàn máy vi tính.

Chè đậu xanh đựng trong cái chén sứ vẫn duy trì nhiệt độ như lúc mới lấy ra từ tủ lạnh… Dù sao vào mùa đông thế này, nhiệt độ không khí dường như cũng không khác biệt lắm so với nhiệt độ trong tủ lạnh.

Một người giữa lúc trời lạnh thế mà vẫn còn có thể ăn chè đậu xanh nấu đường phèn, nhất định là bất ổn trong bất ổn…

Thẩm Cố cầm cái thìa nhỏ đút một hớp chè đậu xanh, cảm giác được một cỗ lạnh lẽo tốc hành chạy xuống dạ dày, kích thích đường ruột từng trận co lại…

Thẩm Cố khẽ cong khóe môi, vươn cánh tay còn lại giữ con chuột, trên weibo của kẻ đang ngồi bên kia màn hình, click nút “Quan tâm”.

Chè đậu xanh nấu đường phèn, đúng là rất ngon nha ~

 ———

(*) Diệp Công hiếu long: Diệp Công thích rồng. Cuối thời Xuân Thu, có một người tên là Diệp Tử Cao, thường được gọi là Diệp Công. Ông thường nói mình rất thích rồng. Trong nhà, chỗ nào cũng có hình rồng. Rồng thiệt trên trời nghe ông rất yêu quý rồng bèn sà xuống nhà để cảm tạ. Nào ngờ, vừa nhìn thấy rồng thiệt, ông sợ hãi đến nỗi xiêu hồn bạt vía, co chân chạy biến. Từ đó, mọi người mới biết Diệp Công chỉ thích rồng giả. Trong truyện ý chỉ em Su khoái Đao Đại, nhưng khi Đao Đại thật sự quan tâm thì lại hoảng sợ không dám tin.

Advertisements

25 thoughts on “Phương pháp chính xác để cưa đổ CV kỳ cựu – Chương 1 + Chương 2

  1. 生日快乐 X2 * v *
    Ta là kẻ vô tình đi ngang qua và cắm cọc thầm lặng tại quý cung đã lâu *cắn khăn, dập đầu tạ lỗi*
    Nhờ Lạc Hữu Cung mà ta thành fan cuồng của Susu rùi nè. Ổ cứng bi giờ đầy KTT của ẻm, nghe giọng thôi là hồn vía bay cao. Nhờ em mà trình nghe tiếng trung của ta tăng level nha (dù đa số nhờ vào kịch bản *che mặt*)
    Tiếp tục ủng hộ Lạc Hữu Cung và susu nhá
    *liếm liếm, hun hun*

    • Hì hì, cảm ơn bạn đã ủng hộ Lạc Hữu cung và Tô thỏ tử *ôm ôm* Tớ thì tối nào cũng nghe Susu thủ thỉ bên tai qua earphone điện thoại =)))) thẻ nhớ đầy kịch của Susu ^^~

      • Đồng bệnh tương liên a
        thẻ nhớ của mình cũng quá tải vì ẻm rùi, earphone cũng sắp cháy luôn nè
        híc còn lập cái weibo luôn
        lần đầu tiên mê điên cuồng một người mà chỉ biết giọng thui như vậy
        hảo phấn khích

      • Hắc hắc, Su nhi khả ái thế mà, chúng ta mê cũng phải *tim tim* quả là đồng bệnh tương liên a tương liên a~~

  2. HPBD Tỷ tỷ ^^ dạo này bận quá toàn vào com’m nhát gừng cho ss 😦 Chúc tỷ mạnh khỏe sinh lực dồi dào truyền thêm sức sống cho em và các hủ hehe ^^ Chúc LHC ngày càng làm ăn phát đạt :X *ôm chặt*

  3. Chúc mừng sinh nhật hảo hữu ~~ giờ ta mới vào trễ quá mất rồi, muộn còn hơn không nàng nhé ;_________; Chúc nàng luôn thành công, hạnh phúc và vui vẻ tận hưởng nốt tuổi teen =)))))))))))

    • A~ không sao, cám ơn hảo hữu nhiều *ôm chặt* hắc hắc, cuộc sống có đam mỹ có các vị hảo hữu như vậy đâu còn gì tiếc nuối, hảo hảo tận hưởng =)))))))

  4. aaaaaaaaaaaaaaaa YY ngay từ đầu aaaaaa bạn quá là phấn khích 😀 Em Tạ Tạ =)))) bó tay vs em ấy =))) cơ mà thật dũng cảm !!!

  5. Mèn ơi cute quá đê mà =)))))~~~
    Lần đầu vào nhà mà đã bắt đc 1 bộ cute quá trời rồi XD~~~ cảm ơn chủ nhà nhiều nhiều nha XD~~~
    :”3~

  6. [Mới đọc được 2 chương cơ mà…không nhịn được >.<]

    Ây trời đất ơi, bộ này dễ thương quá đi mất, em thụ cũng dễ cưng quá đi mất ~~~~. Đọc mà miệng mình cứ giật giật =)). Chậc! Cũng phần nào hiểu được tâm lý của tiểu Tô, người đó là thần tượng của mình, theo đã 3 năm mà tự nhiên đùng cái cmt cái stt của mình, chẳng phát cuồng đi ấy chứ. Dù có lãnh diễm cũng không nổi, phản ứng của tiểu thụ đúng lắm (=´∇`=), quá đáng yêu! Tiểu công mới suất hiện, không hiểu sao đã thấy sặc mùi "phúc hắc" rồi…Ngóng nha ~~~

    Mà trong vở kịch với Như Đao kia, vỏn vẹn 3 câu đặc sắc thế kia, không YY thì hơi phí. Anh quả là tiểu bạch thụ…

    Cảm ơn vì đã edit \(≧▽≦)/

    • Hì hì, cảm ơn bạn ủng hộ, hy vọng bạn đọc rồi sẽ thích trọn bộ, pink lắm ^^~ Tiểu Tô cute không chịu nổi :”>

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s