Cưa đổ CV – Chương 8 + Chương 9

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 8

Triệu Bắc lập tức trừng mắt thật to.

Cả sân bóng chìm trong im lặng.

“Ngươi dám phản bội lão tử!” Tô Tạ bày ra vẻ mặt bị ruồng bỏ nhìn Triệu Bắc.

—–

Mà đúng lúc này, chim cánh cụt ở góc phải màn hình của Tô Tạ lại bắt đầu tít tít tít tít.

Vẫn đang bị vây trong trạng thái phiêu bồng, Tô Tạ hoàn toàn vô thức click mở khung đối thoại.

Kết quả vừa nhìn thấy nội dung trong khung, Tô Tạ suýt nữa cắn lưỡi mình một đường thăng thiên.

Quân Ý Như Đao: Tô Tạ là tên thật của ngươi?

Tô Tạ: A…

Tô Tạ: Phải a…

Tô Tạ: Có gì không…

Cho dù Quân Ý Như Đao học cùng trường với bọn họ… nhưng ngôi trường to như vậy sinh viên đông như vậy, hắn cũng không thể biết Tô Tạ chính là Chè đậu xanh đường phèn, Chè đậu xanh đường phèn chính là Tô Tạ a?

Quân Ý Như Đao: Không có gì

Quân Ý Như Đao: Chỉ là không ngờ cư nhiên có người dùng tên thật làm nick QQ

Tô Tạ: ╭(╯^╰)╮ Có vấn đề gì sao

Tô Tạ: Lão tử thích dùng tên thật

Tô Tạ: thì dùng tên thật chứ có gì đâu

Sự thật chứng minh Tô Tạ một khi tư duy hỗn loạn không biết làm sao sẽ ăn nói hồ đồ ngạo kiều xù lông.

Tô Tạ một lần nữa dùng sự thật đẫm máu để minh chứng cho bản chất ngạo kiều thích xù lông nhím của hắn.

Quân Ý Như Đao: …

Quân Ý Như Đao: vỗ vỗ

Quân Ý Như Đao: Ngoan

Cằm Tô Tạ lập tức rớt dài tới bàn phím.

Đại nhân cư nhiên…

Cư nhiên vỗ vỗ hắn… như vuốt vuốt cún?

Còn nói với hắn… Ngoan…

Thế giới này rốt cuộc bị gì rồi! Tô Tạ từ đáy lòng gào thét, dùng sức mà chat với tiểu học đệ.

Tô Tạ: A a a a a a a a a a a a

Tô Tạ: A a a a a a a a a a a a học đệ ta sắp thăng thiên rồi a a a a a a a a a a

Học đệ: Sao vậy học trưởng?

Học đệ: Phàm việc gì cũng phải nghĩ thông a… à không, là phải bình tĩnh

Tô Tạ: Bình tĩnh cái đầu ngươi lão tử không thể bình tĩnh… a a a a a a a a a a

Học đệ: Học trưởng ngươi xem ngươi xem ngươi lại xù lông rồi, tùy tiện xù lông là không nên, lỡ dọa các bạn nhỏ gần đó thì không hay, cho dù không dọa đến các bạn nhỏ, dọa cây cối hoa cỏ xung quanh cũng không tốt…

Tô Tạ: Bạn nhỏ bạn nhỏ cái đầu ngươi… Lão tử sắp lên trời rồi đây nè!

Học đệ: Học trưởng ngươi… =口=

Học đệ: Chúc mừng học trưởng chúc mừng học trưởng… Rốt cuộc ngươi cũng thoát khỏi thân phận ma pháp sư rồi

Học đệ: Học đệ vì ngươi khóc một trận hạnh phúc… hụ hụ hụ hụ hụ hụ

Tô Tạ: Thoát cái đầu ngươi ╭(╯^╰)╮ lão tử không phải!

Học đệ: Nga… ra là thế a… Vậy học trưởng ngươi phải nỗ lực… nỗ lực luyện thành hỏa cầu thuật! Trở thành đại ma pháp sư!

Tô Tạ: Đại ma pháp sư cái đầu ngươi… Ban nãy ta nói tới đâu rồi?

Học đệ: Ngươi nói ngươi sắp thăng thiên…

Tô Tạ: Nga, phải ha

Tô Tạ: A a a a a a a a a a a a học đệ ta sắp thăng thiên rồi a a a a a a a a a a a

Để trấn an tâm tình đang kích động, Tô Tạ đứng bật dậy… quyết định làm một bát mì gói.

Mì ăn liền Khang Sư Muội vị dưa leo… chính là vị này!

Ngâm vắt mì xong, Tô Tạ cũng không lập tức ngồi trở lại trước máy vi tính, mà tựa bên khung cửa sổ mơ màng nhìn về bầu trời xa xăm.

Ai… ánh nắng hôm nay đẹp đến khiến người rơi lệ a…

Đối diện ký túc xá chính là sân bóng rổ.

Lúc này nơi đó cũng đang diễn ra một trận bóng rổ.

Mà người hiện tại đang xung phong càn lướt đích thực là lão đại trong ký túc xá Tô Tạ – Triệu Bắc.

Triệu Bắc mặc bộ đồ bóng rổ màu cam, đang giành bóng từ tay đối phương, toàn lực chạy về phía rổ của đội bạn.

Ngoài sân ở một góc không quá thu hút sự chú ý của người khác, một nam sinh mang mắt kính gọng đen đang lặng lẽ quan sát mọi thứ.

Triệu Bắc lên rổ, bóng lọt ngay giữa rổ.

Ngoài sân một tràng hoan hô.

Triệu Bắc giơ nắm tay ăn mừng, cười lớn.

Chung cuộc 100:99, phe Triệu Bắc thắng.

Một nữ sinh cầm khăn mặt và nước khoáng tới, đưa cho Triệu Bắc.

Triệu Bắc mỉm cười đón nhận.

Đồng đội của Triệu Bắc bắt đầu huýt gió ầm ĩ, Triệu Bắc chỉ cười cười, nữ sinh kia cúi đầu khép nép.

Tô Tạ ngồi bên cửa sổ, giở nắp đậy trên tô mì ra chuẩn bị ăn, ngẩng đầu lên đúng lúc bắt gặp Bùi Nam một mình bỏ đi.

… Cư nhiên có vài phần cô đơn.

Tô Tạ ăn vài đũa mì, bỗng nhiên sực nhớ nữ sinh kia hình như là cô bé đưa thư tình cho Triệu Bắc trước mặt mọi người hồi tuần trước.

Hình như là… sinh viên năm nhất mới vào trường năm nay.

Hắn nhớ tới giọng điệu có chút kiêu ngạo của Triệu Bắc khi nói về chuyện này cùng ánh mắt của Bùi Nam lúc đó.

Thật ra trước kia Tô Tạ cũng không thực sự tin Bùi Nam có gì với Triệu Bắc, dù sao Tô Tạ vẫn luôn cho rằng thế giới gay cách hắn rất xa, tuy rằng Tô Tạ đôi khi có cảm tình gần như sùng bái đối với một nam nhân, nhưng hắn biết đó chỉ là sự cuồng nhiệt mà fan dành cho thần tượng, chứ không phải tình yêu.

Không phải Tô Tạ không tin có tình yêu giữa hai nam nhân… Chỉ là hắn luôn cho rằng chuyện này với hắn mà nói, quá xa xôi.

Thế nhưng hôm đó… Tô Tạ rõ ràng nhìn thấy đằng sau cặp kính đen Bùi Nam lộ ra một loại biểu tình yếu đuối.

… Ngay khoảnh khắc ấy, Tô Tạ bỗng nhiên nảy sinh một loại cảm xúc gần như phẫn nộ với Triệu Bắc.

Hắn biết ngay từ đầu là Triệu Bắc sống chết bám theo Bùi Nam… cho dù, việc đó không liên quan tới tình yêu.

Con người một khi đã quen bị một người khác đeo bám, thế nhưng người kia bỗng nhiên rời đi…

Có vài loại ảo giác chỉ là nhất thời nảy sinh, nhưng nếu thật sự là ảo giác thì sẽ không duy trì lâu như vậy.

Tô Tạ còn nhớ lúc Triệu Bắc dùng giọng điệu đắc ý nói hắn quyết định quen nữ sinh kia, Bùi Nam bỗng dưng siết chặt hai nắm tay, nổi cả gân xanh… Nhưng cuối cùng cũng chỉ vô lực buông ra… cái gì cũng không nói…

Tô Tạ đột nhiên nhớ tới lời thoại trong một áng ngược văn kinh điển ——

Ta và người ta yêu nhất, cả đời đều làm huynh đệ.

Không cần phải ngược thế chứ!

Tô Tạ hút xong sợi mì cuối cùng, uống sạch sành sanh cả nước lèo, ném bát đi, đột nhiên xoay người lao xuống lầu.

Lúc này trận bóng đã hoàn toàn kết thúc, khán giả cũng giải tán hết bảy tám phần.

Còn Triệu Bắc đang cầm chai nước khoáng uống ừng ực, nữ sinh kia ngoan ngoãn ôm túi đồ của hắn đứng đợi một bên.

Tô Tạ bất chợt vọt tới trước mặt Triệu Bắc.

Đúng lúc Triệu Bắc buông chai nước xuống, sửng sốt nhìn Tô Tạ không biết từ đâu chui ra.

Tô Tạ hừ một tiếng, vung tay tát cho Triệu Bắc một cái trời giáng.

Triệu Bắc lập tức trừng mắt thật to.

Cả sân bóng chìm trong im lặng.

“Ngươi dám phản bội lão tử!” Tô Tạ bày ra vẻ mặt bị ruồng bỏ nhìn Triệu Bắc.

Triệu Bắc biểu tình hoàn toàn không kịp phản ứng.

“Ngươi dám phản bội lão tử…”

Nữ sinh kia trái lại phản ứng liền trong nháy mắt, oa một tiếng, quái dị nhìn Triệu Bắc.

Triệu Bắc vẫn đang trong trạng thái hóa đá…

Đồng đội của Triệu Bắc càng thêm tò mò xem màn kịch khôi hài này.

“Hứ.” Nữ sinh kia bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, ném phịch túi đồ của Triệu Bắc, bỏ đi.

“Này…” Triệu Bắc ngơ ngác nhìn theo hướng nữ sinh kia bỏ đi, lại ngơ ngác quay đầu nhìn Tô Tạ.

Tô Tạ nhìn biểu tình phức tạp đến không biết nên hình dung thế nào của đám đồng đội Triệu Bắc, thong thả nói tiếp…

“Ngươi dám phản bội lão tử… Đã dặn ngươi không được đem chuyện lão tử xé quần lót của lão nhị kể với khổ chủ rồi… sao bây giờ lại mách cho hắn biết…”

Biểu tình lúc này của Triệu Bắc cũng phức tạp đến khó có thể hình dung.

“Ta… ta đâu có a…”

“Hả, không phải ngươi mách sao?… Vậy thôi bỏ qua… Bái bai.” Tô Tạ cong khóe môi để lộ một nụ cười xán lạn, tiêu sái xoay người rời đi.

Đực mặt ba giây, Triệu Bắc đáng thương rốt cuộc cũng có phản ứng…

“Tô Tạ! ! ! ***…”

“Hãm hại anh em a a a a a! ! !”

Tô Tạ vừa đi vừa lớn tiếng đáp trả: “Hãm hại cái đầu ngươi! ! ! Lão tử còn chưa thành công có đôi thì ai cũng không được có cặp trước mặt lão tử! ! !”

Ha ha ha ha ha ha…

Ngửa mặt nhìn trời cười to bước ra sân…

Tô Tạ tâm tình thống khoái vui sướng không gì bằng gần như cười đến bại hoại, đương nhiên không để ý lúc đó có một nam sinh đang đi qua từ bên kia sân bóng, vừa nghe thấy Triệu Bắc gào lên hai tiếng Tô Tạ, liền khựng lại.

“Sao vậy?” Bạn của nam sinh thấy hắn dừng bước, cũng dừng theo, hỏi.

“… Không có gì.” Nam sinh nhàn nhạt trả lời.

Tô Tạ cười khoái trá đi mấy bước, bỗng nhiên đứng lại.

Uy… Vừa rồi hình như nghe có người gọi tên Thẩm Cố…

Là… ảo giác sao?

Tô Tạ quay đầu, đằng sau hắn chỉ có vài nữ sinh đang vội vội vàng vàng đi qua, làm gì có nam sinh nào tên Thẩm Cố?

Xa hơn một chút, chỉ có hai bóng dáng mơ hồ không rõ, chỉ có thể nhìn ra màu quần áo mà thôi.

Vài đóa hoa dương tử kinh lác đác rơi xuống càng che khuất tầm nhìn của Tô Tạ.

Tô Tạ ngẩng đầu, mới phát hiện hàng cây dương tử kinh hai bên đường đều nở rộ.

Cánh hoa tím biếc bị gió thổi phiêu tán rợp trời.

Tựa hồ, vô cùng duy mỹ.

———oOo———

Chương 9

Lúc Tô Tạ hả hê quay lại ký túc xá, Bùi Nam đã về trước, đang nằm trên giường hắn, thẫn thờ nhìn trần nhà, thấy Tô Tạ đi vào cũng không có phản ứng.

Tô Tạ thở dài một hơi.

Hỏi thế gian tình là gì a ~ tình là gì a ~

“Huynh đệ… xin nén bi thương…” Tô Tạ cân nhắc nửa ngày, mới phun ra một câu như thế.

Bất quá lời vừa dứt, Tô Tạ liền hận không thể tát cho mình một bạt tai, hắn nói cái quái gì thế này…

Quả nhiên khuôn mặt Bùi Nam rõ ràng giật giật một phát.

“À thì… ngươi cũng biết cái tên Triệu Bắc đó, vừa xung động vừa thô lỗ vừa quê mùa…” Tô Tạ nỗ lực moi ra đủ khuyết điểm của Triệu Bắc, nỗ lực hạ thấp người nào đó, “… không có tâm hồn thuần khiết của nam nhi nhưng cả người lại đầy mùi hôi của nam giới… vừa hạ lưu vừa háo sắc… lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào bộ ngực của đám con gái cả ngày nghiên cứu người ta mặc size gì… Hèn chi mẹ hắn có dự kiến trước mới đặt cho hắn cái tên Triệu Bắc…” (chơi chữ, triệu bắc đồng âm với tráo bôi, nghĩa là size của bra =)))

Bùi Nam vẫn nằm trên giường không nhúc nhích, chỉ là cong khóe môi, cười nói: “Ngươi làm sao nhìn ra được?”

Tô Tạ ngẩn người, sau đó mới phản ứng được Bùi Nam chính là đang hỏi hắn làm sao biết Bùi Nam thích Triệu Bắc.

“… Lộ liễu lắm sao?” Bùi Nam lẩm bẩm, dường như hỏi Tô Tạ, lại dường như hỏi chính mình.

“Đoán… đoán mò thôi.” Tô Tạ bỗng dưng có chút chột dạ… Lẽ nào bởi vì hắn nghe kịch đam mỹ quá nhiều dẫn đến đặc biệt nhạy cảm về phương diện đó… Thế nhưng hắn dám lấy trinh tiết của tiểu học đệ ra mà thề, hắn tuyệt đối không phải hủ nam gì đâu a… Chỉ là không bài xích chuyện này… mà thôi.

“Cả ngươi cũng nhìn ra được… Hắn còn có thể không hiểu sao?” Bùi Nam nhàn nhạt nói.

“Ngươi cũng biết dây thần kinh của Triệu Bắc rất thô mà, phương diện này hắn đần muốn chết…” Tô Tạ nghẹn ngào phản bác.

“Nhưng… có lẽ là dần dần phát hiện ra, bằng không sao hắn lại gấp rút… tìm bạn gái nhanh như vậy?” Bùi Nam nói, chậm rãi cụp mắt, lông mi hắn thật dài.

“Ách… cho dù là vậy… nhưng tên Triệu Bắc đó toàn thân trên dưới đều là khuyết điểm hầu như tìm không thấy ưu điểm… mở miệng ra là vô duyên chết người… Ngươi hoàn toàn có thể thích ai đó tốt hơn.” Tô Tạ nói.

“Hắn có nhiều khuyết điểm đến đâu chăng nữa… nhưng ta lỡ thích hắn, thì biết làm thế nào?” Bùi Nam cười khổ, “Hắn rất vô duyên… Thế nhưng thích một kẻ vô duyên như hắn, ta càng vô duyên hơn.”

Tô Tạ ngốc lăng, nửa ngày vẫn không đáp lời.

Lại qua vài phút, Tô Tạ nghĩ không ra nên lái sang chuyện gì, cuối cùng đành thở dài một hơi.

“Quên đi… Coi như ta chưa nói gì cả, ngươi thích thế nào thì là thế đó…”

“Nhưng gia hỏa Triệu Bắc… Ngươi trông chờ hắn thông suốt còn khó hơn lên trời…”

“Ngươi tự lo liệu đi…”

Tô Tạ lại thở dài, xoay người trở lại bên máy vi tính.

Tô Tạ vừa chỉnh trạng thái QQ từ away về online, nhóm chat trong tổ kịch Cầm sư bắt đầu ầm ĩ.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Có ai không?

Lúc này người online hình như rất ít, Tô Tạ không chút suy nghĩ liền trả lời.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Có ta ~

【CV】Quân Ý Như Đao: Có

Gần như cùng một lúc, Quân Ý Như Đao cũng trả lời.

Ngay lập tức, một đám ẩn nick liền nháo lên.

【Sách hoạch】Há cảo tôm: ∑( ° △ °|||) hiện tại là tình huống gì thế này…

【Biên kịch】Trứng chứng thịt: ∑( ° △ °|||) hai vị đại nhân song song xuất hiện…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: ∑( ° △ °|||) đây chính là tâm ý tương thông trong truyền thuyết sao…

【Hậu kỳ】Bánh khoai môn: ∑( ° △ °|||) đúng là phu phu đồng lòng cấu kết với nhau, à không… bại lộ dã tâm rồi…

Khóe miệng Tô Tạ hơi co quắp lại, cả đám này đứa nào cũng ẩn thân a!

Còn Quân Ý Như Đao đại nhân nữa… cư nhiên cũng học theo người ta chơi trò ẩn thân…

Nga, không đúng, tại sao Quân Ý Như Đao đại nhân lại đồng thời xuất hiện với mình a!

Lẽ nào thật sự là tâm linh tương thông… Phi! Stop stop! Không được suy diễn bậy bạ… không được bị đám nữ nhân hư hỏng kia truyền nhiễm!

Gần như lại đồng thời.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: À… ta vừa ra ngoài sau đó trở về…

【CV】Quân Ý Như Đao: Ta vừa trở về

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Lần thứ hai đồng bộ…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Thật ra bọn họ cùng đi cùng về đúng đúng không…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Cùng đi cùng về… 10086 lần đồng ý…

【Hậu kỳ】Bánh khoai môn: Cái gì  ̄△ ̄ hai người cư nhiên qua mặt bọn ta sống chung với nhau…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Khai ra gian tình sẽ không giết!

Tô Tạ bó tay rồi…

Hắn thực sự rất vô tội…

Hắn chỉ là tình cờ thôi, thật đấy.

Thế nhưng loại tình huống này càng giải thích chỉ càng không xong càng rối rắm càng hỗn loạn, cho nên hành động sáng suốt nhất chính là bảo trì im lặng.

Tô Tạ rất bình tĩnh quyết định trầm mặc.

… Hiển nhiên, đám nữ nhân kia không nghĩ như vậy.

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Chè đậu xanh đại nhân? Đao Đao đại nhân? Hai người đâu rồi? Hai người xuyên không rồi sao? =口=

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Hai vị đại nhân lại đồng loạt mất tích! =口=

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Thật ra họ đang xấu hổ đấy thôi… =口=

【Hậu kỳ】Bánh khoai môn: Ây du… lẽ nào bị chúng ta nói trúng tim đen nên sau đó… =口=

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Nháy mắt não bổ đến không thể bổ hơn… =口=

Tô Tạ trán ứa gân xanh.

Đám này… đúng là hư hỏng!

Hắn tội gì, tội gì phải xấu hổ!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Lão tử không có xấu hổ…

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Căn bản không hề có chuyện gì…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Ây du Chè đậu xanh đại nhân xù lông rồi kìa! (* ̄∇ ̄*)

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Ây du Chè đậu xanh đại nhân hờn dỗi rồi kìa! (* ̄∇ ̄*)

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Ây du Chè đậu xanh đại nhân ngạo kiều rồi kìa! (* ̄∇ ̄*)

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Vuốt giận nha đại nhân (* ̄∇ ̄*)

【Hậu kỳ】Bánh khoai môn: Vuốt vuốt lông đang xù của đại nhân (* ̄∇ ̄*)

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: = =

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Đã nói không có là không có

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Xem đi, Quân Ý Như Đao đại nhân cũng bị đám hư hỏng các ngươi dọa cho bỏ chạy rồi.

Tô Tạ vội lảng sang chuyện khác, bằng không không biết đám yêu nữ này sẽ còn nháo tới chừng nào.

【CV】Quân Ý Như Đao: Ta ở đây

Bó trán…

Tô Tạ không ngờ Quân Ý Như Đao cư nhiên vẫn xem bọn họ náo loạn, không phân bua một câu.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Đại nhân… ngươi vẫn còn ở đây sao

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Đúng lúc a, ha ha, ha…

Tô Tạ hễ đụng phải Quân Ý Như Đao liền không biết nên nói cái gì, giống như hễ có Quân Ý Như Đao là phần não bộ điều hành khả năng nói chuyện của hắn liền tạm thời rơi vào trạng thái mất kiểm soát… Đại khái là một loại triệu chứng của fan cuồng nhiệt khi đứng trước mặt thần tượng của mình chăng T T… Tô Tạ tự an ủi bản thân.

【CV】Quân Ý Như Đao: Ân

【CV】Quân Ý Như Đao: Ngoan

【Đạo diễn】Canh nấm hương: … Quân Ý Như Đao đại nhân =口= …

【Sách hoạch】Há cảo tôm: … Đại nhân cư nhiên =口=…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: … Loại cảm giác hint bắn tứ tung này rốt cuộc là thế nào a =口=…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: … Có cần tú ân tú ái giữa ban ngày ban mặt vậy không a =口=…

【Hậu kỳ】Bánh khoai môn: … Tình ý lộ liễu đến mức gần như không còn chỗ để YY  =口=…

Khóe miệng Tô Tạ càng thêm co quắp…

Quân Ý Như Đao… đang giở trò gì a?

… Hắn bị người ngoài hành tinh nhập xác sao?

Tô Tạ đột nhiên nhớ tới lời của tiểu học đệ.

Tên thật của Quân Ý Như Đao… là Thẩm Cố… Năm nay học năm ba… nhỏ hơn hắn một tuổi…

Rõ ràng là học đệ của hắn! …

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ngươi rõ ràng nhỏ hơn ta những một tuổi!

Không chút suy nghĩ, Tô Tạ quăng ra một câu như thế, chờ hắn định thần lại thì đã không còn kịp nữa.

Về phương diện riêng tư Quân Ý Như Đao hoàn toàn không hề điền tên tuổi vào profile trên QQ, mà chính hắn cũng chưa từng nhắc tới…

Tô Tạ làm sao biết được tuổi thật của Quân Ý Như Đao?

Tô Tạ phản ứng lại cuống quýt định bổ sung thêm để vãn hồi nhưng không biết nên nói thế nào…

Lúc này Quân Ý Như Đao bỗng nhiên phát một câu ——

【CV】Quân Ý Như Đao: Ân, thế thì đã sao?

Advertisements

14 thoughts on “Cưa đổ CV – Chương 8 + Chương 9

  1. leo2307 18/10/2012 / 9:23 pm

    =))))))kiểu này là dễ niên hạ lắm a ~~~=))))) Anh chết chắc rồi anh Tô ợ =)))

    • Phúc Vũ 18/10/2012 / 9:30 pm

      Ừa, tớ có ghi là niên hạ ở dòng thể loại rồi mà, thấy sự lợi hại của đám yêu nữ trên QQ chưa =))))

      • leo2307 18/10/2012 / 9:32 pm

        =))))) quá lợi hại a~~~=)))) anh Tô à, anh bình thường toàn nhận giọng thụ, đến truyện của anh người ta cũng không nỡ tiếc thương nữa. =)))) anh nhận mệnh đi =)))

      • Phúc Vũ 18/10/2012 / 9:35 pm

        Thật ra anh í nhận mệnh lâu rồi =)))) ngoài đời ảnh cũng là thụ =))))))

  2. Miu* 19/10/2012 / 9:42 pm

    Trời ơi thương tóa, chờ đợi bao ngày đêm cũng có rồi

  3. Lala Kwon 21/01/2013 / 11:06 am

    hahahaha nhỏ hơn 1t cũng làm công đc a =))

    • Phúc Vũ 21/01/2013 / 11:08 am

      Cho nên chỗ thể loại tớ đã ghi là niên hạ =))

  4. Bạch Quỷ Si Dương 23/01/2013 / 10:01 pm

    Anh Tô~ Anh cũng rất có khiếu chia rẽ uyên ương~ =]]]

    “Dám phản bội lão tử….” =)) hiểu lầm chết người a~

    • Phúc Vũ 24/01/2013 / 10:34 am

      Tô Tô là hủ nam mà, thấy BG là phải nhào vào chia rẽ =))

  5. muopluoi 31/01/2013 / 1:31 pm

    ta nói, 2 anh sao có thể đáng yêu đến mức này a!!!! cả đám hử nữ nữa!! ta cũng muốn gia nhập với bọn họ ><

    • Phúc Vũ 31/01/2013 / 2:52 pm

      Ừa, trong này thấy mấy bạn hủ nữ thật tích cực đến thú vị =))

  6. Thi Thi 13/04/2013 / 10:31 pm

    =)))))) trời ơi cái sự cái tay đi trước cái đầu tội nợ của tiểu Tô đúng là siêu cấp cute mà =)))))))) và cái sự mặt ngơ mặt dày của Thẩm Cố mới chuẩn là công =))~
    và trời ơi lần đầu tiên nghe đoạn Xuân Tạ của Tô thỏ tử tui thề chỉ có thể là thụ =))))))))))))))))

    :”3~~~~~

    • Phúc Vũ 14/04/2013 / 11:59 am

      Hì hì, Xuân Tạ là vương đạo XDDDD

  7. Mạn Đà La Hoa 16/04/2017 / 4:42 pm

    Ui mẹ ơiiiii, mẹ ơiii
    Con cuồng Quân Ý Như Đao rồi TT^TT
    Đao Đại, đại nhân à em thích anhhhhhhhhhhhhhhh .___.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s