Cưa đổ CV – Chương 23 + Chương 24

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 23

Tô Tạ liền phản ứng trong nháy mắt: Lại bị đại nhân trêu chọc!

Thế nhưng khi đã tỉnh táo hơn, Tô Tạ cảm thấy có chút mơ hồ.

Một người thoạt nhìn nghiêm túc như đại nhân, tại sao phải ba lần bốn lượt đùa giỡn mình?

Chiếu theo diễn biến cẩu huyết của một bộ kịch kinh điển, đây chính là tình tiết kinh điển phúc hắc công trêu ghẹo tiểu bạch thụ.

Cơ mà ——

Hắn làm sao có thể là tiểu bạch thụ được! trọng điểm sai rồi!

À không… Hắn làm sao có thể là thụ được chứ! trọng điểm lại sai rồi!

Thế nhưng, bên trên hình như đều không phải trọng điểm a.

Tô Tạ nhìn ký hiệu mỉm cười mà đại nhân phát trên màn hình, càng thêm mờ mịt.

Không phải hắn không nghĩ tới nguyên nhân khác, nhưng giả thiết “đại nhân đang yêu thầm hắn! ==” độ tin cậy xem mòi còn muốn thấp hơn cả giả thiết “tiểu học đệ có gian tình với Mạc Phụ Như Lai! ==” luôn là nhân tố phiền phức mà hắn bài trừ đầu tiên.

Tô Tạ bi tráng thở dài.

Thật ra hắn cũng không phải không huyễn tưởng…

Thế nhưng cái nguyên nhân mà xác suất xảy ra của nó còn thấp hơn cả chuyện nhận được giấy báo trúng tuyển của đại học Harvard này, liệu có thật sự tồn tại?

Thẩm Cố…

Quân Ý Như Đao…

Người đó, không chỉ là học đệ “nhỏ hơn hắn một tuổi” và “tướng mạo coi như bảnh bao”.

Mà còn là CV nổi tiếng, sở hữu lượng fan khổng lồ, thậm chí còn có cả đồng nghiệp văn.

Còn Tô Tạ hắn, chẳng qua chỉ là một gã vô danh, tuy rằng là học trưởng của Thẩm Cố, nhưng thân phận này chỉ mang đến cho Tô Tạ cảm giác thất bại thậm chí còn thua kém cả học đệ mà thôi.

Cho dù có thêm một thân phận nữa, cũng bất quá là —— fan trung thành.

Chỉ đơn phương, chỉ ngưỡng mộ.

Học đệ: Học trưởng?

Học đệ: Học trưởng?!

Học đệ: Học trưởng đại trượng phu?!! Ngươi xuyên không rồi sao?!!

Học đệ: Cho dù có xuyên không rồi cũng nhất định phải nhớ kỹ ta a!!!

Học đệ: Ngươi nhất định phải vĩnh viễn ghi nhớ có một tiểu học đệ bên bờ hồ Đại Minh a hu hu hu hu hu hu hu…

Học đệ: Ngươi sẽ sống mãi trong lòng ta hu hu hu hu hu hu hu hu…

Tô Tạ từ từ hoàn hồn lại, nội tâm tràn ngập chán nản.

Thế nhưng khi thấy trên màn hình toàn là lời kêu gọi của học đệ, hắn bỗng nhiên cảm giác được… kỳ thực vẫn có người quan tâm hắn ấy chứ.

Tô Tạ câu khóe môi, bắt đầu gõ bàn phím.

Tô Tạ: Nhớ cái đầu ngươi! Lão tử còn chưa chết!

Học đệ: Học trưởng ngươi lại khôi phục bản tính đỏng đảnh kiêu kỳ rồi…

Tô Tạ: Ngươi mới đỏng đảnh kiêu kỳ, cả nhà ngươi đều đỏng đảnh kiêu kỳ ╭(╯^╰)╮

Học đệ: … Đó, thấy chưa!

Tô Tạ bĩu môi, chẳng qua hắn chỉ định phát một chữ “hừ” sau câu đầu, thế nhưng chế độ mặc định chuyển đổi chết tiệt trên QQ biến nó thành biểu tình kia… còn hắn nhất thời nhanh tay ấn enter luôn.

Hắn cảm giác được bên kia màn hình tiểu học đệ đắn đo một lát, mới tiếp tục gõ chữ.

Học đệ: Học trưởng này, ngươi dự định… làm gì?

Tô Tạ ngẩng đầu nhìn trần nhà, đáng tiếc trên đó không có viết đáp án mà hắn muốn.

Tô Tạ F5 weibo, quả nhiên thấy bên dưới dòng chữ mình vừa đăng số lượt chuyển phát và bình luận đã tăng vọt với tốc độ không thể khống chế. Tô Tạ trợn trắng mắt, đây là hiệu ứng danh nhân sao? Bằng không lúc bình thường, cho dù hắn có quăng lên weibo một câu “Ta và tiểu học đệ kết hôn rồi” chỉ sợ cũng chẳng mấy ai vào chia sẻ.

Tô Tạ click mở khu comments, muôn hình vạn trạng bình luận lũ lượt hiện lên.

Nháy mắt lệ rơi đầy mặt:  A a a tiêu cp của ta rồi ┭┮﹏┭┮

Cute đến run rẩy: Oa oa quả nhiên là Quân Ý Như Đao X Chè đậu xanh đường phèn a!

Vừa mới đổi cặp mắt chó hợp kim thượng hạng: A a a a a cặp mắt chó của ta lại bị gian tình chiếu mù nữa rồi!

Tô Tạ khóe miệng co giật, lại rê chuột kéo xuống, tuy rằng không ít người ủng hộ cặp đôi mới này, nhưng rõ ràng rất nhiều người vẫn cố thủ với cp cũ, hắn cảm thấy đêm nay hắn nhất định sẽ bị oán niệm bao vây, nói không chừng lúc đi toilet chỉ toàn thải ra mấy gói gia vị…

Thở dài một hơi, Tô Tạ bắt đầu vắt óc xem nên trả lời thế nào. Vì vậy hắn lại cầu cứu quân sư duy nhất của hắn.

Tô Tạ: T T ta cũng không biết phải đáp sao nữa, giúp ta với!

Học đệ: Lãnh diễm cao quý tuyên bố mình có năng lực tự nuôi sống bản thân.

Tô Tạ: Lãnh diễm cao quý cái đầu ngươi! Người đó là đại nhân a đại nhân!

Học đệ: Vậy ngươi định bẹp một phát nhào tới ôm chân hắn? = =

Tô Tạ: Ôm chân em gái ngươi ấy T T đại nhân rõ ràng đang trêu ta!

Học đệ: Hắn trêu ngươi, vậy ngươi cứ trêu lại hắn.

Một câu thức tỉnh người trong cuộc!

Hai mắt Tô Tạ thoáng chốc vụt sáng.

Vì vậy hắn khí phách hiên ngang trả lời Quân Ý Như Đao —— Thế ngươi có biết làm ấm giường không?! Không biết thì ta không cần.

Bất quá, ngay khoảnh khắc trả lời xong, hắn liền hối hận.

Quả nhiên, những bình luận mới lập tức ào ạt ập đến…

Chân tướng quân: Làm ấm giường không phải là nghĩa vụ của tiểu thụ sao?!?

Bàng quan giả: Chân tướng quân cuối cùng cũng chân tướng rồi!

Người qua đường: Ta chỉ là đi ngang qua bắt gặp gian tình thôi nha…

Tô Tạ lệ rơi đầy mặt tức tốc pm tiểu học đệ.

Tô Tạ: Oa oa hối hận chết mất T T câu trả lời của ta thật tồi…

Học đệ: Đích thực rất tồi…

Tô Tạ: Kháo! Không thể an ủi người ta sao!

Học đệ: Ta chỉ nói sự thật mà thôi, ta có gì sai chứ?

Tô Tạ: Tất cả đều tại ngươi! ( ̄ヘ ̄o#)

Học đệ: Ta đâu phải thần thánh…

Tô Tạ rưng rưng nước mắt tiếp tục xem bình luận, nhưng sau khi nhìn đến comment mới nhất vừa được gửi, hắn thiếu chút nữa hộc ba lít máu thăng thiên.

Quân Ý Như Đao: Ta không chỉ biết làm ấm giường, còn có thể làm hiền phu

Tô Tạ đầu tiên là – –

Sau đó là = =

Sau đó nữa là ==

Sau đó của sau đó nữa là ==

Đống bình luận bên dưới dòng comment kia vô cùng thê thảm, chỉ một mảnh “a a a a a a a” “oa oa oa oa oa oa oa”…

Cuối cùng Tô Tạ hít sâu một hơi pm đại nhân trên QQ chat riêng.

Tô Tạ: Đại nhân ngươi bị thứ gì đó nhập xác sao?

Đây là lời giải thích tốt nhất mà Tô Tạ có thể nghĩ ra…

Tô Tạ: Hay là bị hack nick? ==

Đây là lời giải thích đáng tin cậy nhất mà Tô Tạ có thể nghĩ ra…

Một lát sau, Quân Ý Như Đao mới phát một câu trả lời, hơn nữa chỉ là một emo cực đơn giản.

Quân Ý Như Đao: ^_^

Trong lòng Tô Tạ bỗng nhiên bành trướng một loại cảm giác quỷ dị!

Tô Tạ: Kẻ hack… hack nick nhất định chết không có đất chôn ==

Quân Ý Như Đao: Nga, vậy ngươi nên cẩn thận

Tô Tạ: Ta sẽ không để ngươi hack nick ta ╭(╯^╰)╮

Quân Ý Như Đao: Không, ý ta là lời nguyền chết không có đất chôn kia kìa…

… Tại sao lại mơ hồ có loại cảm giác bị đùa giỡn?

Tô Tạ: Đại nhân ta sai rồi T T

Tô Tạ: Ta không nên trêu ngài T T

Quân Ý Như Đao: Tốt, biết sai liền sửa là bé ngoan.

Quân Ý Như Đao: vuốt vuốt

Cảm giác quỷ dị trong lòng Tô Tạ càng lúc càng lan tràn!!!

Tô Tạ: Đại nhân ngươi cũng đừng trêu ta nữa có được không T T

Tô Tạ: Sức chịu đựng của ta có giới hạn…

Quân Ý Như Đao: Ta trêu ngươi hồi nào?

Tô Tạ: Ngươi có lúc nào không trêu ta!

Quân Ý Như Đao: Vậy ngươi nói đi, ta trêu ngươi chỗ nào?

Tô Tạ: Ngươi rõ ràng chỗ nào cũng trêu!

… Uy, câu này hình như có điểm quái quái.

Quân Ý Như Đao: Nga…

Tô Tạ: Không đúng không đúng! Ý ta là ngươi trêu ta nhiều chỗ lắm!

Quân Ý Như Đao: Tức là nói rất nhiều chỗ của ngươi đều bị ta đùa giỡn qua?

Tô Tạ: Không phải T T

Tô Tạ uất ức nha, tại sao có cảm giác tiếp tục bị đại nhân trêu nữa!

Quân Ý Như Đao: Vậy chẳng hạn như?

Tô Tạ: Mới vừa rồi a! Ngươi nói bao dưỡng ta gì đó…

Tô Tạ phiền muộn gõ bàn phím.

Tô Tạ: Đừng tùy tiện nói những lời đùa khiến người khác hiểu lầm.

… Tuy loại trêu đùa nhau này là chuyện rất bình thường trong giới CV, nhưng trong mắt vài người ý nghĩa sẽ không chỉ như thế.

Tô Tạ thập phần phiền muộn, làm ơn đừng chơi trò này với hắn, hắn sẽ xem là thật đó!

Thế nhưng câu trả lời của người bên kia màn hình, rõ ràng là muốn khiến Tô Tạ càng thêm phiền muộn.

Quân Ý Như Đao: Dù sao toàn thân trên dưới ngươi đều bị ta trêu chọc rồi

Quân Ý Như Đao: Bao dưỡng gì đó cũng là bình thường thôi

Tô Tạ nhịn không được đập đầu xuống bàn phím.

Tô Tạ: … Đã nói là đừng đùa với ta nữa mà T T

Quân Ý Như Đao: Tại sao?

Tô Tạ cực độ phiền muộn, đối phương cư nhiên còn nghiêm túc hỏi hắn tại sao như thế!

Tô Tạ: Bởi vì ta không thích

Lúc Tô Tạ đánh xong dòng chữ này gửi đi, trong lòng hắn thốt nhiên căng thẳng.

Hắn nói hắn không thích… Liệu sau đó đại nhân sẽ không thèm ngó ngàng đến hắn nữa? Thậm chí cả đùa giỡn cũng không?

Hắn bỗng dưng vạn phần hối hận đã không kiềm chế bản thân, cư nhiên nói toạt ra như vậy.

Quân Ý Như Đao: Nếu ngươi không thích, vậy thôi quên đi

Tô Tạ cõi lòng trầm xuống, quả nhiên…

Sau này đại nhân sẽ không bao giờ đùa với hắn nữa, không bao giờ đùa với hắn nữa.

Hắn vốn nên vui mừng mới phải, nhưng lúc này chỉ thấy trống vắng.

Bất quá… Như vậy cũng tốt, hắn sẽ không còn ôm mối huyễn tưởng không thực tế với đại nhân nữa.

Quân Ý Như Đao: Nhưng ta không phải đang nói đùa.

… Sao cơ?

Tô Tạ ngơ ngác nhìn màn hình.

Câu này… là có ý gì…

Hôm đó Tô Tạ thủy chung không thể lấy hết dũng khí hỏi đại nhân về hàm nghĩa của câu nói kia.

Mà đại nhân cũng thủy chung không hề giải thích ý tứ của nó.

Tô Tạ chỉ biết thẫn thờ nhìn avatar của đại nhân… mãi cho đến khi avatar chuyển sang màu xám.

———oOo———

Chương 24

Kể từ đó, Thẩm Cố hoàn toàn tuân thủ lời hứa với Tô Tạ, không còn “trêu chọc” Tô Tạ, hiếm khi xuất hiện ở nhóm chat, cũng không chủ động pm Tô Tạ trên QQ.

Không hiểu sao Tô Tạ lại cảm thấy thật lạc lõng.

Hắn ngu ngơ suốt một tuần, mỗi lần lên mạng hắn lúc nào cũng nhìn avatar của đại nhân, nhưng không thấy nó sáng lên. Hắn vẫn nghe những ca khúc do Quân Ý Như Đao hát, nghe thanh âm đã từng rất gần rất gần với mình, rồi bỗng nhiên bị mình kéo thành khoảng cách rất xa rất xa.

Tất cả mọi chuyện, chỉ là trở lại với quỹ đạo trước kia.

Thế nhưng Tô Tạ hiện tại, càng lạc lõng hơn cả lúc chưa thể tiếp cận đại nhân mà mình sùng bái.

Hắn quả thực càng thấy mất mát hơn trước đó.

Thế nhưng hắn cũng đâu có tư cách để nói, “So với được rồi lại mất, thà rằng chưa từng có cho xong”, bởi vì hắn căn bản chưa từng có được.

Đã vậy, càng thêm kích thích Tô Tạ, chính là hai kẻ kia.

Bùi Nam và Triệu Bắc.

Hai người họ rốt cuộc cũng êm xuôi.

Đờ đẫn đối diện với bốn chữ Quân Ý Như Đao to đùng trên màn hình vi tính, Tô Tạ tịch mịch thở dài.

“Triệu Bắc, hôm qua ngươi làm ta đau quá!” Bùi Nam nói.

“Lần sau ta sẽ nhẹ hơn một chút…” Triệu Bắc nói.

Tô Tạ còn chưa kịp biểu thị bị gian tình của hai tên kia chiếu mù cặp mắt chó hợp kim, bỗng nhiên phản ứng lại… Uy uy màn đối thoại quỷ dị này là sao? Bùi Nam không phải là công sao?

Tô Tạ vội quay đầu hiếu kỳ nhìn thắt lưng Bùi Nam…

“… Ta sẽ kẹp ngươi nhẹ hơn một chút.” Triệu Bắc nhỏ giọng nói.

“Sau này nhớ đó nha, hôm qua ta suýt bị ngươi kẹp đứt luôn.” Bùi Nam mỉm cười.

Tô Tạ quay lại đập đầu xuống bàn phím.

… Cẩu nam nam! Gian phu dâm phu! Đoạn tử tuyệt tôn!

Cố tình kích thích đàn ông độc thân! Cố tình kích thích hoàng kim ma pháp sư hắn!

“Các ngươi hãy đợi đấy… chờ ta luyện thành hỏa cầu thuật…” Tô Tạ nhỏ giọng lầm bầm.

“Nam nhân thất tình thật đáng thương a…” Bùi Nam đột nhiên thở dài.

“Kháo! Ngươi mới thất tình!” Tô Tạ hung hăng trừng lại.

Triệu Bắc cuống cuồng khép nép vào một bên như bà xã bé bỏng.

“Không phải bị học đệ nhỏ hơn ngươi một tuổi kia ruồng rẫy sao? Lát nữa tìm một đứa trẻ hơn, kích thích hắn.” Bùi Nam cười đến không có ý tốt.

“Điên quá! Không phải như vậy!” Tô Tạ hoảng sợ, sao Bùi Nam lại biết Thẩm Cố? Không không, không thể nào, Bùi Nam nhất định đang nói tiểu học đệ…

“Hai người các ngươi không phải cả ngày quấn lấy nhau sao?” Bùi Nam trưng ra biểu tình ‘người sáng suốt đều biết hai đứa là một đôi’.

“Không phải vậy… Ta và tiểu học đệ quen biết nhiều năm rồi, nếu có gì thì đã có từ lâu.” Tô Tạ buồn bực, chẳng qua ở trong cái trường này, hắn và tiểu học đệ tương đối có nhiều đề tài để nói chuyện, hơn nữa đều là CV…

“Ta và Triệu Bắc cũng quen biết nhiều năm, không phải tới giờ mới cặp sao?” Bùi Nam quàng tay ôm eo Triệu Bắc.

Triệu Bắc dịu dàng dựa vào người Bùi Nam.

“… Ta đi đây… Ta cảm thấy thị giác của ta bị cưỡng X mất rồi!” Triệu Bắc ngươi có cần tỏ ra hiền thê như vậy không a!

Cảm giác nghịch cp càng lúc càng mãnh liệt khiến Tô Tạ nổi đầy da gà da vịt lùi về sau mấy bước.

“Hay là… Ngươi cứ bá đạo thượng đại một đứa.” Bùi Nam đẩy đẩy gọng kính, dùng ánh mắt từng trải nhìn Tô Tạ.

“…” Tô Tạ trầm mặc vài giây, trong lòng tính toán nếu áp đảo đại nhân thì tỷ lệ thành công sẽ là bao nhiêu.

“Bất quá… quan trọng nhất, vẫn là tâm ý của chính ngươi,” Bùi Nam bỗng nhiên dùng một loại ngữ khí cực kỳ thâm trầm nói, “Tuy rằng trong chuyện tình cảm ngươi vừa đần vừa khờ không bao giờ nghĩ thông, có điều niệm tình chúng ta là đồng loại, ta khuyên ngươi cứ đi thử xem sao…”

“…” Tô Tạ lại trầm mặc vài giây nữa, hắn vừa bị người ta mắng? Có đúng không? Có đúng không?

“Vậy tâm ý của ngươi là gì?” Bùi Nam mỉm cười nhìn xoáy vào Tô Tạ.

Tô Tạ trầm mặc thêm vài giây.

“Đợi đã, ngươi vừa nói… chúng ta là đồng loại, là có ý gì?!?”

Không phải như hắn nghĩ chứ?!!

“Gay a,” Bùi Nam lại đẩy mắt kính, “Nghĩa là thích người cùng giới vô pháp sản sinh dục vọng sinh lý với người khác giới.”

“Không cần giải thích tường tận như thế!” Tô Tạ lệ rơi đầy mặt, tại sao hắn lại có cảm giác càng ngày càng bị bẻ cong a…

Tuy rằng thường nghe người ta nói trên thế giới này căn bản không có hủ nam, chỉ có ngụy hủ nam chưa tìm được bến đỗ thích hợp…

Thế nhưng… hắn căn bản chưa từng nghĩ tới… mình sẽ thích một nam nhân.

“Tự ngươi làm rõ đi.” Bùi Nam lại tỏ vẻ thâm trầm thở dài một hơi.

Tô Tạ hoang mang nhìn Bùi Nam.

Hắn nghĩ hắn nên có loại cảm giác “boong” một tiếng bừng tỉnh đại ngộ… Nhưng trên thực tế, hắn càng ngu muội hơn.

Bùi Nam nói, hắn và mình như nhau, đều là gay.

Hắn, Tô Tạ, là gay.

Thích nam nhân.

Hắn… thích nam nhân sao?

Tô Tạ nghĩ tới ông chú ở căn tin bề cao tỉ lệ với bề ngang, lúc nào cũng dùng muỗng ngắm nghía mái đầu hói hơn phân nửa chỉ còn lưa thưa vài cọng, lại nhớ tới người thanh niên ti bỉ mặc áo chữ thập luôn rảnh rỗi ngồi cắn móng chân trong quầy bán quà vặt…

Thích nam nhân… hẳn là một chuyện rất kinh dị…

… Sao hắn có thể thích nam nhân được chứ?

Tô Tạ mờ mịt quay đầu, nhìn màn hình.

Đập vào mắt chính là bốn chữ Quân Ý Như Đao dùng lối viết thảo họa ra trên mặt.

Tô Tạ nhớ tới diện mạo của Thẩm Cố, giọng nói của Quân Ý Như Đao…

Nếu đối tượng là Thẩm Cố, hình như cũng không đến nỗi khó tiếp thu như vậy…

Tô Tạ nhớ tới vẻ mặt luôn mỉm cười của Thẩm Cố, nhớ tới thanh âm trầm ấm bên tai, bâng khuâng cọ vào trái tim mình.

Xong rồi xong rồi… Tô Tạ đau đớn nhắm mắt.

Hắn thực sự xong đời rồi.

Hắn thực sự, đã thích Thẩm Cố.

Tô Tạ mở mắt ra, thất thần nhìn biểu tượng chim cánh cụt ở góc phải phía dưới màn hình.

Hắn nói với đại nhân, hắn không thích trò đùa của đại nhân…

Hắn nói với đại nhân, hắn không thích đại nhân trêu chọc hắn…

Đại nhân nhất định sẽ nghĩ hắn là một kẻ rất vô vị rất cứng nhắc…

Tô Tạ có điểm sụp đổ.

Đại nhân nói với hắn, hếu hắn không thích, quên đi…

Đại nhân nói với hắn, đại nhân không phải đang đùa…

Tô Tạ nỗ lực nghiền ngẫm lời của đại nhân, cảm thấy mình có điểm minh bạch, lại có điểm mơ hồ…

Sau đó Tô Tạ lại nghĩ tới lời của Bùi Nam, cảm thấy mình nên tìm đại nhân nói chuyện.

Ít nhất, cũng không phải giống như bây giờ.

Tô Tạ dốc hết can đảm, mở QQ.

Trong danh sách bạn bè của hắn chỉ phân thành bốn loại, người nhà, bạn học, CV, còn lại là một phân loại đặc biệt, chỉ có một người… Đại nhân.

Nhưng Tô Tạ đành phải thất vọng, đại nhân không có ở đó.

Tô Tạ không biết đối phương có phải đang ẩn nick hay không. Loại cảm giác này khiến Tô Tạ càng thêm thất vọng.

Bởi vì Tô Tạ, tuy rất ít khi dùng trạng thái ẩn thân, nhưng mỗi lần ẩn thân luôn chỉnh chế độ cho mỗi mình đại nhân trông thấy.

Tô Tạ siết chặt nắm tay, hạ quyết tâm, đứng dậy.

… Đi tìm Thẩm Cố.

Bất luận thế nào, hắn cũng nhất định nói rõ ràng với Thẩm Cố.

Thật ra hắn không hề ghét Thẩm Cố nói đùa…

Thật ra hắn không hề ghét Thẩm Cố trêu chọc…

Hắn chỉ là đang sợ…

Nếu một ngày nào đó Thẩm Cố không nói đùa với hắn nữa, cũng không trêu chọc hắn nữa.

Hắn sẽ càng lạc lõng hơn trước.

Tô Tạ nhớ rất rõ số phòng của Thẩm Cố.

Hắn thở hổn hển chạy lên lầu, đến trước cửa phòng Thẩm Cố.

Hắn tự đấu tranh tư tưởng hơn mười phút, mới bước tới gõ cửa.

Thế nhưng, trong phòng Thẩm Cố không có ai.

Tô Tạ triệt để sững người.

Trước đó hắn đã tưởng tượng ra vô số tình huống, nhưng không hề nghĩ đến khả năng Thẩm Cố không ở đây.

Tô Tạ cảm thấy có phần may mắn… Bởi vì hắn vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào với Thẩm Cố.

Thế nhưng càng nhiều hơn chính là lạc lõng.

Tô Tạ lui mấy bước, dựa vào lan can, ổn định lại hô hấp.

Hôm nay là cuối tuần, không cần lên lớp… Thẩm Cố đi đâu nhỉ?

Tô Tạ nghi hoặc, xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào trong phòng, sạch sẽ ngăn nắp, cẩn thận tỉ mỉ, không khác mấy với lần trước, hoàn toàn không giống với ký túc xá nam sinh bừa bộn thường thấy.

Tô Tạ đợi thật lâu, thủy chung vẫn không ai về.

Hắn buồn chán nhìn đồng hồ trên cổ tay, kim phút và kim giây cứ nhích dần nhích dần.

Nhìn qua nhìn lại, đã là mười hai giờ trưa.

Giờ này cũng nên đi ăn rồi…

Tô Tạ thấy dưới lầu tốp năm tốp ba đi tới căn tin, cũng có người từ căn tin trở về ký túc xá.

Tô Tạ đợi đến sắp mất hết kiên nhẫn, cuối cùng cũng thấy được bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mặt.

Tuy thành phố S thuộc đai khí hậu á nhiệt đới gió mùa, nhiệt độ mùa đông vĩnh viễn trên mức không, nhưng lúc này đã là giữa đông, mà Thẩm Cố chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo cardigan màu lam sẫm.

Điều này khiến Tô Tạ đang trùm kín toàn thân như quả cầu nháy mắt nổi đóa, hắn ném hết những lời định nói lên chín tầng mây, biểu tình phẫn nộ chạy đến trước mặt Thẩm Cố, quát: “Bây giờ là thời tiết gì rồi, ngươi còn muốn thể hiện phong độ bất chấp nhiệt độ!”

Thẩm Cố rõ ràng rất bất ngờ, hắn mờ mịt nhìn vẻ mặt tức giận của Tô Tạ.

“… Cho dù muốn ra ngoài câu dẫn người khác, tốt xấu gì cũng phải mặc ấm một chút chứ!” Tô Tạ đã nóng nảy đến hồ đồ, hoàn toàn không biết mình đang nói gì nữa.

Hắn gặp qua rất nhiều nữ sinh vì để khoe cặp chân đẹp của mình, thậm chí ngay mùa đông, cũng sống chết chỉ mang một đôi tất mỏng tang… Hắn không ngờ Thẩm Cố cư nhiên cũng thuộc loại người như thế.

Thẩm Cố vẫn sửng sốt nhìn Tô Tạ.

Tô Tạ vuốt mặt, rốt cuộc ý thức được Thẩm Cố có chút không ổn.

“Trên… trên áo ngươi…” Tô Tạ nhìn y phục của Thẩm Cố, chợt la lên, “Sao lại dính máu? Ngươi bị thương sao? Xảy ra chuyện gì? Ngươi bị thương chỗ nào?” Tô Tạ cảm thấy thật hoảng loạn, hắn luống cuống tay chân kéo lên kéo xuống y phục trên người Thẩm Cố.

Chỉ có lúc này, hắn mới sâu sắc nhận ra, hắn thích người trước mắt.

Hắn sợ mất đi Thẩm Cố.

Tô Tạ đang khẩn trương muốn chết, lại bị Thẩm Cố luôn chăm chú nhìn hắn một phát kéo vào lòng.

“…” Tô Tạ ngơ ngác, bị Thẩm Cố áp sát trong ngực.

Thẩm Cố cúi đầu vùi vào hõm vai trái của Tô Tạ, hơi thở nóng rực như phả bên tai hắn.

“Không phải ta, là một bạn học của ta…” Thanh âm Thẩm Cố đã khàn đi.

“Tối qua hắn gặp tai nạn… Ta đưa hắn vào bệnh viện.”

“Áo khoác ta lấy đắp cho hắn…” Thẩm Cố nhẹ giọng nói.

Tô Tạ ngoan ngoãn lắng nghe, hai tay vướng víu không biết nên để đâu, cuối cùng chỉ có thể đặt trên lưng Thẩm Cố.

Thẩm Cố vẫn úp mặt vào cổ Tô Tạ, khôi phục chất giọng thanh lãnh vốn có, bình đạm nói: “Ta còn ngỡ những chuyện như tai nạn giao thông luôn cách ta rất xa rất xa… hóa ra không phải như vậy…”

“Đừng nói thế…” Tô Tạ nghẹn nửa ngày, mới thốt được một câu.

“Lúc đưa hắn đến bệnh viện, ta đã nghĩ rất nhiều… Thì ra sinh mệnh lại yếu đuối như vậy, chỉ trong nháy mắt, không ai có thể thay đổi được nữa.” Thẩm Cố tiếp tục nói.

Tô Tạ chỉ im lặng nghe, hắn biết Thẩm Cố đang cần một người biết lắng nghe.

“Sinh mệnh thực sự rất mong manh, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể đánh mất nó.” Thẩm Cố thanh âm trầm thấp.

“Đừng nghĩ nhiều.” Tô Tạ càng siết chặt cánh tay ôm Thẩm Cố, nỗ lực truyền thân nhiệt trên người mình sang đối phương.

“Cho nên ngay thời khắc đó, ta đã quyết tâm, nếu đã như vậy, ta nhất định phải làm những chuyện trước giờ luôn muốn làm mà chưa làm được, bằng không sau này có thể sẽ không còn cơ hội…” Vẫn như cũ là chất giọng thanh lãnh độc đáo riêng biệt của Thẩm Cố.

Tô Tạ đang định vuốt đuôi một câu lý tưởng thật cao đẹp, bàn tay Thẩm Cố đặt bên hông hắn bỗng nhiên dụng lực mạnh hơn, sau đó Thẩm Cố đột ngột ngẩng đầu, áp lên môi Tô Tạ.

“…” Tô Tạ kinh ngạc mở to mắt.

——

Editor biểu thị bị sự biến hóa thuộc tính Triệu Bắc hiền thê làm cho triệt để chấn động _.__|||

Advertisements

23 thoughts on “Cưa đổ CV – Chương 23 + Chương 24

  1. Trước tiên, ta phải nói là khi đọc hai chương này da gà da vịt của ta nổi lên hết, thời tiết tphcm đang lạnh, đêm khuya càng lạnh, nhìn Bắc thụ một cách hiền thê…ta trực tiếp đóng băng luôn >OO<)/”

    Cái khúc Tạ Tạ mắng Đao Đao ăn mặc mỏng manh, câu dẫn người á, ta cảm giác em ấy đang hoang tưởng bản thân là bá đạo công. (9__6)

    Cảm thấy tình bạn của Tạ học trưởng và tiểu học đệ thật rất đáng ngưỡng mộ. Tuy hay đả kích, chọc giận nhau nhưng hai bạn lại rất quan tâm đến nhau. Tình bạn tiểu thụ thuần khiết a.//(ToT)//”

    Kết chương, tung hoa *nụ hôn đầu tiên*, cổ vũ *lần đầu tiên* , nuối tiếc *sao Tạ Tạ ko đem BCS và gel bôi trơn a?* lần trước còn dạy Bắc Bắc hay thế mà, tiểu thụ đi tìm tiểu công phải chuẩn bị sẵn nha (¯¯3¯¯)

    Cuối cùng, cảm ơn phúc Vũ đã edit. Hóng chờ chương sau ^^

      • A, comment của bạn đầy đủ mà ^^
        Bắc thụ dã man rùng rợn quá ~~ làm tớ sợ thiệt luôn, hiền thê khép nép… hình tượng này một chút cũng không phù hợp với một cầu thủ bóng rổ cao to lực lưỡng như Bắc thụ =0=
        Còn Nam công tuy bề ngoài thư sinh nhưng vì đảm nhiệm số 1 nên giọng điệu thâm trầm bề trên ra phết, thế mà lại quên ơn Tiểu Tô của chúng ta, dạy quá trời dạy nhưng không nhắc vụ đem áo mưa nhở =))))) Dù sao Tiểu Tô tính tình đểnh đoảng, chuyện người ta thì rõ như đèn còn chuyện của mình mù tịt, nên tớ cũng không bất ngờ khi em nó quên =))))

      • Cm của mình còn một đoạn rất dài về Đao Đao và Tạ Tạ, rồi mình còn nói thêm về Bắc – Nam nữa. Chẳng hiểu sao khi mình post cm lên lại bị mất, wp kỳ thị người ta a >OO<)

      • Ách, tại tớ thấy đọc vẫn rất thuận lý thành chương, nên nghĩ comment hoàn chỉnh, hóa ra wp hỗn đản vẫn hoàn hỗn đản = = hận quá aaaaa, về 2 cp tớ thích nhất mà dám cắt của người ta >_<

  2. “Không phải hắn không nghĩ tới nguyên nhân khác, nhưng giả thiết “đại nhân đang yêu thầm hắn! =口=” độ tin cậy xem mòi còn muốn thấp hơn cả giả thiết “tiểu học đệ có gian tình với Mạc Phụ Như Lai! =皿=” ”
    Mềnh thích cái giả thiết về tiểu học đề này =)))))

  3. *mắt chớp a chớp*…ta lần đầu đọc thể loại võng phối..lại ko nghĩ lại bấn thế ni….hiếm khi kiếm dc một bộ…lm ta cuồng thế nay…..*ôm chân_dụi a dụi* nàng cố lên..ta ung hộ nàng…hảo mong chờ nàng ra chương mới…..ah,wen nàng edit rất mượt, rất ổn…rất hay, rấtccuống hút, …iu nang*dụi dụi*

  4. Mun nghe kich truyen thanh thu~ *trấm trấm nc mắt* tiểu tạ..
    Ah, mà cho ta hỏi cái nì?? mấy chương trước có thấy nàng nc vs một nàng nào đó về anh Đao vs tiểu tạ..là có thật ngoài đời ha?? vs cả susu là ai thế nang..*níu áo*

    • Cảm ơn bạn đã thích bản dịch của tớ *ôm mặt* :”> Bộ này pink khả ái, đọc giải trí rất được.
      Về phần chân thân Tiểu Tạ, bạn qua Sở Quân Đường Tô Thỏ Tử coi thử, sẽ biết Tiểu Tạ và Susu, là cùng một người ^.~ Nhà tớ dành riêng hẳn một phòng cho Tiểu Tạ Susu, bạn thích tìm hiểu thế nào cứ thoải mái hehe. Không chừng tìm hiểu xong cũng sẽ thích Susu ^^~

      • *trợn mắt* (⊙︿⊙)ôi..ôi…cái đt ngạo kiều lại lên cơn nữa rồi…
        com com..ta com trong mấy trang kịch truyền thanh đều mất toàn bộ rồi…ôi..ôi…*nhe răng* tận mấy trang…thật sự ko có hứng mún com lại a~ *nằm pẹp*

      • Ách = + biểu thị hảo ưu thương a~ bất quá nghe vậy có vẻ bạn cũng có hảo cảm với Susu nhỉ :”>

  5. ta cũng chấn động a
    ta ko thể tưởng tượng đc
    ta ko thể nghĩ đc 1 cp nghịch như vậy
    ô ô tác giả quá ác vs ta a :((

  6. ta mặc dù từ đầu đã nghĩ tiểu nam là công, nhưng mà cái dạng hiền thê của tiểu bắc làm ta thật… chấn động nha!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s