Thiên lý khởi giải – Chương 30

THIÊN LÝ KHỞI GIẢI

Tác giả: Vị Tịch

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Lưu Thủy

Chương 30 – Bay cùng nhau

Dĩ Thành nghe Thiên Việt lắp bắp thuật lại mọi việc.

Dĩ Thành kéo Thiên Việt, ôm vào lòng, nói: “Thiên Việt, đừng sợ, cho dù phía trước là núi đao biển lửa, anh luôn bên em.”

Kỳ thực Thiên Việt lúc đó, căn bản không thể khiến Cừu Đại Đồng bị thương được.

Mùa đông, mọi người mặc rất dày, Thiên Việt trong lúc hoảng loạn cũng không thật sự dùng sức, mũi dao chỉ đâm vào áo khoác với áo len lông cừu của gã, để lại một vết thương nhẹ trên bụng, không chảy nhiều máu. Trong lòng Cừu Đại Đồng bị dọa một trận mới là thật, gã không ngờ Thẩm Thiên Việt lại liều lĩnh như vậy, quyết tâm muốn thoát khỏi cuộc sống trong quá khứ.

Cừu Đại Đồng ở trong phòng tắm qua loa bôi thuốc, sợ nhiễm trùng, lại dùng băng gạc tự mình băng lại.

Vợ gã đẩy cửa phòng tắm bước vào. Bà hỏi: “Ông trốn trong này làm gì? Hiếm thấy hôm nay ông lại về nhà.”

Cừu Đại Đồng nói: “Biết tôi hiếm khi trở về, thì đừng phiền như vậy.”

Vợ gã bỗng nhiên tiến lại, đưa mũi ngửi ngửi ngang vai hắn: “Ông đã làm gì? Bị thương ở đâu?”

Cừu Đại Đồng bực mình buộc lại dây áo tắm, đẩy bà bước ra.

Bà sững ra một lúc lâu, trong lòng thầm cười bản thân thì ra đối với người đàn ông này vẫn là yêu, giống như rất nhiều năm, khi hai người cùng nhau mở quán ăn nhỏ ở đầu phố, khẩn trương và đau lòng đan xen nhau, đuổi theo bồi thêm một câu: “Nợ phong lưu không nên rước quá nhiều, sẽ gặp báo ứng.”

Cừu Đại Đồng đã thay quần áo, đẩy cửa ra ngoài.

Bà đứng bên cửa, cầm chiếc áo khoác Cừu Đại Đồng vừa thay, bên trên có một lỗ thủng vừa phải, bà cảm thấy, kỳ thực cuộc sống của mình, chẳng phải cũng có một lỗ thủng như vậy sao?

Cừu Đại Đồng khi nghe thư ký nói có người họ Thị muốn gặp gã, có chút ngạc nhiên, gã còn không biết người này. Gã nói, nếu không phải là hẹn trước, gã không gặp.

Thư ký đi ra ngoài chỉ chốc lát, lại bước vào: “Vị tiên sinh kia nói, muốn nói vài chuyện có liên quan đến Thẩm Thiên Việt.”

Bút kim loại trong tay Cừu Đại Đồng rơi ‘cạch’ xuống bàn, cười nói: “Mời anh ta vào.”

Cừu Đại Đồng nhìn người thanh niên có tướng mạo bình thường này, đầu cao cao, bộ dáng rắn chắc.

Thanh niên nói: “Ông cừu? Tôi là Dĩ Thành.”

Cừu Đại Đồng nói: “Oh. Anh là gì của Thẩm Thiên Việt?”

Dĩ Thành nói: “Tôi là anh trai em ấy.”

Cừu Đại Đồng cười lớn: “Anh họ Thị, cậu ấy họ Thẩm, hai người có thể là anh em sao? Hai người chẳng lẽ khác cha?”

Dĩ Thành nói: “Ông Cừu, hôm nay tôi là đến nói một việc.”

Cừu Đại Đồng tiếp tục cười mỉm nói: “Nói đi nói đi. Chỉ cần là chuyện liên quan đến Thẩm Thiên Việt, tôi đều thích nghe.”

Dĩ Thành nói: “Thiên Việt hôm qua làm ông bị thương, tôi là đến nói với ông, chúng tôi không nhận lỗi, nếu như ông muốn gây phiền phức hoặc muốn kiện, tìm tôi được rồi. Tôi thay em ấy nhận tội. Đây là danh thiếp của tôi, bên trên có địa chỉ. Ông muốn sao cũng được. Chỉ có điều, đừng gây phiền phức cho Thiên Việt nữa.”

Hai ngón tay Cừu Đại Đồng cầm tấm danh thiếp cười nói: “Anh bảo tôi thế nào thì tôi sẽ làm thế à? Thị Dĩ Thành, tôi hiện tại đã biết anh là ai, nhưng anh có biết tôi là ai không?”

Dĩ Thành cũng cười: “Tôi biết. Ông có tiền, có quyền, tôi không đấu lại ông, nhưng, nếu ông thật sự còn muốn làm hại Thiên Việt, đấu không lại tôi vẫn sẽ đấu.”

Cừu Đại Đồng kéo dài thanh âm: “Oh––”

Dĩ Thành nói: “Thiên Việt, mấy năm nay, đã chịu quá nhiều đau khổ. Tôi đã nói, ông muốn hại em ấy, tôi sẽ bảo vệ em ấy, ông muốn kiện em ấy, tôi sẽ chịu tội thay em ấy. Tôi sẽ không để em ấy chịu ấm ức nữa.”

Cừu Đại Đồng ngã người ra sau, tựa đầu lên lưng ghế rộng, trong lòng đột nhiên cảm thấy đặc biệt không vui. Thì ra bản thân bỗng chốc đã biến thành một kẻ cưỡng đoạt nam nữ rồi sao? Khi còn nhỏ lúc xem phim, hận nhất là loại người này, lẽ nào con người chỉ khi khốn cùng mới có thể nhìn thấu thị phi?

Cừu Đại Đồng kỳ thực vẫn luôn biết rằng, Thẩm Thiên Việt, thiếu niên này, vĩnh viễn sẽ không thuộc về gã, bởi vì gã, ngay từ lúc bắt đầu, đã dùng sai phương thức rồi.

Cừu Đại Đồng ngồi thẳng lưng, nhìn thanh niên trước mặt, gương mặt ôn hòa lại cứng rắn kia.

Cừu Đại Đồng nói: “Anh Thị, anh thấy tôi giống ác bá lắm sao? Anh có thể đi rồi.”

Dĩ Thành nói: “Được.”

Đi đến bên cánh cửa, đột nhiên nghe thấy Cừu Đại Đồng nói: “Anh đối với Thẩm Thiên Việt tốt một chút.”

Dĩ Thành hơi nghiêng đầu, gật đầu, nghiêm túc nói: “Tôi sẽ làm vậy.”

Thiên Việt đứng trước cổng tiểu khu đợi rất lâu, Dĩ Thành nói hôm nay ra ngoài nghe ngóng tin tức, đã đi rất lâu cũng không thấy trở về, gọi điện thoại, chỉ nghe anh nói: “Không sao, đừng vội.”

Thiên Việt quyết định ngồi đợi bên bồn hoa trước cổng tiểu khu.

Chẳng lẽ, cậu thật sự vô duyên với hạnh phúc và bình an sao?

Trời rất xanh, rất trong xanh, một áng mây cũng không có.

Đẹp đẽ như hạnh phúc, xa xôi như hạnh phúc.

Thiên Việt nghĩ.

Trên mặt đất, con kiến nhỏ vui mừng chuyển thức ăn. Dù cho là con kiến, cũng muốn hướng đến bình an?

Thiên Việt nghĩ.

Sau đó, nhìn thấy một đôi chân, đứng trước mặt cậu. Có người ngổi xổm xuống, là Dĩ Thành.

Dĩ Thành nói: “Ngốc ạ, em ở chỗ này làm gì? Thật sự muốn hứng gió Tây Bắc.”

Thiên Việt ngẩng đầu nhìn gương mặt thân thiết yên bình của anh, muốn hỏi, lại không dám, sợ khi mở miệng, sẽ có thứ gì đó vỡ vụn.

Dĩ Thành xoa đầu cậu nói: “Việt Việt, đừng sợ, không sao nữa rồi. Thật sự.”

Thiên Việt mỉm cười hỏi: “Thật sao?”

Dĩ Thành lặp lại lần nữa: “Thật sự. Chúng ta về nhà đi.”

Thiên Việt ngồi im lặng. Dĩ Thành xoa đầu cậu nói: “Ông ta không sao cả. Trở về anh kể rõ với em.”

Thiên Việt cười cười, nói: “Anh ơi, chân em đã tê rồi.”

Dĩ Thành vươn tay vòng qua nách cậu, đỡ cậu dậy.

Hai người đi vào trong tiểu khu, có vài người hàng xóm đi qua, bọn họ không thể nắm tay nhau, Thiên Việt nhìn Dĩ Thành, Dĩ Thành nhìn Thiên Việt. Sau đó cùng mỉm cười, gương mặt luôn ấm áp như vậy, lại mang một phần nghịch ngợm.

Không ngờ lại đến chỗ cánh cửa gỗ.

Thiên Việt đi đến, trèo lên, từ bên trên thả ngược người xuống. Đung đưa qua lại.

Trong ký ức, nỗi xấu hổ hoảng sợ khi nhìn thấy mẹ cùng tình nhân trên giường, đau khổ chua xót khi người mình yêu rời bỏ, nhục nhã tuyệt vọng khi tỉnh lại nằm bên cạnh người xa lạ, cố gắng dùng dáng vẻ bàng quang thờ ơ che giấu cực độ tự khinh, còn có cả một ngày lo lắng sợ sệt, lúc này đều dâng lên trong đầu. Giống như cây đậu thần của Jack, điên cuồng sinh trưởng, lan tràn quấn quýt, giây phút này bao phủ toàn bộ suy nghĩ cậu.

Thiên Việt nghĩ, tôi không khóc, không khóc, tất cả đã trôi qua.

Đau đớn, tuyệt vọng, gian khổ, không phải đã đều trôi qua rồi sao? Sao lại muốn khóc, tôi nhất định không khóc, Thiên Việt nghĩ, nhất định không khóc.

Nước mắt vẫn chảy ra, thật sự không rơi xuống, lại chảy ngược vào trong mép tóc.

Dĩ Thành đi đến, trèo lên cánh cửa bên cạnh, cũng từ bên trên thả ngược người xuống, cánh cửa phát ra thanh âm ken két.

Thiên Việt khịt khịt mũi, vội nói: “Này, anh nặng quá.”

Thị Dĩ Thành ha ha cười: “Đúng ha. Không sao, hỏng rồi anh sẽ đền một cánh cửa sắt.”

Thiên Việt cười: “Anh nắm chặt!”

Lại nói: “Cảm giác thế nào? Có phải giống như bay trên bầu trời không?”

Dĩ Thành dùng sức, làm cánh cửa lay động, duỗi tay ra, cầm lấy tay Thiên Việt, mười ngón đan xen, gắt gao nắm chặt vào nhau, bàn tay hơi thấm mồ hôi, có chút dính.

Dĩ Thành nói: “Giống. Việt Việt, từ nay về sau, hai người chúng ta bay cùng nhau.”

Thiên Việt hỏi: “Bay bao lâu?”

Dĩ Thành nói: “Muốn bao lâu thì bấy lâu.”

Thiên Việt hỏi: “Vậy, bay bao xa?”

Dĩ Thành nói: “Muốn bao xa thì bấy xa.”

Tiếng cười Thiên Việt như gió nhẹ thoảng qua: “Được!”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s