Cưa đổ CV – Chương 12 + Chương 13

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 12

“Ta… có lẽ là đoạn tụ.”

Tô Tạ một ngụm sữa tươi phun thẳng vào mặt Triệu Bắc.

Triệu Bắc trái lại không nổi giận, vẫn thần tình thất hồn lạc phách, vài giây sau, hắn mới ngờ nghệch lấy tay áo lau đi sữa dính trên mặt.

Biểu tình chấn kinh của Tô Tạ cũng chưa khôi phục lại.

“Sao?… Ngươi nhất định cảm thấy, thật ghê tởm có đúng không?” Triệu Bắc mỉm cười tự giễu.

“Rõ ràng là nam nhân, lại đi thích nam nhân… Nghĩ thế nào, cũng đều rất ghê tởm.” Triệu Bắc nói, ánh mắt vô tiêu cự nhìn ra bên ngoài.

“…” Tô Tạ vẫn không nói gì.

“Hơn nữa… người ta thích cư nhiên là…” Triệu Bắc có chút hàm hồ cho qua.

Đợi đã! Hắn vừa nói chính là…

Tô Tạ cân nhắc một lúc, nói: “Có gì đâu! Thích nam nhân cũng không phải sai lầm… Ngươi chẳng qua chỉ là… người ngươi thích trùng hợp là một nam nhân mà thôi…” Tô Tạ nỗ lực nhớ lại lời thoại trong một bộ tiểu thuyết đam mỹ từng đọc trước đây.

“Thích nam nhân cũng không phải sai lầm… Chẳng qua người ta thích trùng hợp là một nam nhân mà thôi…” Triệu Bắc ngẩn ra, lẩm bẩm lặp lại lần nữa.

“Ân ân…” Tô Tạ dùng sức mà gật đầu, “Vậy người ngươi thích là…”

Triệu Bắc cắn cắn môi dưới.

Nửa ngày, hắn mới nhỏ giọng nói ra một cái tên.

“Ai cơ?” Tô Tạ nghe không rõ lắm.

“… Ngươi rõ ràng đã biết!”

… Triệu Bắc ngạo kiều!

Triệu Bắc cư nhiên ngạo kiều!

Biểu tình của Tô Tạ triệt để =口= !

Nhìn một Triệu Bắc bình thường tùy tùy tiện tiện tự dưng lộ ra vẻ mặt phụng phịu như vậy, Tô Tạ không thể không hoài nghi thị lực của mình.

“… Ta làm sao biết được!” Tô Tạ nhún vai nói, “Ta đâu phải Bùi Nam… Làm sao có khả năng chỉ với một ánh mắt, một biểu tình của ngươi liền hiểu ngươi muốn nói cái gì…”

Không sai, Tô Tạ cố ý.

Quả nhiên, ngay khi Tô Tạ nhắc đến cái tên Bùi Nam, trên mặt Triệu Bắc lập tức lướt qua một tia mất tự nhiên.

Uy uy? Lẽ nào…

Triệu Bắc lại phụng phịu một hồi, mới thỏ thẻ: “Đêm qua… người ta thấy trong mộng… hình như có hơi giống… Bùi Nam…”

Nói đến chữ cuối, Tô Tạ hầu như không nghe thấy giọng Triệu Bắc nữa.

Thế nhưng chấn động mà câu này của Triệu Bắc mang đến cho Tô Tạ, không thua gì phản ứng nhiệt hạch lẫn phản ứng phân hạch.

Tựa hồ chú ý tới biểu tình của Tô Tạ, Triệu Bắc một lần nữa cúi đầu, nói: “… Cư nhiên đối với anh em tốt của mình… lại nảy sinh loại tình cảm không bình thường như vậy… Ta quả thật đáng kinh tởm…”

Không phải đâu a! Một điểm cũng không kinh tởm! … Tô Tạ trong lòng gào thét.

“… Cho nên, ban nãy ta đã chia tay Phi Phi… Ta nghĩ mình không nên để nàng lỡ làng…” Triệu Bắc mỉm cười có chút chán nản.

“Nhưng mà… ta không biết sau này nên đối mặt thế nào… với Bùi Nam…” Triệu Bắc nói xong, dựa vào lưng ghế.

… Ngươi day dứt cái quái gì a! Đây rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt… Tô Tạ trong lòng phun trào.

“Ta phải làm sao bây giờ…” Hai mắt Triệu Bắc nhìn phía trần nhà, “Ta không biết… Hiện tại ta cảm thấy quá hoang mang…”

Có điều… mới đó đã nói ra chân tướng, đúng là mất hết ý nghĩa… Tô Tạ nguy hiểm nheo mắt.

Nhìn bộ dáng mờ mịt thất thố của Triệu Bắc, Tô Tạ cười trộm trong lòng.

… Không trải qua mưa gió, làm sao thấy được cầu vồng? Bao nhiêu cách trở chỉ là vì hạnh phúc ngày sau!

“Ngươi cũng đừng nản chí nhanh như vậy… Biết đâu… Bùi Nam hắn cũng có thiện cảm với ngươi thì sao…” Tô Tạ đắn đo một hồi, nói.

“Sao có thể thế được, người như Bùi Nam…” Triệu Bắc dừng một chút, “Đầu óc minh mẫn sáng suốt, hắn có ngu mới nhìn trúng ta.”

Triệu Bắc cũng biết thân biết phận đấy chứ… Tô Tạ đảo mắt liếc Triệu Bắc, bỗng nhiên thấy có chút không đáng cho Bùi Nam.

Bùi Nam thích Triệu Bắc lâu như vậy, còn Triệu Bắc thì ngu ngơ muốn chết, một điểm cũng không phát hiện đã đành, ngay cả khi đã hiểu rõ lòng mình cũng vẫn ngần ngại như thế…

Cơ mà nói cho cùng, Triệu Bắc không phát hiện cũng phải, Bùi Nam lúc nào cũng che giấu tâm tư của mình sâu đến không mò ra được… Thậm chí Tô Tạ cũng không hiểu Bùi Nam rốt cuộc tại sao lại thích Triệu Bắc, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào.

“Chậc, chuyện này rất khó nói, bị tình yêu che mắt, không chừng Bùi Nam lỡ va đầu vào tường, thế là phải lòng một kẻ như ngươi…” Tô Tạ tươi cười dỗ dành.

“… Tuy rằng ngươi đang an ủi ta, nhưng tại sao ta cứ cảm thấy sặc mùi châm chọc thế này…” Triệu Bắc mang theo hoài nghi nhìn Tô Tạ.

“Là ảo giác của ngươi thôi…” Tô Tạ tiếp tục cười nói, “Trái lại ta có một cách… giúp ngươi thăm dò xem Bùi Nam có tâm tư gì với ngươi.”

“… Cách gì?” Triệu Bắc lưỡng lự hỏi.

Tô Tạ cố ý thâm trầm dừng một lúc, câu lấy sự tò mò của Triệu Bắc.

“Trực tiếp nói với hắn ‘Thật ra ta thích ngươi lâu rồi’ …”

“Cái gì!” Triệu Bắc sửng sốt, nửa ngày mới rề rà nói, “Nếu như hắn không thích ta… hắn nhất định sẽ nghĩ ta rất đáng khinh…”

“Nói không chừng… ngay cả bạn bè chúng ta cũng không làm được…”

Tô Tạ bĩu môi: “Chẳng lẽ ngươi muốn giấu hắn cả đời?”

“Không biết… nhưng vẫn tốt hơn so với nói ra sự thật rồi bị hắn ghét…” Triệu Bắc cười khổ.

Tô Tạ sâu xa đánh giá Triệu Bắc, hắn vốn luôn cho rằng Triệu Bắc hoàn toàn không để tâm đến cách nhìn của người khác.

“… Ngươi cứ tỏ tình với hắn trước, quan sát phản ứng của hắn,” Tô Tạ thở dài một hơi, “Nếu ngươi thấy tình hình không ổn… thì lập tức chữa cháy đây chỉ là trò đùa bảo hắn đừng tưởng là thật, ngươi cũng biết đường rút lui. Nếu hắn không có biểu hiện phản cảm gì rõ rệt, chứng tỏ ngươi có hy vọng, như vậy thì còn gì bằng…”

“… Cách này, có được không đó?” Triệu Bắc nghiêm trọng hoài nghi.

“Được hay không, ngươi không thử làm sao biết.” Tô Tạ diện vô biểu tình.

“Nhưng…” Triệu Bắc vẫn còn chút hoài nghi.

“Ai, nói thật với ngươi, đây thực ra chỉ là một hoạt động trên mạng, là trò đùa chơi khăm người khác mà thôi…” Tô Tạ nhún vai nói, “Nhưng có rất nhiều người khi chơi người khác, trái lại nhận được không ít… kinh hỉ.”

“… Thật sao?” Triệu Bắc đã bắt đầu có điểm dao động.

“Bất luận ngươi tin hay không… dù sao thì ta tin.” Tô Tạ vẻ mặt bí hiểm, “Chưa kể… ngươi cũng đâu có cách nào tốt hơn?”

“Vậy… thôi được,” Triệu Bắc hạ quyết tâm, “Ta sẽ thử xem sao…”

Tô Tạ gật đầu.

“Cảm ơn ngươi, Tô Tạ, biết ta là đoạn tụ cũng không kỳ thị ta… Thật ra trước đó ta rất hồi hộp, nếu ngay cả ngươi cũng ghét ta… ta thật không biết phải làm sao nữa…”

“Nhưng thực tế chứng minh, ngươi quả nhiên là anh em tốt của ta!”

Triệu Bắc nói xong, bật dậy, hùng dũng oai vệ đi ra khỏi căn tin.

Tô Tạ suýt nữa không duy trì được biểu tình nghiêm túc của mình.

… Không sai, Triệu Bắc đích thực là anh em tốt của hắn.

Cơ mà, anh em, là để chỉnh nhau. ╮(╯_╰)╭

Tô Tạ sau khi trở về ký túc xá, việc đầu tiên chính là mở máy vi tính.

Việc đầu tiên sau khi mở máy, chính là đăng nhập QQ.

Việc đầu tiên sau khi đăng nhập QQ, chính là sửa tên thành ——

Thật ra ta thích ngươi lâu rồi =v=

Tô Tạ ôm tâm tình xem kịch vui, chờ Triệu Bắc thẹn quá hóa giận trở về…

Uy, tại sao lại thẹn quá hóa giận?

Tô Tạ làm sao biết được a!

Không lâu sau, có người pm Tô Tạ, Tô Tạ nhìn tới, hóa ra là tiểu học đệ.

Không ngờ tiểu học đệ cũng chăm chỉ như vậy, vừa từ căn tin trở về liền lên mạng rồi.

Học đệ: Học trưởng ngươi thích ai đã lâu a =口=?

Tô Tạ: Hả? Đâu có ai đâu…

Học đệ: Vậy tên của ngươi… =口=

Tô Tạ: Nga… chuyện đó à… Kháo, đồ điên, không phải như ngươi nghĩ!

Học đệ: Chứ sao?

Tô Tạ: Ta đang trêu người khác… =v=

Học đệ: Ai?

Tô Tạ: Bỏ đi, có nói ngươi cũng không hiểu ╮(╯_╰)╭

Học đệ: Vậy là do năng lực biểu đạt của ngươi có vấn đề…

Tô Tạ: Kháo! Đầu ngươi mới có vấn đề…

Tô Tạ: Đúng rồi, rốt cuộc ngươi có chuyện gì, không có thì dứt khoát cuốn gói, cuốn gói xong thì biến đi, lão tử còn phải nghiên cứu kịch bản…

Học đệ: Ban nãy ta pm ngươi là muốn nói với ngươi một chuyện, nhưng bị câu tỏ tình trắng trợn này của ngươi làm hết hồn rồi…

Tô Tạ: Hết hồn xong chưa? Hết hồn xong ngươi có thể nói được chưa?

Học đệ: Mới hoàn hồn lại…

Tô Tạ: … Tính nhẫn nại của ta có hạn a! Mau nói trong vòng mười chữ!

Học đệ: Ta vừa nhận một vai trong bộ kịch Cầm Sư… Phù, vừa đúng mười chữ =v=

Tô Tạ: Gì cơ?

Tô Tạ ngẩn ra, mới nhớ kỳ này kịch xuất hiện thêm không ít nhân vật, tổ kịch nhất định sẽ tìm CV mới.

Chỉ là không ngờ, các nàng cư nhiên tìm tới một gã vô danh trong đám tiểu tốt như tiểu học đệ.

… Được rồi, tuy rằng mình cũng là một tên tiểu tốt trong đám vô danh.

Tô Tạ: Sao lại thế? Ngươi vô danh như vậy, các nàng có lẽ căn bản không biết đến sự tồn tại của một nhân vật như ngươi a =口=

Với tiểu học đệ, Tô Tạ chưa bao giờ giấu diếm suy nghĩ trong lòng mình, đả kích tiểu học đệ không chút nương tay.

Học đệ: Hu hu học trưởng ngươi nói vậy ta đau lòng lắm đó, nhưng ta làm sao biết được, dù sao cũng là họ đột nhiên tìm đến ta…

Tô Tạ: … Bỏ đi… Vậy ngươi vào nhóm chat chưa?

Học đệ: Vừa vào… cách đây một giây…

Quả nhiên, một giây sau, khung chat nhóm của tổ kịch lập tức tít tít tít vang lên.

Tô Tạ click vào, không cần nghi ngờ liền thấy đám yêu nữ kia đang xếp hàng.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Hoan nghênh Chè đậu đỏ nước cốt đại nhân (~ ̄) ̄)~

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Sờ sờ eo thon của Chè đậu đỏ nước cốt đại nhân (~ ̄) ̄)~

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Áp đảo Chè đậu đỏ nước cốt đại nhân (~ ̄) ̄)~

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Chọt chọt hoa cúc của Chè đậu đỏ nước cốt đại nhân (~ ̄) ̄)~

———oOo———

Chương 13

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: …

Đám nữ nhân này thật đáng sợ!

Tô Tạ bỗng nhiên trỗi lên một cỗ bi thương nhàn nhạt, nhàn nhạt đối với tương lai thảm đạm của tiểu học đệ…

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Chào mọi người ^_^

… May mà tiểu học đệ không bị đám nữ nhân như sói như hổ này dọa chạy.

Lúc này mọi người trong nhóm cũng đã phát hiện Tô Tạ vẫn luôn ẩn thân, bắt đầu luân phiên oanh tạc Tô Tạ.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Chè đậu xanh đại nhân cũng ở đây a ~

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Chè đậu xanh đại nhân thật đúng lúc a ~

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Chè đậu xanh đại nhân ăn gì chưa ~

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Chè đậu xanh đại nhân có tịch mịch không ~

Đám nữ nhân này cố ý bảo trì đội hình sao?

… Rõ ràng tịch mịch là bọn họ mới đúng!

Tô Tạ co quắp khóe miệng, bình tĩnh trả lời từng vấn đề.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ta ở đây a, thật đúng lúc a…

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Mới ăn xong… tạm thời không tịch mịch

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Nga? Ta còn tưởng Quân Ý Như Đao đại nhân không ở đây ngươi sẽ cảm thấy rất tịch mịch…

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Lẽ nào Chè đậu xanh đại nhân vừa đi ngoại tình về…

【Biên kịch】Trứng chân thịt: Cái gì? =口= Nhà Quân Ý Như Đao đại nhân có mâu thuẫn nội bộ?

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Cái gì cái gì? Gian phu là ai?

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: …

Tô Tạ sáng suốt quyết định không trả lời các nàng, không hơi đâu hơn thua với bọn họ.

Tô Tạ đang định đóng khung chat nhóm sau đó nghiên cứu kịch bản tư duy về tuyến tình cảm gì đó của nhân vật, lại bị một câu nói đột nhiên nổi lên trong khung chat chấn động đến nửa ngày mới hoàn hồn.

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Gian phu… là ta 【ngữ khí thâm trầm】

Tô Tạ phụt một tiếng, thiếu chút nữa phun một bãi nước bọt lên màn hình.

… Uy uy tiểu học đệ cái vụ ngữ khí thâm trầm kia của ngươi là cái khỉ gì a! 【này, ngươi bị lệch trọng điểm rồi kìa】

Quả nhiên, nhóm chat lập tức bùng nổ…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: ∑( ° △ °|||)︴ Trời ạ ta vừa nhìn thấy gì đây!!!

【Sách hoạch】Há cảo tôm: ∑( ° △ °|||)︴Hồng hạnh xuất tường… trong truyền thuyết!!!

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: ∑( ° △ °|||)︴Chiếu mù cả cặp mắt chó hợp kim của ta rồi!!!

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: ∑( ° △ °|||)︴ Ta vừa mới thay cặp mắt chó model mới nhất a hu hu hu các ngươi đền cho ta các ngươi đền cho ta!!!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Gian phu cái đầu ngươi! Ăn nói bậy bạ!

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Lúc cần người ta thì gọi người ta là Tiểu Hồng Đậu, không cần người ta nữa thì bảo người ta cút đi 【nhãn thần ai oán】…

Tô Tạ thiếu chút nữa bị sét đánh đến phun một búng máu, gần như chỉ trong nháy mắt trong đầu hắn lởn vởn những lời thoại kịch, nào là “Tiểu yêu tinh chuyên mê hoặc người khác này, ta nên xử sao với ngươi đây”, nào là “Ngươi đang đùa với lửa đấy, tiểu yêu tinh”, đã vậy còn vô hạn tuần hoàn không chịu dừng lại!

A a a bị tẩy não mất rồi!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ai oán cái đầu ngươi! Ta gọi ngươi là Tiểu Hồng Đậu hồi nào!

[… Uy uy trọng điểm hình như lại sai rồi!]

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Ngươi không thừa nhận… ta còn có thể làm gì được ngươi… 【nhãn thần ai oán】

… Thu hồi cái nhãn thần ai oán đó của ngươi đi! Làm như thể ngươi bị ta ruồng rẫy không bằng!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ngươi…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Bắt đầu liếc mắt đưa tình rồi kìa ∑( ° △ °|||)︴

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Hú hú sao tự nhiên ta lại có loại cảm giác rất tình tứ rất hài hòa rất khó hiểu a ∑( ° △ °|||)︴

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Đừng vậy a, hỏng mất cp ta thích là Quân Ý Như Đao x Chè đậu xanh đường phèn ∑( ° △ °|||)︴

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Quân Ý Như Đao đại nhân còn không quay về sẽ thực sự có mâu thuẫn nội bộ nha ∑( ° △ °|||)︴…

Tô Tạ nghĩ tiểu học đệ đã đùa đủ rồi, nên khuyên hắn bàn chuyện đứng đắn, lúc này màn hình lại trồi lên một câu khiến hắn hận không thể phun hết toàn bộ máu trong người ra.

【CV】Quân Ý Như Đao: Ân, ta tới đây

【CV】Quân Ý Như Đao: Màn mâu thuẫn nội bộ này là thế nào?

Không hiểu sao, Tô Tạ bỗng dưng cả người run lên, sau đó hắt xì một cái.

Uy? Có ai đang nhung nhớ hắn sao?

… Tô Tạ cân nhắc khả năng này một chút, sau đó lắc đầu.

Thế nhưng gần đây hình như cũng đâu có đắc tội ai a…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Quân Ý Như Đao đại nhân giá lâm ~

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Đại nhân còn không trở lại Tiểu Đậu Xanh nhà ngươi sẽ chạy theo người khác mất ~

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Tới sớm không bằng tới đúng lúc, bây giờ chính là thời khắc để hiện thực hóa cái gọi là bắt gian tại trận…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Tại sao ta cứ cảm thấy nhân sĩ ở trên có một loại hạnh phúc hả hê muốn xem kịch vui thế nhỉ?

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Khụ khụ, chúng ta ngồi yên xem kịch thôi

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: …

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Không có gì đâu đại nhân, mọi người đang đùa ấy mà

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ha ha, ha ha

… Lại cười ngố, đúng là tự hủy hình tượng trước mặt đại nhân a T T Tô Tạ lệ rơi đầy mặt nghĩ thầm.

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Á… Đây chính là Quân Ý Như Đao đại nhân trong truyền thuyết sao! ∑( ° △ °|||)︴

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu!

Tiểu học đệ ngay thời điểm mấu chốt cũng đáng trông cậy đấy chứ, Tô Tạ vui mừng nghĩ.

【CV】Quân Ý Như Đao: Ân

…..

Đại nhân ngươi lạnh lùng như thế là quá không nể mặt người ta rồi.

Nhưng mà đại nhân hình như lúc nào cũng như vậy a, lãnh lãnh đạm đạm, vô luận là với ai.

Tô Tạ thở dài.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Cứ đơn giản như vậy biến chiến tranh thành tơ lụa sao…

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Cứ đơn giản như vậy tương phùng mỉm cười xóa hận thù sao…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Tại sao luôn có một loại cảm giác nhàn nhạt thất vọng…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Lần đầu tiên ta đối với vị nhân sĩ ở trên có một loại nhàn nhạt tán thành…

Uy uy đám yêu nữ các ngươi!

… Quả nhiên là quá tịch mịch mà!

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Cơ mà tại sao tên của Chè đậu xanh đại nhân và Chè đậu đỏ đại nhân…

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Lại có cảm giác cp như thế!

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Các ngươi nói ta mới phát hiện a…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Quả là trời sinh một đôi a =口=

Uy uy đám yêu nữ các ngươi, chuyện này rõ ràng đã biết trước khi tìm hắn giao vai a!

Bây giờ các ngươi còn làm bộ bừng tỉnh đại ngộ cái quái gì!

… Cho nên mới nói, nữ nhân đúng là loài sinh vật đáng sợ nhất.

Tô Tạ thấm thía mím môi.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Đậu đỏ hắn là học đệ của ta ╮(╯_╰)╭

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Tên cũng chỉ là tùy tiện đặt đại, lúc đó đâu nghĩ nhiều như vậy…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Học trưởng bên học đệ, tương thân lại tương ái!

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Học đệ công học trưởng, niên hạ là vương đạo!

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Học đệ áp học trưởng, thuận lý lại thành chương

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Học trưởng phối học đệ, niên thượng thụ chủ nghĩa

… Hình như bây giờ càng giải thích càng không xong!

Thế nhưng tại sao ai trong các nàng cũng khẳng định học đệ áp đảo hắn!

Thật ra hắn rõ ràng rất công nha… 【cho nên nói ngươi lại bị lệch trọng điểm】

Lúc này, tiểu học đệ tiếp tục phát biểu.

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Ta cũng là fan của Quân Ý Như Đao đại nhân ^_^

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Ta cũng rất thích rất thích đại nhân…

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: … phối kịch

… Không hiểu sao Tô Tạ lại cảm thấy biểu tình mỉm cười này của tiểu học đệ có điểm rùng rợn.

Uy, là ảo giác chăng?

Chắc chắn là ảo giác rồi.

【CV】Quân Ý Như Đao: Nga

Đại nhân quả thật trước sau như một lạnh lùng băng sương như Tuyết liên hoa trên đỉnh Thiên Sơn a… Tô Tạ nhìn một chữ nga kia trên màn hình, thở dài thườn thượt.

Tô Tạ biết tiểu học đệ bình thường nói chuyện với người khác ghét nhất là bị trả lời hai từ, một từ là “ha hả” …

Một từ là “nga”.

Cho dù là thần tượng cũng không ngoại lệ, quả nhiên tiểu học đệ đã nổi đóa…

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Thế nhưng ta vẫn…

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: thích học trưởng của ta hơn

Uy uy tiểu học đệ ngươi nổi đóa thì thôi đi tại sao còn liên lụy người vô tội a… Tô Tạ phụt một tiếng.

Hơn nữa câu vừa rồi nhìn thế nào cũng cảm thấy ái muội a! Sẽ bị hiểu lầm đó!

… Quả thật sẽ bị hiểu lầm đó!

【CV】Quân Ý Như Đao: Ân

【CV】Quân Ý Như Đao: Ta cũng thích học trưởng của ngươi hơn

Advertisements

6 thoughts on “Cưa đổ CV – Chương 12 + Chương 13

  1. Tớ biết câu này cũ xì, nhưng là lời thật lòng a, cảm ơn các bạn đã ủng hộ Tô Tô với Đao Đao, các bạn thích tớ thực sự rất vui, không vất vả chút nào :”>

  2. dạ vâng, iêm cũng thích học trưởng của chú hơn đó chú Thẩm àh =))))))))~
    Đúng là công thì nói đâu là như thiên lôi đánh đó mà =)))))))

    :”3~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s