Cưa đổ CV – Chương 10 + Chương 11

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 10

Sao lại có người phát âm chữ “nga” gợi cảm như thế!

Giống… như… đang… rên… rỉ…

Còn có… chữ “ngoan” kia nữa…

Quá chết người a! T T

—–

Tô Tạ nghệt mặt, phải a, thế thì đã sao nào.

Khoan đã… Không đúng!

Quân Ý Như Đao làm sao biết hắn nhỏ hơn Tô Tạ một tuổi… Không không, phải là Quân Ý Như Đao làm sao biết Tô Tạ biết Quân Ý Như Đao nhỏ hơn Tô Tạ một tuổi… Không không, phải là Quân Ý Như Đao biết Tô Tạ biết hắn nhỏ hơn Tô Tạ một tuổi nhưng tại sao một điểm cũng không kinh ngạc không tò mò Tô Tạ làm sao biết được hắn nhỏ hơn Tô Tạ một tuổi…

Loạn… loạn đến hôn mê…

Tô Tạ sắp xoắn đứt cả ruột mình rồi…

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ngươi… làm sao biết?

Tô Tạ vòng vo nửa ngày mới gõ ra được một hàng chữ, cũng không biết Quân Ý Như Đao nhìn có hiểu hay không.

【CV】Quân Ý Như Đao: Ân, ta biết

Nga… ra là thế.

… Khoan đã! Quân Ý Như Đao căn bản không hề đáp đúng ngay vấn đề của hắn!

Rõ ràng là trả lời trớt quớt mà.

Tô Tạ trong lòng hừ một tiếng.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ngươi biết cái gì?

Biết bọn họ học cùng trường sao?

Biết Tô Tạ hắn là ai sao?

【CV】Quân Ý Như Đao: Ngươi hiểu mà

Tô Tạ phụt một tiếng.

… Tâm tư đại nhân… quả nhiên ai cũng đoán không ra T T

Lúc này đám người vốn luôn im lặng lại lần lượt trồi lên…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Bây giờ lại là tình huống gì đây…

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Đây là loại diễn biến kiểu gì a…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Ai đó làm ơn giải thích với ta một chút…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Các vị đại nhân không nên tung hỏa mù a T T nói cho bọn này hiểu chút đi…

【Hậu kỳ】Bánh khoai môn: Nói tiếng Trung đi a…

Tô Tạ thở dài một hơi.

Hắn phải nói gì đây… thật ra chính hắn cũng chẳng hiểu rốt cuộc hắn đang nói chuyện gì với Quân Ý Như Đao…

Quả nhiên tư duy của đại nhân… không phải người bình thường nào cũng có thể theo kịp…

Hắn thua rồi.

Tô Tạ không thèm đếm xỉa tới đám yêu nữ đang gào thét kia, lén lút chat riêng với Quân Ý Như Đao.

Tô Tạ: Đại nhân T T

Ý thức được đây là lần đầu tiên mình chủ động bắt chuyện với Quân Ý Như Đao, nội tâm Tô Tạ có điểm bối rối.

Quân Ý Như Đao: ?

Ước chừng một phút sau, Quân Ý Như Đao mới phát ra một dấu chấm hỏi.

Đây là chuyện bình thường… Đại nhân là một người bận rộn… có thể để ý đến hắn một chút đã là quá tốt rồi… Tô Tạ tự an ủi mình như thế.

Tô Tạ cẩn cẩn dực dực gõ bàn phím.

Tô Tạ: Đại nhân… ngươi một chút cũng không tò mò sao?

Tô Tạ: tò mò ta làm sao biết ngươi nhỏ hơn ta một tuổi

Quân Ý Như Đao: Ta biết

Lần này chỉ vài giây sau Quân Ý Như Đao đã trả lời.

Trong lòng Tô Tạ tự nhiên trỗi lên một niềm vui nho nhỏ.

Nhưng mà… đáp án của hắn là có ý gì? Không thể giải mã a!

Tô Tạ: Đại nhân ngươi đừng trả lời mơ hồ như vậy T T

Trước màn hình Tô Tạ vẻ mặt khổ qua, hắn không có năng lực nhìn thấu qua màn hình để nghiên cứu cấu tạo đại não của Quân Ý Như Đao.

Lại qua khoảng một phút đồng hồ.

Quân Ý Như Đao: Ngươi thịt ta được, còn ta thịt ngươi không được sao?

Tô Tạ dứt khoát ụp mặt xuống bàn phím.

Ý của đại nhân là…

Đại nhân đã xem qua profile của hắn!

Đây… tượng trưng cho điều gì…

Khoan đã… trong lòng hắn bỗng dưng có điểm hưng phấn là sao?!

Quân Ý Như Đao: Đùa thôi, trong profile ngươi không phải có đề tuổi của ngươi sao

Nga… hóa ra là vậy…

Có điều, tại sao đại nhân lại muốn xem profile của mình a?!

Tô Tạ: Nhưng đại nhân không hiếu kỳ ta thế nào lại biết được tuổi của ngươi?

Quân Ý Như Đao: Nga

Quân Ý Như Đao: Làm sao biết?

Tô Tạ triệt để té ghế.

Hắn gian nan bò lên, hai tay run rẩy gõ bàn phím.

Tô Tạ: Bỏ đi… đại nhân T T…  khai thật với ngươi luôn, chuyện này là học đệ của ta nói cho ta biết…

Tô Tạ: À, có lẽ ngươi không biết hắn, tuy hắn cũng là một CV…

Tô Tạ: nhưng cũng là vô danh tiểu tốt như ta… Hắn tên Chè đậu đỏ nước cốt

Quân Ý Như Đao: … Tên của các ngươi…

Tô Tạ: … Rất có cảm giác cp đúng không? Ha ha… thật ra không phải…

Tô Tạ: Chẳng qua là ta không giỏi đặt tên nên tùy tiện đặt đại…

Tô Tạ: Ta và tiểu học đệ quen biết đã ba năm, nếu có chuyện gì thì đã xảy ra lâu rồi.

Tô Tạ không hiểu sao lại có chút hoảng loạn, sợ Quân Ý Như Đao hiểu lầm, cuống cuồng giải thích… ngay cả hắn cũng tự cảm thấy mình thật giống một cô vợ bé nhỏ…

Quân Ý Như Đao: Nga

Tô Tạ đột nhiên có chút thất vọng.

Mình liều mạng giải thích như thế làm gì…

Người ở bên kia màn hình, căn bản không hề để tâm.

Người ở bên kia màn hình, chính là thần tượng mà mình hâm mộ suốt bao nhiêu năm.

Còn mình với hắn mà nói chỉ là một trong hàng ngàn hàng vạn fan cuồng của hắn.

Khoảng cách giữa họ, há chỉ có một cái màn hình?

Tô Tạ lập tức rơi vào vòng xoáy tự chán ghét chính mình.

Nhưng lúc này ——

Quân Ý Như Đao: Giờ ngươi có rảnh không?

Tô Tạ tức tốc lấy lại tinh thần, quýnh quáng trả lời ——

Tô Tạ: Có có, đại nhân có chuyện gì sao?

Quân Ý Như Đao: Xem kịch bản chưa?

Tô Tạ: Ân, xem rồi

Quân Ý Như Đao: Lên YY, tập kịch.

Tô Tạ: Ân ân, lên ngay.

Quân Ý Như Đao: Số YY là XXXX

Tô Tạ: Ta lên ngay ta lên ngay ~

… Tập kịch trực tuyến với đại nhân!

Vừa nghĩ đến đây, trái tim không an phận của Tô Tạ lại liên tục lạc nhịp.

Cùng đại nhân, hai người tập với nhau…

Tô Tạ đã sớm xem qua kịch bản Cầm Sư.

Nguyên tác Cầm Sư là một thiên tiểu thuyết rất nổi tiếng trong trang chuyên tổng hợp tiểu thuyết XXOO, tác giả là Tề Vật, cũng là một nhân vật cấp đại thần trên XXOO.

Đây là một quyển tiểu thuyết trinh thám bối cảnh giang hồ cổ đại, cực ít liên quan đến tuyến tình cảm, nhưng vẫn cuốn hút ngoạn mục.

Trong kỳ một của kịch truyền thanh Cầm Sư Tô Tạ không có bao nhiêu lời thoại, nhưng đến kỳ hai này vai Tửu Tiên cực kỳ quan trọng, cho nên đất diễn của Tô Tạ tăng lên không ít.

Tô Tạ ngoài cảm thấy áp lực rất lớn, còn có vài phần chờ mong khó hiểu.

Tô Tạ bò lên YY, quả nhiên thấy Quân Ý Như Đao…

Tô Tạ vội đeo tai nghe, liền nghe thấy bên tai truyền đến thanh âm rõ ràng rất đạm mạc nhưng lại phảng phất mang theo chút ý vị lười biếng rất riêng của Quân Ý Như Đao.

“… Chè đậu xanh đường phèn?”

“Đại… đại nhân… là ta…” Tô Tạ kích động đến nói lắp.

“Ân.”

“Đại nhân… xin… xin chào…” Tô Tạ kích động đến lệ rơi đầy mặt, đã sớm quăng chút ủy khuất trước đó lên chín tầng mây.

Lần đầu tiên tiếp xúc đại nhân gần gũi thế này…

À không… không phải lần đầu tiên…

Thế nhưng…

Vẫn cực kích động a! T T

“… Chào.”

Uy? Đại nhân hình như đang cười?

Tô Tạ chỉ cảm thấy như có người dùng lông vũ nhẹ nhàng phớt qua trái tim hắn…

… Một giọng nam sao lại có thể… dụ hoặc… như vậy…

Giống như sở hữu loại năng lực kỳ lạ khiến người ta chỉ trong nháy mắt liền sa vào ma chướng…

Tô Tạ cảm thấy trái tim mình nhột đến chỉ muốn hung hăng gãi một hồi.

Hắn bị nghiện thanh âm rồi a a a a a a a!

Chất giọng đẹp kia có phải là quyết tâm không để cho hắn sống nữa không a!

… Tuy Tô Tạ đã lăn lộn vài năm trong giới CV, nghe qua đủ loại thanh âm, nhưng chưa từng trầm luân như giờ phút này.

“Sao? Giọng của ta rất… đẹp?” Đầu bên kia tai nghe truyền đến thanh âm tự tiếu phi tiếu của Quân Ý Như Đao.

Tô Tạ lập tức chấn động.

Hắn… cư nhiên trực tiếp nói ra miệng luôn!

A a a a a mất mặt quá đi!

Tô Tạ đập đầu lên bàn phím, vươn vuốt cào cào bàn máy vi tính.

“A… không… không phải… thanh âm đại nhân không đẹp…”

“A a a không đúng không đúng… thanh âm đại nhân rất đẹp!”

“Không đúng không đúng… thanh âm của đại nhân không phải đẹp… mà là rất có mị lực…”

Tô Tạ lệ rơi đầy mặt.

“…” Đầu bên kia hình như lại truyền đến một tiếng cười khẽ.

Tô Tạ vừa nghe, bỗng nhiên đỏ mặt.

… Khoan đã!

Uy, mình đỏ mặt làm cái quái gì!

“Khụ khụ… chính là thế này…. khụ khụ…” Tô Tạ ho khan vài tiếng.

“Thế này, là thế nào?” Quân Ý Như Đao ung dung hỏi.

“… Thì là như vậy a!” Tô Tạ hừ một tiếng.

“Như vậy thị thế nào?” Quân Ý Như Đao thong thả hỏi.

“… Thì chính là như vậy như vậy như vậy như vậy đó!” Tô Tạ mất hết kiên nhẫn.

“Như vậy như vậy như vậy như vậy là thế nào?” Tính kiên nhẫn của Quân Ý Như Đao hiển nhiên còn tốt hơn Tô Tạ.

Tô Tạ lệ rơi đầy mặt.

“Đại nhân… ta chịu thua…”

Không chơi với ngươi nữa! T T

“Nga…”

“Ngoan.”

Tô Tạ cảm thấy mũi mình có điểm ngứa, vội đưa tay bịt lại.

Sao lại có người phát âm chữ “nga” gợi cảm như thế!

Giống… như… đang… rên… rỉ…

Còn có… chữ “ngoan” kia nữa…

Quá chết người a! T T

Lúc này, giọng nói của Quân Ý Như Đao thông qua tai nghe trực tiếp lọt vào tai Tô Tạ.

Không có bất kỳ trở ngại nào…

Truyền thẳng đến nơi yếu mềm nhất đáy lòng Tô Tạ.

Hắn nói ——

“Vậy chúng ta… bắt đầu thôi.”

——

Tác giả trò chuyện:

Khửa khửa… mỗi ngày một chương! Ta quả là con ong chăm chỉ ~ khửa khửa ~

———oOo———

Chương 11

Hôm sau khi Tô Tạ khó khăn lắm mới mở hai mí mắt nặng trịch lên, điện thoại di động để bên gối nhắc nhở hắn bây giờ đã là mười hai giờ trưa…

Nhưng ngay lập tức, hắn lại nhắm mắt.

… Mau ngồi dậy, hỡi Tô Tạ không muốn làm con sâu lười kia!

Tô Tạ híp mắt, trong lòng kịch liệt đấu tranh.

… Cho dù hôm nay là cuối tuần… Cũng không thể lãng phí mà ngủ cả ngày như vậy!

Lãng phí thời gian chính là lãng phí sinh mạng! Lãng phí sinh mạng chính là mưu sát! Mưu sát chính là phạm tội!

Cứ thế lặp đi lặp lại, Tô Tạ rốt cuộc hạ quyết tâm, gian nan mở mắt, gian nan rời giường.

… Cho dù tối qua tập kịch cùng Quân Ý Như Đao trên YY… cũng không đến nỗi hưng phấn tới mức nửa đêm cũng chưa chịu ngủ như vậy chứ!

Tô Tạ một bên mặc quần áo, một bên thầm lặng phỉ nhổ mình.

Ai ai… nhưng mà thật sự hết cách a…

Vừa nhớ tới hết thảy mọi chuyện đêm qua, Tô Tạ liền cảm thấy trong ngực có hơi trướng trướng, mềm mại đến không thể tưởng tượng.

Có điểm hưng phấn, có điểm hoài niệm.

Cho nên, mất ngủ… là không thể tránh khỏi.

Tô Tạ đánh răng rửa mặt xong xuôi, nghĩ xem bây giờ nên ăn gì để lấp đầy cái dạ dày trống rỗng của hắn.

Ai ai… thật ra gộp bữa sáng với bữa trưa lại ăn chung, còn có thể tiết kiệm được một phần tiền cơm a… Tô Tạ tự an ủi.

Lúc này mọi người trong phòng đều đã ra ngoài, chỉ còn mỗi mình Tô Tạ.

Hắn nhìn nhìn đống mỳ gói Khang Sư Muội vị dưa leo chất đầy một góc, cuối cùng thu ánh mắt về.

Đã là cuối tuần rồi, nên cải thiện thực đơn một tí… Vì vậy, Tô Tạ quyết định đến căn tin.

Khuôn viên trường đại học cuối tuần không ồn ào náo nhiệt như ngày thường, đại đa số sinh viên đều đi làm thêm, hoặc là hẹn hò yêu đương tình tứ… Đây mới gọi là thanh xuân a…

Tô Tạ cảm khái đi vào căn tin, nơi này bình thường luôn có cả biển người chen chúc, nhưng hiện tại chỉ thưa thớt vài người ngồi theo từng góc.

Tô Tạ gọi một phần sườn xào tương, liền bưng khai đi tới chỗ bên cửa sổ.

Chưa ăn được mấy thìa, Tô Tạ chợt nghe thấy có người đang gọi hắn.

“Học trưởng ~ “

… Có thể gọi hắn như thế, chỉ có một người.

Tô Tạ ngẩng đầu, quả nhiên đối diện khuôn mặt dào dạt sắc xuân của tiểu học đệ.

Tiểu học đệ tên thật là Bì Lỗ, một cái tên khá buồn cười.

Tô Tạ còn nhớ lần đầu tiên gặp tiểu học đệ, hắn đã tự giới thiệu như sau ——

“Ta tên Bì Lỗ, không sai, là Bì trong bì bì lỗ, Lỗ trong bì bì lỗ.”

Tô Tạ lúc đó chấn động tại chỗ.

Khi đã dần quen thân với tiểu học đệ, Tô Tạ không ít lần lôi chuyện này ra trêu hắn.

Tiểu học đệ bề ngoài không tệ, nước da trắng nõn, duy nhất không được hoàn mỹ chính là trên mặt mọc lên vài đốm mụn thanh xuân yêu kiều.

Thế nhưng điều này chẳng mảy may ảnh hưởng đến khuôn mặt búp bê khả ái của hắn.

“Chào.” Tô Tạ phun ra một chữ, liền cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

“A… Học trưởng thật lạnh nhạt ~” Tiểu học đệ bưng khay qua ngồi xuống trước mặt Tô Tạ, ngân dài giọng ai oán.

“Nín đi, ta có bao giờ nhiệt tình với ngươi đâu.” Tô Tạ ngốn một thìa cơm.

“Ai nha… học trưởng sao lại trở mặt xa lạ rồi… hôm qua chúng ta rõ ràng còn liếc mắt đưa tình trên QQ…” Tiểu học đệ vẻ mặt ủy khuất.

“Liếc mắt đưa tình cái đầu ngươi!” Tô Tạ mất kiên nhẫn nhai nhai cơm trong miệng, hắn sực nhớ tới hôm qua Quân Ý Như Đao… đối với quan hệ giữa hắn và tiểu học đệ, hoàn toàn thờ ơ lãnh đạm. Cho nên bỗng nhiên, trong lòng Tô Tạ có điểm khó chịu.

“Ai nha… học trưởng ngươi tổn thương ta ghê gớm… Trái tim yếu đuối mong manh như thủy tinh của ta đã vỡ tan tành dưới đất rồi.”

“Xả rác bừa bãi nơi công cộng phạt tiền năm ngàn tệ.” Tô Tạ diện vô biểu tình.

“…”

Tiểu học đệ cụt hứng, đành ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm.

Tô Tạ bĩu môi, thấy bên cạnh đĩa cơm của tiểu học đệ còn có một hộp sữa tươi nguyên chất.

“Chậc chậc… ngươi già đầu như vậy còn uống sữa?”

“Để tăng trưởng chiều cao…”

Tô Tạ dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá tiểu học đệ từ trên xuống dưới.

“… Đừng nhìn ta kiểu đó… ta còn… còn có thể cao hơn nữa!” Biểu tình của tiểu học đệ →╭(╯^╰)╮

Tô Tạ lại tươi cười hoài nghi.

“… Chứ ai như lão già ngươi…”

Tô Tạ khôi phục trạng thái diện vô biểu tình, vài giây sau, hắn đột nhiên vươn móng vuốt cầm lấy hộp sữa tươi tới trước mặt mình.

“Làm… làm gì vậy!” Tiểu học đệ trừng mắt thật to, đưa tay định giành lại, “Chiếm đoạt tài sản của người khác là phạm pháp!”

“Này gọi là tôn kính người già có hiểu không?” Tô Tạ gỡ tay tiểu học đệ ra, vẻ mặt quang minh chính đại lỗi lạc không gì bằng bóc tem hộp sữa.

“…” Tiểu học đệ trầm lặng cúi đầu ăn.

Tô Tạ thoả mãn uống vài hớp, định hỏi tiểu học đệ gần đây có nhận kịch gì không, lại đúng lúc nhìn thấy Triệu Bắc từ ngoài căn tin đi vào.

Bộ dáng Triệu Bắc không hiểu sao có vẻ khá mệt mỏi, bên dưới vành mắt có quầng thâm nhàn nhạt, tóc tai còn mất trật tự như đám cỏ dại… Tuy rằng bình thường đầu tóc hắn cũng không gọn gàng sạch sẽ là bao.

Theo sau hắn, chính là nữ sinh năm nhất đang hẹn hò với hắn mấy ngày nay.

Sau khi họ đi vào liền ngồi xuống ở một góc vắng vẻ.

Tiểu học đệ theo ánh mắt của Tô Tạ nhìn ra đằng sau, tò mò hỏi: “Uy, tên đó không phải là bạn cùng phòng với ngươi sao?”

“Đúng vậy.” Tô Tạ có chút mất hứng trả lời.

“Người bên cạnh là bạn gái hắn sao?” Tiểu học đệ hỏi tiếp.

“Phải.” Tô Tạ nghĩ, Triệu Bắc có lẽ đang giải thích với nữ sinh kia kỳ thực hắn và mình không có gì cả, chuyện hôm qua chỉ là trò đùa mà thôi.

“… Sao có thể thế được!” Tiểu học đệ lại trừng mắt thật to, nhìn Tô Tạ, nói, “Hắn không phải gay sao?”

“… A?” Tô Tạ không biết nên trả lời thế nào, bèn tùy tiện giải thích, “Tuy hắn và Bùi Nam luôn đi có đôi về có cặp, nhưng hắn là một thẳng nam siêu cấp chính trực, hắn chỉ xem Bùi Nam như anh em mà thôi…” Tuy rằng Bùi Nam không nghĩ như vậy…

“Sao lại thế được! Toàn thân hắn đều tản mác một loại khí tức rất không thẳng a!” Tiểu học đệ vẻ mặt không dám tin.

“… Sao ta không phát hiện?” Tô Tạ có chút nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Triệu Bắc.

Triệu Bắc hình như mới nói với nữ sinh kia được vài câu liền cãi vã, cuối cùng nữ sinh bỗng nhiên đứng bật dậy, quăng cho Triệu Bắc một cái tát, chạy ra khỏi căn tin.

“Hả?” Tô Tạ càng thêm nghi hoặc, hiện tại là màn cũ lặp lại chỉ đổi diễn viên sao?

Hắn thấy Triệu Bắc một điểm cũng không có ý định đuổi theo, chỉ chán nản ngồi ngay tại chỗ, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

“Ta qua đó xem sao.” Tô Tạ vứt lại một câu cho tiểu học đệ, liền cầm lấy hộp sữa tươi vẫn chưa uống xong đứng lên.

“Học trưởng ngươi muốn bỏ rơi ta sao…” Tiểu học đệ mở to cặp mắt ngân ngấn nước long lanh nhìn Tô Tạ.

Tô Tạ liếc xéo hắn, sau đó dứt khoát đi về hướng Triệu Bắc.

Triệu Bắc phát hiện có người tới, ngẩng đầu nhìn, liền thấy Tô Tạ ngồi đối diện với mình.

Hắn không có tâm trạng chào hỏi, lại cúi đầu, chẳng buồn đếm xỉa Tô Tạ.

“Lão đại, thất tình à?” Tô Tạ không chút lưu tình xát muối vào vết thương của hắn.

“…” Triệu Bắc không đáp, tựa hồ thừa nhận.

“Ai, chẳng lẽ hôm qua ta đùa quá đáng đến mức phát hỏa? Không phải chứ? Ngươi hảo hảo giải thích với người ta một chút là ổn ngay thôi mà.” Tô Tạ tiếp tục huyên thuyên: “Ta thấy tám phần mười là ngươi ăn nói vụng về, ngay cả con gái cũng không biết dỗ ngọt.”

“…” Triệu Bắc vẫn giữ vẻ mặt chán nản.

“Ai, dỗ ngọt người ta cũng không biết, nữ sinh đó thích ngươi coi như xúi quẫy, ta thấy tám phần mười là ngươi không biết cách yêu con gái, dứt khoát tìm đại một thằng nào đó trao thân gửi phận luôn cho rồi.” Tô Tạ nói đến không có ý tốt.

Triệu Bắc không mở miệng, nhưng mơ hồ như hơi run lên.

Uy? Lẽ nào tiểu học đệ nói đúng?

“Uy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tô Tạ thấy Triệu Bắc sống chết không lên tiếng, cũng mất hết kiên nhẫn hỏi thẳng.

Hồi lâu, Triệu Bắc mới mở miệng: “… Ta và Phi Phi chia tay rồi.”

Phi Phi? Là nữ sinh kia?

Tô Tạ dùng ánh mắt ra hiệu cho Triệu Bắc nói tiếp.

“Đêm qua ta chạy đến dưới lầu của phòng nàng để giải thích… Ngươi chỉ đùa giỡn mà thôi… Phi Phi không tin, bảo ta chứng minh…” Triệu Bắc kể, “Sau đó ta hôn nàng.”

Vụ gì đây, tình nhân hờn dỗi nhau sao? Tô Tạ cảm thấy có chút buồn chán uống một hớp sữa tươi.

“Nhưng ngay thời điểm đó… ta phát hiện…” Ngữ khí Triệu Bắc bỗng nhiên thập phần trầm thấp, “Thì ra một chút cảm giác với nàng ta cũng không có… Ngươi hiểu không? Tức là… ta phát hiện khi ta hôn nàng một điểm xúc động cũng không có…”

Ngụm sữa tươi kia nghẹn lại ngay cổ họng Tô Tạ.

“Nhưng không hiểu sao… đêm qua ta nằm mộng xuân…” Triệu Bắc ngượng ngùng cúi đầu.

“… Đối tượng cư nhiên… là nam…”

“Ta… có lẽ là đoạn tụ.”

Tô Tạ phụt một tiếng, nguyên ngụm sữa bò tươi nguyên chất kia vinh quang đáp trên mặt Triệu Bắc.

Advertisements

9 thoughts on “Cưa đổ CV – Chương 10 + Chương 11

  1. Lần đầu tiên ta có tem…lệ rơi đầy mặt…ta cảm động a~~~

    Tạ Tạ nhà chúng ta cứ nói chiện với zai là lắp bắp, ngạo kiều đáng iu đi. Ta thật là yêu chết hắn và tiểu học đệ.

    Đao Đao thật ko phụ là phúc hắc công, sao gì cũng biết thế? “nga” thật gợi cảm…nhưng anh có phải thụ đâu, Tạ tạ càng ko phải công > Tạ Tạ mê zai nên ảo tưởng ~^O^~

    Bắc Bắc dĩ nhiên là đoạn tụ…ngoan~~ Nam Nam nhà chúng ta đang mở rộng vòng tay chờ anh trao thân gửi phận kìa *bụm miệng cười*

    Một lần nữa…cúi đầu…cảm ơn Phúc Vũ siêu cấp đáng yêu đã edit….

    • ^^~ *vỗ vỗ* cám ơn bạn ủng hộ Tô Tô và Đao Đao.
      Đao Đao đương nhiên không phải thụ, chỉ có bạn thụ nào đó suốt ngày ảo tưởng mình là công áp đảo Đao Đao thôi =)) Chưa kể, rõ ràng đã loan còn khăng khăng nghĩ mình thích mấy muội muội, với Đao Đao chỉ là sùng bái, ân hanh, hảo ngạo kiều →_→ em học đệ càng góp phần làm ai kia ảo tưởng mình là công, khổ ghê cái số thụ =)) Bắc Nam cũng khá thú vị đấy, mời theo dõi hành trình đến với nhau của bọn họ, hắc hắc.

  2. bé Tạ nhà ta sao lại có thể thiếu chí khí đến thế chứ !!! Chỉ là một chữ ” nga” thôi mà >”< Cứ thế này, thì đến lúc thành đôi thành cặp thì biết làm sao =))))))) Chả lẽ mất máu mà chết =))))))

    • Ừa bé Tạ rất không có định lực, mê trai vãi hồn =))))))) Đao Đao biết nhược điểm này của bé nên sau này cũng khai thác triệt để ~~

  3. mới 1 chữ “nga” mà run rẩy thế kia đúng là ko có tiền đồ lên trên mà =))))))) cái bản cht61 nó vậy rồi iêm àh =))))))))
    Chà, 2 bạn Nam bắc và em học đệ kia cũng thú vị quá nhẩy XD~

    :”3~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s