Cưa đổ CV – Chương 26 + Chương 27

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 26

“Kỳ thực chỉ cần chúng ta thử một lần, ngươi sẽ biết Thẩm Cố ưu tú hơn nhiều so với Quân Ý Như Đao…”

Tô Tạ tự nhận mình chậm tiêu, nhưng vẫn lĩnh ngộ được ý vị sâu xa đằng sau câu “thử một lần” đó của Thẩm Cố.

——

Toàn thân Tô Tạ nháy mắt cứng đờ, đại não hắn một mảnh trống rỗng mặc cho tay mình bị Thẩm Cố kéo xuống ấn lên cái hình thỏ Tư Cơ in trên quần lót.

Tô Tạ sững như trời trồng.

Trong đầu hắn ầm một tiếng, sau đó bắt đầu vô hạn tuần hoàn ——

Thỏ Tư Cơ…

Thỏ Tư Cơ…

Thỏ Tư Cơ…

Đại nhân cư nhiên mặc quần lót cặp với mình oa oa…

Nhìn vẻ mặt ngố tàu của Tô Tạ, Thẩm Cố nheo mắt mỉm cười.

Khóe mắt hơi xếch lên, tràn đầy nét thanh nhã đặc trưng.

Hắn cúi người, vùi đầu vào hõm vai Tô Tạ.

Mái tóc mềm mại nhẹ nhàng quét qua mặt Tô Tạ

Hôm nay ngươi… có mặc cái quần lót đó không?”

“Ngô…” Đại não Tô Tạ vẫn đang chết máy, hoàn toàn không có phản ứng.

Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Thẩm Cố, hắn dùng bàn tay thon dài trắng nõn của mình áp lên tay Tô Tạ, bắt đầu chậm rãi cọ xát chỗ đó.

Tô Tạ rốt cuộc cũng từ trong trạng thái bị sét đánh hồi phục tinh thần, hắn cảm giác tay mình được Thẩm Cố bao phủ, cách lớp quần lót mỏng manh ma sát vật đã bán cứng nóng rực kia.

Tô Tạ nghĩ mặt mình sắp bốc cháy rồi. Hắn liều mạng thuyết phục chính mình nam sinh và nam sinh giải quyết cho nhau là chuyện rất bình thường rất bình thường rất bình thường rất bình thường rất bình thường rất bình thường… Bình thường cái đầu ngươi! Đối phương nhưng là đại nhân a!!!!

Động tác trên tay Thẩm Cố càng lúc càng gấp, hô hấp của hắn cũng càng lúc càng nặng.

Bàn tay đơ ra của Tô Tạ di chuyển theo từng động tác của Thẩm Cố, tuy rằng hắn rất muốn tự thôi miên rằng bàn tay đang phủ trên quần lót Thẩm Cố không phải của mình, song độ nóng truyền từ bàn tay lại không tài nào phớt lờ được…

“Ân…” Bên tai Tô Tạ vang lên tiếng rên đầy khoái ý, hơi thở ấm áp của Thẩm Cố cũng phả tới vành tai hắn.

Tô Tạ cảm giác được lòng bàn tay mình cho dù cách một lớp quần lót, cũng không thể giảm bớt nhiệt độ… nóng bỏng đến mức gần như khiến hắn nghẹt thở.

Cuối cùng, Tô Tạ phát giác Thẩm Cố thoáng run lên, lòng bàn tay liền một mảnh ẩm ướt.

Tô Tạ ngây dại, hoàn toàn không thể tưởng tượng hắn cư nhiên giúp người khác giải quyết…

Chưa kể, người đó còn là đại nhân mà hắn sùng bái nhất.

Hơn nữa, gay go nhất chính là, hình như hắn, cũng có phản ứng luôn!

“Tiểu Thẩm nói nó rất hài lòng với sự phục vụ của ngươi…” Thẩm Cố thì thầm bên tai Tô Tạ.

Tô Tạ chỉ cảm thấy vành tai nhồn nhột tê tê, không khỏi run rẩy.

“Không biết ngươi có ý tưởng này chưa, hay là chúng ta ký kết một điều khoản song song phục vụ trường kỳ đi?” Thẩm Cố khàn giọng nói.

Tô Tạ nuốt nước bọt, nỗ lực giãy ra.

“Thế nào?” Thẩm Cố xấu xa câu khóe môi.

Lại thanh tuyến lười biếng đó, tim Tô Tạ bỗng đập trật mấy nhịp.

“Ta…” Tô Tạ dừng một chút, nội tâm như xoắn lại thành một sợi len.

Hắn nghĩ, cưa đổ đại nhân không phải là nguyện vọng từ lâu của mình sao?

Bất quá, tại sao bây giờ, hắn chỉ thấy trong lòng không phải là cảm giác ước mơ thành sự thật, trái lại có loại trống rỗng mịt mờ.

… Cảm giác đó cũng giống như một người rất nhiều ngày không được đụng tới máy vi tính đến khi ngồi lại trước bàn máy, trong nhất thời không biết nên làm gì.

Hắn khẳng định, đây là ý nghĩ khiến rất nhiều người cho rằng quá không biết tốt xấu, thế nhưng, nó xác thực là ý nghĩ chân thực nhất của hắn lúc này.

Có lẽ, người mà hắn thích, không phải Thẩm Cố.

Hắn chỉ thích Quân Ý Như Đao, là CV nổi tiếng trên mạng XYXF kia.

Chứ không phải, một Thẩm Cố bằng xương bằng thịt trước mắt.

Cho dù hắn biết Thẩm Cố chính là Quân Ý Như Đao, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy giữa hai người có điểm khác biệt.

Quân Ý Như Đao đáng lẽ phải lạnh lùng, phải cách mình rất xa, đáng lẽ phải là hắn hát trên YY, còn mình chỉ có thể bình luận tung hoa, chứ không phải Thẩm Cố trước mặt luôn ghé bên tai mình thì thầm ái muội.

“Ta nghĩ… hình như ta không thích ngươi như vậy.” Tô Tạ đẩy Thẩm Cố ra, nhẹ giọng nói.

“… Ân?” Thẩm Cố nhướn mày.

“Ta nghĩ, người ta thích… hình như là Quân Ý Như Đao.” Tô Tạ cúi đầu.

“Ta chính là Quân Ý Như Đao.” Thẩm Cố nhíu mày.

“Ta biết… nhưng ta cảm thấy, Quân Ý Như Đao không nên… nhiệt tình như vậy… Đại nhân chỉ có thể để sùng bái…” Tô Tạ câu chữ lộn xộn, chính hắn cũng không hiểu mình đang nói gì nữa.

“Cho nên ý ngươi là, ngươi thích Quân Ý Như Đao, nhưng không thích Thẩm Cố?” Thẩm Cố nguy hiểm nhướn mày.

“Không… không phải, ta nghĩ ta, hình như không thích ngươi như thích Quân Ý Như Đao…” Tô Tạ ngẩng đầu khổ não nhíu mày.

Thẩm Cố mỉm cười.

“… Hiện giờ ta rất hỗn loạn… cho nên, ta phải trở về nghĩ lại…” Tô Tạ ngập ngừng nói.

Hắn thận trọng quan sát sắc mặt của Thẩm Cố.

Thẩm Cố vẫn nhướn mày, trầm mặc một hồi, nói: “Được, vậy ngày mai nhớ trả lời ta.”

“Ách, ngắn quá, chuyện này ít nhất cũng phải một tuần chứ?”

“Ân?”

“Nếu không thì… ba ngày đi?”

“Ân?”

“… Được rồi, ngày mai… ngày mai ta sẽ trả lời ngươi.”

“Ân.”

Tại sao giản đơn một chữ, chỉ biến hóa ngữ khí thôi lại mang đến hiệu quả khác biệt như vậy a! Tô Tạ nơm nớp lo sợ ngước mắt nhìn Thẩm Cố.

Thẩm Cố đưa tay nựng cằm Tô Tạ, đột nhiên ôn nhu nói: “Thật ra cũng đâu cần phiền phức như thế…”

“A?” Tô Tạ há miệng.

“Kỳ thực chỉ cần chúng ta thử một lần, ngươi sẽ biết Thẩm Cố ưu tú hơn nhiều so với Quân Ý Như Đao…”

Tô Tạ tự nhận mình chậm tiêu, nhưng vẫn lĩnh ngộ được ý vị sâu xa đằng sau câu “thử một lần” đó của Thẩm Cố.

“Ít nhất, có một chuyện, chỉ Thẩm Cố mới làm được, còn cái ID Quân Ý Như Đao trên mạng kia thì không thể…”

Cảm thấy trọng tâm câu chuyện càng lúc càng theo khuynh hướng nổi lửa, Tô Tạ cuống quýt lui liền mấy bước, nói một tràng: “Vậy ta về chơi trồng rau đã còn không về rau sẽ bị người khác trộm sạch bái bai đại nhân ngày mai gặp lại…” Sau đó cấp bách mở cửa dùng tốc độ chạy nước rút một trăm mét lao về phòng mình.

Về đến phòng rồi, Tô Tạ cảm giác được tim mình đập nhanh chưa từng có.

Ân, nhất định là bởi vì vừa chạy bộ.

Nhất định là như vậy.

Hắn quét mắt một vòng quanh phòng, phát hiện Triệu Bắc đang ngồi một mình trên giường, cô đơn nghịch di động.

Ngươi hỏi sao? Hai tên cẩu nam nam như hình với bóng Triệu Bắc và Bùi Nam này cư nhiên không sóng vai bên nhau?

Tô Tạ tò mò sấn tới: “Bùi Nam đâu?”

Triệu Bắc hừ một tiếng, không trả lời.

“Chậc, chẳng lẽ là đang giận nhau?” Trên mặt Tô Tạ lộ ra nụ cười sung sướng khi người gặp họa.

Triệu Bắc lại hừ một tiếng.

“Ai nha, đừng như vậy a, có câu nhất nhật phu phu bách nhật ân, đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa…” Tô Tạ vỗ vai Triệu Bắc an ủi, “Bất quá Bùi Nam hắn rốt cuộc đã làm gì có lỗi với ngươi? Hắn lăng nhăng? Hay là đèo bồng? Hay là có người khác?”

Triệu Bắc như cũ hừ một tiếng, vẫn không thèm trả lời, tiếp tục chuyên chú vào điện thoại.

Tô Tạ có chút mất hứng ngồi xuống bên cạnh Triệu Bắc, nhìn Triệu Bắc mặt mày nhăn nhó chơi xếp hình, đột nhiên hỏi: “Này, ta nói… lúc đầu ngươi và Bùi Nam làm sao phải lòng nhau?”

Triệu Bắc hơi ngẩn ra, nói: “… Thì là như vậy đó.”

“Như vậy là như thế nào? Ý ta là lúc đầu ngươi làm sao nhận ra ngươi thích hắn?”

“Là thế này nè,” Triệu Bắc dừng một chút, nói tiếp: “Thấy hắn ở bên nữ sinh khác, trong lòng khó chịu… Mà nam sinh cũng vậy.”

Tô Tạ nhìn trần nhà, bắt đầu tưởng tượng nếu có một nữ sinh rất đẹp đứng cạnh Thẩm Cố…

Trong lòng hắn bỗng nhiên phi thường khó chịu.

“Còn gì nữa?” Tô Tạ hỏi.

“Còn có… hễ rảnh rỗi liền nghĩ đến hắn.”

Tô Tạ nhớ tới biểu tình ẩn nhẫn của Thẩm Cố ban nãy khi dán sát trên người mình…

“Rồi sao nữa?”

“Ai nha nhiều lắm, nói cả buổi cũng không hết.”

“Nói trọng điểm.”

“Ngươi muốn làm gì? Tham khảo đúc kết kinh nghiệm?”

“… Cũng gần như thế.”

“Vậy ngươi tìm đúng người rồi, thiết nghĩ những đắn đo trăn trở thuở ban sơ của ta quả thật có thể viết thành một quyển sách a…”

“Nói trọng điểm thôi, rốt cuộc ngươi làm sao xác định ngươi thích Bùi Nam?”

“Không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Chính là… ban đêm nằm mơ thấy hắn…”

“Chuyện này hình như đúng là ngươi đã từng nói qua. Sau đó thế nào?”

“Sau đó… chính là mộng xuân.”

Hôm sau ngủ dậy, Tô Tạ mờ mịt mở mắt nhìn trần nhà.

Đêm qua hắn mơ thấy Thẩm Cố.

… Cảnh tượng không khác lắm so với ngày hôm qua.

Thậm chí hắn còn có thể nghe thấy Thẩm Cố ẩn nhẫn thở dốc, nhìn thấy làn da trắng nõn của Thẩm Cố nổi lên một tầng ửng hồng…

Tô Tạ xốc chăn, phát hiện quần lót của mình đã ướt một mảng.

Thôi rồi…

Hắn nghĩ.

Hắn đã triệt triệt để để biến thành một tên đoạn tụ.

———oOo———

Chương 27

Tô Tạ nằm dài trên giường nửa ngày, hắn đang suy ngẫm.

Hắn đang suy ngẫm triết lý nhân sinh.

Hắn đang suy ngẫm lại tất cả mọi chuyện kể từ lúc gặp đại nhân ngoài đời thực.

Hắn phát hiện từ cái ngày hắn gặp phải người tên Thẩm Cố đó, toàn bộ thế giới của hắn đều bị cuốn theo một quỹ đạo không thể lường trước được.

Tỷ như, trước khi gặp Thẩm Cố, hắn vẫn luôn không tin vào cái gọi là “nhất kiến chung tình”.

Tỷ như, trước khi gặp Thẩm Cố, hắn vẫn luôn cho rằng mình thích những cô gái hoạt bát đáng yêu.

Cho dù hắn cả ngày ngâm mình online mưa dầm thấm đất không khỏi có chút khuynh hướng hủ, cho dù hắn cũng từng ở ngoài đường nhìn thấy hai nam nhân có cử chỉ ái muội với nhau trong lòng liền dậy sóng cuộn trào… Thế nhưng hắn vẫn đinh ninh người yêu tương lai của mình sẽ là một cô gái.

Tô Tạ cũng từng tưởng tượng về quãng đời sau này của mình, người yêu tương lai của hắn sẽ là một người có thể cùng hắn chơi DOTA, cùng hắn chơi WOW, cùng hắn chơi Kiếm tam, cùng nhau lên cấp, cùng nhau làm BOSS… Bất quá ngẫm lại, cứ thế này thay bằng một nam nhân cũng hoàn toàn vô áp lực a! Tô Tạ không ngừng suy nghĩ, bất giác phát hiện, người yêu trong tưởng tượng của hắn, toàn bộ đều bị tự động gắn vào khuôn mặt của Thẩm Cố!

Tô Tạ mãnh liệt lắc đầu, nỗ lực xóa đi khuôn mặt Thẩm Cố.

Thế nhưng…

Còn Thẩm Cố?

Thẩm Cố tại sao lại thích hắn?

Tô Tạ mím môi nhìn trần nhà, hắn vẫn không tin nhất kiến chung tình gì đó.

Chẳng lẽ là lâu ngày sinh tình?

Thế nhưng hắn và Thẩm Cố, rõ ràng chỉ mới quen biết nhau cách đây không lâu.

Tô Tạ nhận mệnh thở dài, ngồi dậy.

Những người khác trong phòng đã ra ngoài, nhưng hắn vẫn có tật giật mình dáo dác ngó nghiêng một vòng, sau khi xác định không còn ai, mới chạy đến ngăn tủ đầu giường mình tiện tay lôi ra một chiếc quần lót, lén la lén lút tiến vào nhà tắm.

Cởi quần lót xong, Tô Tạ mới phát hiện cái quần mình lôi ra là cái quần thỏ Tư Cơ… Tô Tạ có chút mắc nghẹn.

Giặt quần lót xong, Tô Tạ thuận tiện tắm rửa luôn thể, tắm đến cả người nóng hừng hực.

Đang kỳ kỳ cọ cọ, Tô Tạ sực nhớ hôm nay hình như là ngày Cầm Sư phát kịch.

Tắm xong, quần áo cơ bản hắn cũng không mặc, tiện tay lấy cái áo khoác tai thỏ choàng lên người, qua loa cài hai cúc ở giữa, mặc một cái quần cộc mỏng manh rồi đi ra, thẳng tiến đến trước máy vi tính.

Cầm Sư đệ nhất kỳ bởi vì có chút chuyện phải ngưng lại hai năm, cho nên lần này đạo diễn biên kịch vô cùng đau đớn thề rằng nhất định phải mau chóng ra kịch, tìm một CV nổi tiếng trên mạng, ngay sau khi các CV giao âm, thần hậu kỳ liền dùng tốc độ của thần để xử lý xong hậu kỳ, mấy hôm trước đạo diễn nói hôm nay phát kịch, căn dặn mọi người nhất định phải vào ủng hộ.

Khởi động máy, Tô Tạ vào QQ trước tiên, sau đó bò lên trang chủ của diễn đàn.

F5 mấy lần, vẫn không thấy bài post Cầm Sư phát kịch, Tô Tạ chống cằm vô cùng nhẫn nại lật vài trang, vẫn không có…

Lại quay về trang đầu, Tô Tạ quắc mắt thấy một bài post mới vừa xuất hiện.

Tô Tạ không click vào, chỉ ở ngoài dự đoán trong bài post nhất định đủ búa rìu dư luận.

Bởi vì bài post này từ tiêu đề đến tên người đăng, đều tản mác khí chất thu hút búa rìu dư luận.

Chè đậu xanh đường phèn X Quân Ý Như Đao: Khi đại thần gặp phải vô danh, một tình yêu nửa trong sáng nửa bi thương

Người đăng: Bốn mươi lăm độ duy mỹ

Tô Tạ tay run lên, do dự nửa ngày cuối cùng vẫn click vào.

Lầu một chính là chủ lầu Bốn mươi lăm độ duy mỹ dùng lối hành văn lừa tình viết: Tháng năm như gió thổi hoa bay, lúc Chè đậu xanh đường phèn gặp gỡ Quân Ý Như Đao, hắn liền biết, người này sẽ là tình yêu cả đời hắn…

Mỗi khi Chè đậu xanh đường phèn nhớ tới khung cảnh lần đầu chạm mặt Quân Ý Như Đao, đều bất giác ngửa mặt bốn mươi lăm độ nhìn trời, lộ ra một nụ cười nửa trong sáng nửa bi thương, sau đó cười dài, rồi đột nhiên, lệ rơi đầy mặt…

Tô Tạ đọc đến khóe miệng run rẩy, nhưng vẫn rê chuột xem cho hết.

Đây hình như là một thiên đồng nghiệp văn, Tô Tạ đầu tiên là nội tâm nhảy nhót một hồi, sau đó lâm vào chán ghét chính mình.

Văn phong lố lăng cực độ vậy mà hắn vẫn xem ngon lành… Chỉ bởi vì … nhân vật chính trong này là hắn và Thẩm Cố.

Hắn đúng là hết thuốc chữa.

Tô Tạ hung hăng phỉ nhổ mình xong, lại tiếp tục đọc.

Chè đậu xanh đường phèn đã rất lâu không gặp lại Quân Ý Như Đao.

Trong ký ức dung nhan Quân Ý Như Đao đã dần mơ hồ, sau cùng chỉ còn là một vầng sáng mông lung cùng những cánh hoa hồng tan nát dưới mặt đất, dương quang mong manh thanh xuân rực rỡ, nhấn chìm bao tháng năm.

Khoảng thời gian hoặc hạnh phúc hoặc ưu thương kia như pháo hoa rộ lên rồi lập tức tan biến, Chè đậu xanh đường phèn biết rằng, hắn sẽ không bao giờ được gặp lại thiếu niên đứng đưa lưng về phía mặt trời mỉm cười với mình nữa…

Ta kháo! Tô Tạ đứng lên muốn lật bàn.

Đây là cái quái gì vậy? Đây là giở trò bệnh gì!

Đọc nguyên bộ ngược văn cư nhiên cũng không cho lão tử được HE?!!

Tô Tạ điên tiết nửa ngày, mới phát hiện có người pm QQ hắn.

Tô Tạ nhìn avatar liền sửng sốt —— Quân Ý Như Đao.

Tô Tạ lưỡng lự, mở khung chat.

Quân Ý Như Đao: ^_^ Thế nào?

Tô Tạ: … Thế nào là thế nào?

Quân Ý Như Đao: ^_^ Suy nghĩ thế nào rồi?

Tô Tạ: … Suy nghĩ chuyện gì?

Tô Tạ gõ xong, mới đột nhiên nhớ ra, hình như đại nhân muốn hỏi hắn gì đó…

Hỏi hắn chuyện gì nhỉ?

Flashback bắt đầu…

Flashback hoàn tất.

Quân Ý Như Đao: ^_^

Quân Ý Như Đao: Suy nghĩ chuyện gì?

Tô Tạ cách màn hình nhìn emo của Quân Ý Như Đao, cả người run lên…

Đây là… khí thế trong truyền thuyết chăng?

Tô Tạ: T T Đại nhân ta sai rồi ta không nên làm bộ mất trí nhớ…

Quân Ý Như Đao: Ân?

Tô Tạ: Ta sai rồi đại nhân đừng đánh đòn… Nghe nói hôm nay phát kịch mà sao chưa thấy bài post trên diễn đàn nữa?

Quân Ý Như Đao: Hai giờ chiều nay mới phát kịch. Đừng hòng đánh trống lảng ^_^

Tô Tạ: Bị vạch trần rồi ∑(°Д°;)

Quân Ý Như Đao: Câu trả lời của ngươi đâu?

Tô Tạ: Nếu câu trả lời của ta không phù hợp với yêu cầu trong lòng ngươi, ngươi sẽ… bỏ cuộc?

Gửi đi rồi, Tô Tạ có điểm hồi hộp, hắn không muốn cự tuyệt Thẩm Cố, nhưng hắn sợ… sợ Thẩm Cố chẳng qua chỉ là hứng thú nhất thời, hoặc giả chỉ là đùa giỡn…

Quân Ý Như Đao: Ta sẽ đợi cho đến khi có được câu trả lời phù hợp với yêu cầu trong lòng ta mới thôi.

Quân Ý Như Đao: ^_^

Vẫn là emo tươi cười kia, thế nhưng trái tim Tô Tạ, lại mãnh liệt run lên.

Có điều lần này, là rung động hoàn toàn khác hẳn trước đó.

Tô Tạ cắn cắn môi dưới, gõ từng chữ một ——

Tô Tạ: Không cần đợi nữa…

Gõ xong nhấn enter, Tô Tạ mới cảm thấy câu này hình như mang nghĩa khác, đại nhân sẽ không hiểu lầm mình cự tuyệt hắn chứ?

Tô Tạ đang định giải thích thêm ý hắn là tiếp thu đại nhân, thế nhưng avatar của đại nhân đột nhiên xám đi.

Tô Tạ sửng sốt.

Đợi chừng vài phút, thấy avatar đối phương vẫn không có chiều hướng sáng lên, Tô Tạ mím môi, tiếp tục vào diễn đàn, nhưng trong lòng đã nguội lạnh.

Còn nói gì mà sẽ chờ đợi câu trả lời của hắn… Hứ, nam nhân đều là sinh vật khẩu thị tâm phi!

Phát hiện hình như mình cũng bị kéo vào mắng chung, Tô Tạ ở trong lòng lặng lẽ sửa lại: Những nam nhân tên Thẩm Cố đều là sinh vật khẩu thị tâm phi!

Chỉ vài phút ngắn ngủi, bài post kia đã nhanh chóng sang trang, Tô Tạ biết bên trong nhất định sỉ vả đến ngất trời, cũng không muốn click vào xem tự tìm khó chịu, bèn vòng vòng bên ngoài tùy tiện click đại bài nào đó, vừa giết thời gian vừa chờ phát kịch.

Lang thang trên diễn đàn một hồi hắn chợt phát hiện một bài post do người tên Chè đậu đỏ nước cốt đăng, không khỏi ngạc nhiên, đây không phải là tiểu học đệ sao? Đang định click xem thử, cửa phòng đột nhiên bị gõ.

Tô Tạ giật mình, đi ra mở cửa, liền thấy Thẩm Cố thở hổn hển đứng bên ngoài.

Ánh nắng giữa trưa chiếu sau lưng hắn, Tô Tạ si ngốc nhìn Thẩm Cố, đột nhiên có loại ảo giác… Người trước mắt chính là người đưa lưng về phía mặt trời mỉm cười với mình trong truyện…

Tô Tạ hung hăng thóa mạ tư tưởng lố bịch của mình, nhoẻn miệng tươi cười với Thẩm Cố: “Sao ngươi lại tới…”

Lần này chữ “đây” còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Cố ngăn lại.

Khác hẳn những nụ hôn ôn nhu lưu luyến trước đó, đây là một nụ hôn cuồng nhiệt triền miên gần như khiến người nghẹt thở.

Nụ hôn kết thúc, Tô Tạ nheo mắt nhìn Thẩm Cố một tay ôm ngang eo mình, đối diện cặp mắt đen nhánh sung mãn dục vọng kia.

Tô Tạ trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn biết Thẩm Cố hiểu đúng câu trả lời của hắn.

Vô tư đi, dù sao hắn cũng đã vạn kiếp bất phục từ lâu rồi.

“… Ta tắm trước đã.” Thẩm Cố ôm Tô Tạ một hồi, khàn giọng nói.

Thanh âm tràn ngập áp lực.

Tô Tạ gật đầu, nhìn Thẩm Cố có chút mất tự nhiên đi về hướng phòng tắm.

Tô Tạ đột nhiên muốn cười ầm lên.

Lúc này Thẩm Cố đang mặc một chiếc quần jean chất liệu khá dày, có lẽ không dễ chịu cho lắm.

Chẳng hiểu sao, Tô Tạ chợt nhớ tới một câu không biết là ai nói —— Nam nhân đều là sinh vật dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, nếu một người đàn ông chịu kiềm nén dục vọng vì bạn, vậy chứng tỏ anh ta thật lòng yêu bạn.

Vì thế, Tô Tạ thực sự mỉm cười.

Hắn đột nhiên cảm thấy, nắng tháng hai, hóa ra cũng rất rực rỡ.

Hạ quyết tâm, trong lòng Tô Tạ như cởi mở trong sáng hơn.

Hắn đi tới cửa phòng tắm, nghe tiếng nước ào ào từ bên trong truyền ra, đưa tay đẩy cửa —— then cửa phòng tắm bọn họ đã bị hư mấy ngày nay, bất quá vẫn chưa báo người đến sửa.

Tô Tạ cong khóe môi, cười nói: “Chúng ta cùng nhau…tắm uyên ương gì đó đi.”

 ——

Tác giả 8888:

Nếu nhớ không lầm… Chương sau có thể là H phòng tắm?

Bất quá các tỷ muội không nên quá kỳ vọng vào ta… Người ta chỉ là phế sài mà thôi *ôm mặt*

Advertisements

12 thoughts on “Cưa đổ CV – Chương 26 + Chương 27

  1. YINGIE ♛ ‏ 23/11/2012 / 12:49 am

    Aaaaaaaaaaaaaa, H aaaaaaaa~
    Tô Tô yêu chết ta ~

  2. Miu* 23/11/2012 / 1:37 am

    2 chương thiệt ngọt ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ *ôm*

  3. Giáng Tuyết 23/11/2012 / 1:46 am

    Ta vốn cứ nghĩ Tạ Tạ là người thường nói ra những câu tuột cảm xúc nhưng hum nay ta biết …ta lầm rồi…người làm tuột cảm xúc nhất là Đao Đao TOT

    Chạy hổn hển đến chỗ Tạ Tạ, ta vốn đang lâng lâng chuẩn bị nghe bạn Đao Đao nói những câu sến súa buồn nôn đại loại “Ta vừa thí ngươi đã yêu “, “Từ nay chúng ta bên nhau…”, “Ngày mai ra ngoài hẹn hò…”, vậy mà câu nói đầu tiên của hắn là ““… Ta tắm trước đã.”

    Từ lâu đã nghe giang hồ nói loại nam nhân thanh thuần, vẻ ngoài cấm dục là loại cầm thú nhất, kể ra bạn Cố cũng cầm thú thật >O<

    Khụ khụ…lên án vậy thôi chứ nghĩ lại bạn Thẩm nhà mình làm vậy mới thích hợp với Tạ Tạ. Kiểu thụ động của Tạ thì phải có kiểu chớp nhoáng như Thẩm vậy thì mới gạo nấu thành cơm được, chứ để bạn ấy từ từ suy nghĩ, từ từ suy diễn thì chờ em chờ đến bao giờ?

    Càng đọc càng thấy em Tạ cực kỳ mâu thuẫn, chap nào ẻm cũng nói ẻm ko thụ ko gay, vậy mà chap này thừa nhận đã mơ tưởng Đao Đao yêu ẻm từ lâu ^ ^.

    Cặp đôi Bắc Nam lại giận hờn vu vơ cái gì vậy a?

    Chẳng lẽ tiểu học đệ quyết định vạch trần quan hệ tình ái ngoài đời thực của Chè đậu xanh đường phèn và Quân Ý Như Đao????????????

    H phòng tắm, uyên ương dục….hảo chờ mong ~O~

    Thanks Phúc Vũ.

    • Phúc Vũ 23/11/2012 / 10:58 am

      Theo góc nhìn của tớ, Tiểu Tô là tiểu bạch tạc mao đã vậy còn biệt nữu thụ, lúc nào cũng thích xoắn não, tự làm khó mình, thích mâu thuẫn để phản bác tình cảm của mình, em í không nghĩ mình là đoạn tụ, với Quân Ý Như Đao chỉ là sùng bái, sùng bái đến mù quáng, cho nên cự tuyệt Thẩm Cố khi Thẩm Cố có những hành động quá mức thân mật với em. Đại khái là loại người không dễ đối mặt với tình cảm của mình, có vẻ trốn tránh, hoặc giả, phớt lờ nó. Thẩm Cố biết như vậy, cho nên chơi chiến thuật chớp nhoáng, buộc em nhìn thẳng vào vấn đề. Và Thẩm Cố đã thành công khiến Tiểu Tô cảm thấy lòng mình “cởi mở trong sáng hơn”. Bạn nói không sai, bạn Thẩm cầm thú như vậy, mới lừa được lão bà thích mâu thuẫn này tới tay, cầm thú nhưng lợi hại *giơ ngón cái*
      Tiểu học đệ vẫn chưa biết quan hệ tình ái ngoài đời thực của Chè đậu xanh với Đao Đao mà ^^~ Hắn chẳng qua là người tuyên truyền cho bộ kịch thôi hắc hắc.
      Mời đón xem chương sau với màn uyên ương dục cực nhoi ^.~

      • Giáng Tuyết 23/11/2012 / 1:24 pm

        H a…H a…*e lệ cười*…người ta hảo chờ mong đó ^O^

        Tô học trưởng sắp *khai trai* còn tiểu học đệ chừng nào mới gặp Như Lai của đời bạn đây TOT

      • Phúc Vũ 23/11/2012 / 2:21 pm

        Học đệ với Như Lai phải đợi đến phiên ngoại cơ ^^ xì poi là học đệ theo đuổi Như Lai nhé!

  4. leo2307 23/11/2012 / 9:28 pm

    Không được đâu ∑(っ°Д°;)っ∑(っ°Д°;)っ∑(っ°Д°;)っ Tác giả đại nhân à, vô đạo đức cũng là một loại tọa nghiệt đó. Sao lại chỉ dùng từ “nhớ” không vậy, phải là chắc chứ. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa ta bấn loạn luôn rồi, tắm uyên uyên của ta, quần lót đôi trong truyền thuyết của taaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    • Phúc Vũ 23/11/2012 / 9:33 pm

      Ừa, nhiều khi tác giả nhớ lầm đó, chương sau chắc chả có H với tắm uyên ương gì đâu =)) Bạn đợi vài ba hôm nữa sẽ có đáp án xác định ^.~

      • leo2307 23/11/2012 / 9:36 pm

        Mình cũng nghĩ thế a, tác giả đừng nói mình còn tin là có, vừa nói xong thì mình mới bấn ra cái nỗi này ~(‾▿‾~) Hớ hớ, cơ mà em nhà ta thông suốt là ta đã thấy mãn nguyện rồi a, mãn nguyện rồi ♉( ̄▿ ̄)♉
        P/S: Chỉ cần em nhà thông suốt thì xôi thịt của chúng ta sau này lại còn cần phải lo nữa sao =))))))))))

      • Phúc Vũ 23/11/2012 / 9:51 pm

        Chính xác, bạn đã ngộ nhập chính đạo, Đao Đao lừa được vợ tới tay rồi thì chúng ta còn sợ gì ăn đám hỏi không có xôi thịt =))))

  5. muopluoi 31/01/2013 / 3:22 pm

    oaoaoa, không cần đợi nữa a không cần đợi nữa!!! ta chờ câu này đã lâu rồi a!!!!! không cần đợi nữa tức là sắp có H a H *hê hê*

    • Phúc Vũ 31/01/2013 / 10:27 pm

      Nga, sao bạn biết chương sau là H hay thế ~~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s