Cưa đổ CV – Chương 30 + Chương 31

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Chương 30

Tô Tạ đã cấp tốc bổ sung vô số tình tiết trong thế thân văn vào não bộ, mãi cho đến khi nghe câu nói cuối cùng của Thẩm Cố.

Hắn ngẩn ra… Con thỏ nuôi hồi nhỏ?

Cho nên, không phải mối tình đầu hay đối tượng thầm mến gì đó?

Tô Tạ như nai tơ lạc đường, mờ mịt nhìn Thẩm Cố.

Thẩm Cố thấy Tô Tạ vừa ngô nghê vừa vô tội, không khỏi cười phụt một tiếng: “Nhất là vẻ mặt của ngươi lúc này… trông cực giống nó.”

Tô Tạ lại ngốc thêm vài giây, mới phản ứng lại, tức giận nói: “Ngươi trêu ta! ╭(╯^╰)╮”

“Trêu ngươi chỗ nào?” Thẩm Cố nhịn cười.

“Ta còn tưởng ngươi nói ta giống đối tượng mối tình đầu của ngươi!” Tô Tạ bĩu môi.

“Đúng vậy.” Thẩm Cố bình tĩnh nói.

“Hả?!” Tô Tạ sửng sốt, lại lộ ra biểu tình mờ mịt.

“Ngươi chính là mối tình đầu của ta.” Thẩm Cố giãn mặt mỉm cười.

Tô Tạ chấn động, không kịp suy nghĩ đã nói: “Ngươi mới yêu lần đầu? Sao có thể thế được…”

“Lẽ nào ngươi thân kinh bách chiến?” Thẩm Cố nhíu mày.

“…” Thấy biểu tình đại nhân có chút nguy hiểm, Tô Tạ chột dạ quay mặt đi.

“Ân?” Thẩm Cố nhướn mày, đưa tay kéo cằm Tô Tạ.

“Khụ khụ, vài ba thần tượng gì đó cũng phải có chứ?” Tô Tạ bị buộc nhìn thẳng vào mắt Thẩm Cố, hai ngón trỏ chọt chọt nhau, nói: “Còn mấy cô nàng xinh xắn dễ thương nữa…”

Thẩm Cố thấy Tô Tạ vẻ mặt phụng phịu, hỏi: “Con gái? Ngươi không phải gay sao?”

“… Trước khi gặp ngươi ta cũng không biết mình là gay a.” Tô Tạ ủy khuất trừng Thẩm Cố.

Thẩm Cố nghe xong, rốt cuộc thoả mãn mỉm cười.

“…” Tô Tạ cúi đầu ăn cháo tiếp.

Thẩm Cố vẫn ở bên cạnh nhìn hắn.

Tô Tạ uống vài hớp cháo, cuối cùng nhịn không được ngẩng đầui: “Ngươi cũng đói bụng sao?”

Hắn nhìn Thẩm Cố, lại nhìn chén cháo trong tay mình, trưng ra biểu tình không nỡ, nói: “Ngươi muốn ăn không?”

Thẩm Cố nhìn bộ dáng Tô Tạ, không khỏi bật cười: “Không cần, ngươi ăn đi.”

Tô Tạ cẩn cẩn dực dực nhìn Thẩm Cố một lần nữa, lại cúi đầu nhét vào miệng một thìa cháo đầy vung, giờ cháo đã nguội hẳn, đúng mức, hơn nữa hương vị đích thực không tồi, ngô, lần sau hỏi xem đại nhân mua món này ở đâu…

Thẩm Cố nhìn Tô Tạ phồng má, bỗng nhiên nghĩ tới bộ dáng lúc ăn cà rốt của con thỏ trắng nhà mình.

“A, phải rồi…” Tô Tạ vừa ăn vừa hàm hồ hỏi, “Ngươi nói ngươi từng nuôi một con thỏ… Vậy sau đó thế nào? Con thỏ kia hiện tại sao rồi?”

“… Già, chết.” Thẩm Cố nhàn nhạt đáp.

“Ngô…” Tô Tạ lại ăn thêm thìa cháo, quyết định an ủi Thẩm Cố, “Con thỏ nhà ngươi có thể thuận theo tự nhiên chết già, thật ra cũng đã coi là trước sau toàn vẹn… Ngươi không biết hồi ta còn bé nhà ta nuôi biết bao nhiêu con vật đâu, hầu như đều bị ta hành hạ đến chết, lúc đó ta không hiểu chuyện… Để kiểm nghiệm độ cứng của mai rùa, cư nhiên ném một con rùa nhỏ từ trên lầu xuống…” (Tiểu Tô chắc chắn sẽ bị Hiệp hội bảo vệ động vật mời uống trà sữa >_<)

Thẩm Cố nghe xong, khóe miệng run rẩy: “Vậy con thỏ kia không có chủ nhân như ngươi thật đúng là may mắn.”

“Phải đó phải đó…” Tô Tạ liên miên gật đầu.

Thẩm Cố nhìn Tô Tạ gật đầu như giã tỏi, độ cong ở khóe miệng lại cao thêm vài phần.

“Vậy bây giờ ngươi còn nuôi thỏ không?” Tô Tạ ngậm một họng cháo hỏi.

“Còn chứ.” Thẩm Cố vươn ngón tay thon dài lau đi cháo đọng bên mép Tô Tạ.

… Còn không phải là ngươi sao?

“Ngô?” Tô Tạ ngẩng đầu ngây thơ nhìn Thẩm Cố, đối diện với cặp mắt vốn luôn dán lấy mình.

Sau đó Tô Tạ cấp tốc cúi đầu, nga, ánh mắt của đại nhân thật… ôn nhu.

Thẩm Cố thấy vành tai Tô Tạ lại lặng lẽ đỏ lên, không khỏi cười thầm trong bụng.

… Loài thỏ đúng là đáng yêu quá chừng!

Ăn xong, Tô Tạ kiên quyết ngồi lên mở máy vi tính, nằm trên giường cả ngày sẽ nghẹn chết hắn.

Thẩm Cố khuyên ngăn không thành, trái lại còn chuốc lấy ánh nhìn công kích của Tô Tạ… Là ai hại hắn ra nông nỗi như bây giờ!

Vì vậy Tô Tạ cố chịu đựng cơn đau kỳ dị ở chỗ nào đó, vô cùng cẩn thận ngồi lên ghế mở máy vi tính.

Trên ghế đặt mấy lớp đệm, giảm đau cho hắn vài phần.

Với trạch nam như Tô Tạ mà nói, cho dù là cha dượng tới cũng không thể ngăn cản quyết tâm lên mạng của hắn!

Thẩm Cố cười bất đắc dĩ, kéo một cái ghế qua, ngồi bên cạnh Tô Tạ.

Nghe nói mỗi phòng trong ký túc xá đều được trang bị ba dàn máy vi tính, nhưng phòng Thẩm Cố chỉ có một.

Tô Tạ hỏi Thẩm Cố nguyên nhân, Thẩm Cố trả lời bởi vì trong phòng chỉ có mỗi hắn ở.

… Được rồi, cho nên hôm đó mình cứ nơm nớp trong dạ liệu có bị bạn cùng phòng của Thẩm Cố đột nhiên trở về bắt gặp gian tình vân vân đều là lo bò trắng răng?!!

Tô Tạ u oán trừng Thẩm Cố, thế mà trước đó còn bảo bạn cùng phòng ta nghỉ học về quê! Trừng ê cả mắt Tô Tạ mới nghiêng đầu cấp tốc bò lên QQ.

Vừa lên, liền nhận được liên hoàn đoạt mệnh call của tiểu học đệ.

Học đệ: Học trưởng!!!!

Học đệ: Học trưởng!!!!!!!!

Học đệ: Hu hu học trưởng ngươi bỏ rơi ta không yêu ta nữa sao?

Tô Tạ mồ hôi lạnh ròng ròng, len lén quay qua nhìn ai đó, thấy Thẩm Cố thần sắc như thường, thở phào một hơi đồng thời lại có chút thất vọng trả lời tiểu học đệ ——

Tô Tạ: Đây, có chuyện gì?

Học đệ: Học trưởng ngươi quá lạnh nhạt!!! QAQ

Tô Tạ: Hình như ta chưa bao giờ nhiệt tình với ngươi…

Tô Tạ nỗ lực thanh minh cho mình.

Học đệ: Rõ ràng hôm qua còn gọi người ta là Tiểu Điềm Điềm, lợi dụng người ta xong liền không ngó ngàng tới người ta nữa!

Tô Tạ: Tiểu Điềm Điềm cái đầu ngươi!

Tô Tạ tức giận, Thẩm Cố đang ở bên cạnh a a a hắn nhất định sẽ hiểu lầm a a a!

Tô Tạ: Có việc khởi tấu không việc bãi triều!

Học đệ: Hu hu hoàng thượng người quả nhiên không yêu thần thiếp nữa, hôm qua người còn lật kim bài lâm hạnh thần thiếp hôm nay liền lãnh đạm với thần thiếp như vậy

Tô Tạ: … Ta bóp chết ngươi!!!

Học đệ: Đừng mà QAQ

Tô Tạ: … Rốt cuộc là có chuyện gì?

Học đệ: À thì chúng ta chuẩn bị tổ chức một buổi họp mặt những CV sống cùng thành phố này, ta đã đăng bài trên diễn đàn ngươi xem qua chưa?

Bài post? Tô Tạ suy nghĩ một lúc, trong ấn tượng hình như có nhìn thấy một bài post như vậy.

Bất quá, tiểu học đệ không phải chỉ biết ru rú trong nhà tới già tới chết thôi sao? Sao bỗng dưng nổi hứng lộ diện thế này.

Tô Tạ: Sao đột nhiên ngươi lại hứng thú làm chuyện đó?

Học đệ: À… thì… thật ra là…

Thấy tiểu học đệ cứ ấp a ấp úng, Tô Tạ bắt đầu nổi máu bà tám.

Tô Tạ: Sao?

Học đệ: Ta đã kể ngươi nghe là trước đó ta đi làm thêm ở một quán bar chưa?

Tô Tạ lại suy nghĩ một chút, hình như là có chuyện này.

Tô Tạ: Rồi sau đó?

Học đệ: Sau đó ta phát hiện giọng hát chính trong ban nhạc của quán bar là Mạc Phụ Như Lai đại nhân a!

Tô Tạ: Phụt!!!

Tay Tô Tạ run lên thiếu chút nữa lật cả bàn phím, có cần trùng hợp như vậy không!

Học đệ: Ta nghe ra giọng hắn, nhưng không dám bước tới bắt quàng làm họ, đành phải mượn cơ hội này, hic hic…

Học đệ: 【chỉ chỉ】… Người ta là fan cuồng nhiệt của Mạc Phụ Như Lai a

Tô Tạ: Nga? Thảo nào có cảm giác ngươi đối với Quân Ý Như Đao… Ân, hóa ra là thế…

Tô Tạ lập tức cảm thấy mình đã vạch trần chân tướng!

Học đệ:【ôm mặt 】

Tô Tạ: Nếu đã như vậy, ta đây nhất định phải đi ha ha ha ha ha

Học đệ:【nhăn nhó】Đương nhiên, còn có thể nhường ai đi nữa = = Quân Ý Như Đao tốt nhất đừng tới cho rảnh nợ!

Bên kia màn hình, Bì Lỗ (tên thật của tiểu học đệ, có ai còn nhớ chăng…) siết chặt nắm tay, Quân Ý Như Đao là tình địch số một của hắn! Tuyệt đối không thể cho kẻ đó nắm bắt cơ hội!

Tô Tạ: Chuyện này, e là không được nga.

Học đệ: Tại sao a QAQ

Tô Tạ: Bởi vì, bây giờ hắn đang ở kế bên ta…

Học đệ: Gì cơ?!! =皿=

Tô Tạ: Hắn nói hắn muốn đi cùng ta…

Bàn tay đánh máy của Bì Lỗ lập tức run rẩy.

Học đệ: Các ngươi…

Học đệ: Các ngươi…

Tô Tạ: ^_^

Học đệ: Ngươi bị Quân Ý Như Đao nhập xác?!!

Tô Tạ: Bọn ta hợp thể luôn rồi.

Tô Tạ ngơ ngác nhìn Thẩm Cố gõ bàn phím, lại ngơ ngác nhìn dòng chữ hiện lên trên màn hình.

“Ngươi ngươi ngươi ngươi… làm cái gì vậy…”

Thẩm Cố nhấn enter xong, nhìn Tô Tạ vẻ mặt ngây dại, câu môi mỉm cười.

“Tuyên bố quyền sở hữu.”

Đầu bên kia, học đệ quỷ dị trầm mặc hết mấy phút, mới từ từ lấy lại phản ứng…

Học đệ: A a a a a a a a a a

Học đệ: Ta phải đổi cặp mắt chó hợp kim khác!!! Bị gian tình chiếu đui luôn rồi!!!

Học đệ: Đôi cẩu nam nam các ngươi!!! Cẩu nam nam!!!

Tô Tạ: Ước ao đố kị oán hận?

Thẩm Cố vẫn cong khóe môi, năm ngón tay như bay không ngừng gõ bàn phím.

Học đệ: Ai thèm!!!

Tô Tạ: Ta hiểu mà.

Học đệ: Ta độc thân ta tự hào!!!

Tô Tạ: Thật đáng tiếc… vốn định nói trong di động của ta có số của Mạc Phụ Như Lai…

Học đệ: …

Học đệ: Quân Ý Như Đao đại nhân QAQ *lết tới ôm chân*

Học đệ: Lăn lộn cầu xin!!!

Tô Tạ một bên ngồi nhìn màn hình, trong lòng cảm khái vỏ quýt dày có móng tay nhọn, một bên sặc mùi dấm chua hỏi: “Sao ngươi có số điện thoại của Mạc Phụ Như Lai?”

Thẩm Cố nhún vai: “Lúc tán gẫu chuyện phối kịch với hắn phát hiện cư nhiên ở cùng thành phố, bèn trao đổi số điện thoại.”

Tô Tạ bĩu môi nhìn Thẩm Cố.

“Bọn ta quen biết nhiều năm, nếu có gì với nhau thì đã có từ lâu rồi.” Thẩm Cố nhướn mày mỉm cười.

Uy? Sao câu này nghe quen quen?

Thẩm Cố một bên liếc mắt đưa tình với Tô Tạ, một bên gửi chữ lên màn hình.

Tô Tạ: Ai thèm ngươi lăn lộn cầu xin

Học đệ: QAQ Vậy gọi học trưởng lại đây

Thẩm Cố quay đầu nhìn Tô Tạ đang phồng má ngồi một bên, thầm nghĩ bộ dáng này trông cũng khả ái muốn chết!

Tô Tạ: Hắn vốn đã thuộc về ta ^_^

Học đệ: QAQ Giữa thanh thiên bạch nhật còn ân ân ái ái!!! Gian phu!!! Vô liêm sỉ!!! Đồi phong bại tục!!!

Thẩm Cố nhìn dòng chat của học đệ, chỉ mỉm cười, lại nhìn Tô Tạ ngồi một bên đỏ mặt, trong lòng sảng khoái.

Tô Tạ: Ân, bọn ta thích ân ân ái ái vậy đó, thì sao nào ^_^

Học đệ: … QAQ

Học đệ: Chúc các ngươi bách niên giai lão! Đoạn tử tuyệt tôn!

———oOo———

Chương 31

Tô Tạ: ^_^

Tô Tạ: Cảm ơn lời chúc.

Học đệ: …

Học đệ: Ta đầu hàng quỳ xuống đây.

Tô Tạ: Ái khanh miễn lễ, mau mau bình thân.

Học đệ: Hu hu hu hu người ta không chơi với ngươi nữa ~~~

Học đệ: Ôm mặt khóc ròng bỏ chạy ~~~

Tô Tạ: Thứ lỗi không tiễn xa ^_^

Học đệ: …

Tô Tạ một bên nhìn khung chat, một bên nhịn không được dùng ánh mắt sùng bái nhìn Thẩm Cố đang mỉm cười đối diện màn hình, sâu sắc cảm thụ ý nghĩa của câu “Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên”.

Thẩm Cố quay sang thấy Tô Tạ vẻ mặt muốn nói lại thôi, chỉ cười chờ đợi.

“Đại nhân, ta sùng bái ngươi, cho ta ôm chân ngươi đi!” Tô Tạ trước giờ chưa từng gặp qua người nào có thể khiến tiểu học đệ tự động nhận thua như vậy.

“Lại đây.” Thẩm Cố vỗ vỗ đùi mình, mỉm cười ôn nhu nhìn Tô Tạ.

Chỉ là nụ cười này, nhìn sao cũng có điểm ý vị thâm trường a.

“… Bỏ đi, ban ngày ban mặt, ảnh hưởng không tốt…” Tô Tạ mặt đỏ bừng quay đi nhìn màn hình.

“Ân? Vậy đợi đến tối thì được?”

“Buổi tối cũng không được, nửa đêm nửa hôm… quấy nhiễu giấc ngủ của người khác…” Tô Tạ càng đỏ mặt cúi đầu.

“Ân?… Ôm chân thôi cũng đạt cảnh giới quấy nhiễu giấc ngủ của người khác?” Thẩm Cố nhướn mày, cười đến thần bí, “Hay là ngươi mơ tưởng tới chỗ tà ác nào đó…”

“… Không có!” Tô Tạ lầm bầm, cho dù có… cũng không hơi đâu nói với ngươi!

“Lại ngạo kiều nữa rồi.” Thẩm Cố than thở.

“Ta ngạo kiều thì sao ╭(╯^╰)╮ ngươi chán ghét ta?”

“Đâu nào, ta chỉ cảm thấy… ngươi thế này, đúng là khả ái như mộng a.”

“A a a da gà rớt đầy đất rồi nè! Ta nói hôm nay ngươi bị hơi hướm cổ phong nhập xác sao!”

“Đâu nào, ái phi cứ thích đùa…”

“A a a quả nhiên… Bất quá ngươi gọi ta ái phi, vậy hoàng hậu là ai?!! QAQ”

Thẩm Cố nhíu mày, ra vẻ suy tư.

“Ngươi không yêu ta nữa…” Tô Tạ u oán nhìn Thẩm Cố, não bộ cấp tốc hiển thị câu nói của tiểu học đệ.

Nói xong, Tô Tạ lập tức hối hận.

Hắn cũng bị nhập luôn rồi!

Thẩm Cố nhìn vẻ mặt phụng phịu của Tô Tạ, mỉm cười ôn nhu nói: “Làm gì có. Lòng ta thủy chung, trời xanh chứng giám.”

Tô Tạ tuyệt sẽ không thừa nhận, lúc hắn nghe Thẩm Cố dùng biểu tình cực kỳ nghiêm túc nói ra những lời này, trong lòng cảm động dâng trào như cỏ dại tràn lan.

“Vậy ngươi nói đi, hoàng hậu của ngươi là ai.” Tô Tạ quay mặt, che giấu nhịp tim quá nhanh của mình.

“Ta cũng đâu phải hoàng thượng, cần gì có hoàng hậu?” Thẩm Cố cười đến thâm tình, “Ta chỉ có một mình ngươi thôi, ái phi.”

Tô Tạ tuyệt sẽ không thừa nhận hắn lại bị cảm động nữa rồi hu hu hu.

Vì vậy Tô Tạ lại ngạo kiều hứ một tiếng, quay đầu nhìn màn hình máy vi tính, nhưng đồng thời vành tai cũng lặng lẽ đỏ lên.

Thẩm Cố chỉ mỉm cười nhìn Tô Tạ, ánh mắt nhu hòa đến khó tả.

Biểu tượng ở góc phải bên dưới màn hình vẫn nhấp nháy liên tục, Tô Tạ nhận mệnh mở khung chat nhóm của tổ kịch, quả nhiên liền bị mọi người vây công.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Chè đậu xanh đại nhân ngươi rốt cuộc xuất hiện rồi

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Đại nhân chúng ta chờ ngươi khổ sở lắm a QAQ

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Đại nhân ngươi còn nhớ Cầm Sư bên bờ hồ Đại Minh năm xưa không?

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Đại nhân chiều hôm qua ngươi cư nhiên không lên diễn đàn cổ động!

Tô Tạ đáy lòng thầm rơi lệ: Các ngươi tưởng ta không muốn lên ủng hộ sao, chẳng qua tại người ta không thể đi a.

Nghĩ thế, hắn u oán liếc Thẩm Cố ngồi một bên, lại u oán quay đầu gõ chữ ——

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ngại quá QAQ hôm qua ta có chút việc gấp không lên được

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Hả? Có việc? Xảy ra chuyện gì không hay sao?

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: … Cũng không hẳn.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Vậy thì là chuyện tốt rồi! Đại nhân gặp được chuyện tốt gì?

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: À thì…

Đám yêu nữ này hiển nhiên tư duy kiểu không mưa thì nắng!

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Ân? Quên nữa, chiều hôm qua hình như Quân Ý Như Đao đại nhân cũng không có lên…

【Sách hoạch】Há cảo tôm: ∑(っ°Д°;)っ Gì cơ?!!! Còn Chè đậu đỏ đại nhân thì sao đây?!!

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Ta lại mơ hồ đánh hơi được mùi gian tình…

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Cấp tốc thay cặp mắt chó hợp kim để xem gian tình!

Tô Tạ nhìn những dòng chữ nhanh như điện hiện lên trên màn hình, thiếu chút nữa bị sặc nước bọt của chính hắn.

Trí tưởng tượng của đám yêu nữ này cũng thật phong phú!

Nhưng có vẻ như… các nàng đều vạch trần đúng chân tướng ~

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Không phải như vậy!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Chiều hôm qua ta không có gặp đại nhân nha

【Đạo diễn 】Canh nấm hương: Cho nên… Đây là không đánh mà khai?

【Sách hoạch】Há cảo tôm: A a a a quả nhiên là thế! Các vị đại nhân quả nhiên ở chung với…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Còn thiếu chữ nhau! Còn thiếu chữ nhau!

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Đại nhân khẩu thị tâm phi đúng là khả ái (● ̄▽ ̄●)

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ta mới không khả ái!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ân hôm nay khí trời thật tốt…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Đánh trống lảng quá rõ ràng!

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Ta vốn ngỡ rằng ta sẽ không bao giờ tin vào tình yêu nữa, mãi cho đến khi đầu gối ta trúng một mũi tên…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Ta lại tin vào tình yêu rồi! Lệ rơi đầy mặt

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Đại nhân sống chết không chịu thừa nhận quả là siêu cấp khả ái (● ̄▽ ̄●)

Tô Tạ bi phẫn vạn phần muốn tháo cả hai tay mình xuống cho xong, hắn quay đầu trừng Thẩm Cố đang toét miệng cười đến xán lạn, âm trầm hừ một tiếng: “Đại nhân! Ngươi cười như vậy thật quá mất hình tượng!”

Thẩm Cố nhướn mày hỏi: “Hình tượng? Trong cảm nhận của ngươi hình tượng ta như thế nào?”

“Lãnh diễm cao quý tàn khốc huyền ảo.” Tô Tạ tức giận nói.

“Nhưng ta là thiếu niên dương quang chính trực a.” Thẩm Cố khôi phục nụ cười xán lạn.

Tô Tạ bĩu môi, quay đầu nhìn màn hình.

Đám người trong nhóm vẫn không ngừng huyên thuyên, Tô Tạ cắn răng gõ bàn phím.

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ta mới không khả ái! Được rồi ta thừa nhận hôm qua ta có gặp đại nhân…

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Vậy thì đã sao!

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Cho nên đại nhân chính là thừa nhận gian tình giữa hai người ∑(っ°Д°;)っ

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Ta phải đánh dấu thời khắc lịch sử này!

【Biên kịch】Trứng chưng: Cùng đánh dấu!

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Đại nhân ngươi lại ngạo kiều nữa rồi…

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Giữa chúng ta không có gian tình ╭(╯^╰)╮

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Nếu hễ quen biết ngoài đời thực là có gian tình, vậy ta và tiểu học đệ chắc đã có con với nhau luôn rồi!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Ân, nếu như đây là sinh tử văn…

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Cái gì? ∑(っ°Д°;)っ Tình địch của Quân Ý Như Đao đại nhân đã chính thức lộ diện!

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Gì cơ? ∑(っ°Д°;)っ *vỗ đùi xem kịch vui*

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Sao cơ? ∑(っ°Д°;)っ Quân Ý Như Đao đại nhân mau bay tới nhà ngươi sắp cháy rồi!

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Whatttt? ∑(っ°Д°;)っ Học trưởng học đệ cũng rất xứng nha!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Stop ngay! Không phải như các người đang suy diễn!

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Cho dù gọi về cháy nhà gì đó các người phải gọi tiểu học đệ mới đúng. Trên lý luận hắn mới là cp vốn có của ta.

“Ân? Cho nên nói… ta là kẻ thứ ba?” Thẩm Cố nhìn dòng chữ trên màn hình của Tô Tạ, buồn cười hỏi.

“Khụ khụ… không phải, ta chỉ đang lái sang chuyện khác! Đánh trống lảng mà ngươi cũng nhìn không ra sao!” Tô Tạ thiếu chút nữa lại bị nước bọt của mình sặc chết.

“Nga, ra là vậy…” Thẩm Cố bán tín bán nghi.

“Ân ân chính là như thế!” Tô Tạ mãnh liệt gật đầu, một lần nữa quay về với màn hình.

【Đạo diễn】Canh nấm hương: Gió quá lớn… Ta nghe không rõ…

【Sách hoạch】Há cảo tôm: Ta cái gì cũng chưa phát hiện…

【Biên kịch】Trứng chưng thịt: Nga? Vừa rồi những gì đại nhân nói cũng chưa chắc đúng nha. Cp vốn có gì đó cũng chưa từng xuất hiện tin đồn mà.

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: Ta nói Chè đậu xanh đại nhân, trên diễn đàn có một bài post về ngươi, ngươi xem qua chưa?

Tô Tạ rất cao hứng vì đề tài rốt cuộc cũng dời đi, vội hỏi ——

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: Sao? Bài post gì?

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: 《Chè đậu xanh đường phèn X Quân Ý Như Đao: Khi đại thần gặp phải vô danh, một tình yêu nửa trong sáng nửa bi thương》

【Mỹ thuật】Thạch thủy tinh: địa chỉ http://www.hahahahahahaha.com

【CV】Chè đậu xanh đường phèn: ……

Tô Tạ click vào đường dẫn, thấy bài post đó đã thu hút rất nhiều bình luận, cũng không có tâm trạng để xem, đúng lúc đang buồn tiểu, bèn đứng lên nói với Thẩm Cố: “Ta phải xuy xuy tí, ngươi lên đi, ngoan.”

Thẩm Cố nhìn tiêu đề bài post kia, nhướn mày, tự tiếu phi tiếu.

Tô Tạ xoay người thẳng tiến WC.

Tô Tạ trút bầu tâm sự xong một lần nữa sảng khoái trở về bên máy vi tính, lại thấy Thẩm Cố đang chăm chú gõ bàn phím, đợi lúc Tô Tạ hiếu kỳ tiến lên ý đồ định xem Thẩm Cố đang đánh gì, Thẩm Cố đã ấn nút enter.

“Ngươi viết gì đó?” Tô Tạ hỏi.

“Tự ngươi xem đi.” Thẩm Cố mỉm cười.

“Còn bày đặt thần bí.”

Tô Tạ bĩu môi, nhưng trong lòng quả thật cũng tò mò, bèn F5 bài post, rê chuột kéo xuống phía dưới cùng, quả nhiên thấy được dòng bình luận của Thẩm Cố.

Đây không phải là người qua đường Giáp gì cả, mà là chân thân ra trận, nội dung bình luận cũng phi thường gây chấn động ——

Quân Ý Như Đao: Cảm ơn mọi người, chúng tôi đang yêu nhau ^_^

—–

Còn một chương cuối cùng QAQ

Advertisements

20 thoughts on “Cưa đổ CV – Chương 30 + Chương 31

  1. Đậu Thiên Y 01/12/2012 / 4:23 pm

    ô ha ha……lần đầu tiên ta có tem…*lăn vòng vòng*

  2. PHONG LINH LÂU 01/12/2012 / 5:34 pm

    nha a! tuyen bo thang thung roi, upjpj, bo nay sap hoan roj, ta hp wa dj!

  3. hizujae 01/12/2012 / 7:24 pm

    tem!!!thanks nàng nhá.ta đi đọc truyện đã.

  4. hizujae 01/12/2012 / 7:43 pm

    Thẩm Cố quả nhiên là phúc hắc công nha,lại còn thích tuyên bố quyền sở hữu nữa chứ,đáng yêu quá đi mất.(^v^”)

    • Phúc Vũ 01/12/2012 / 8:04 pm

      Phụt, trước giờ toàn nghe mọi người nói bạn Đao Đao phúc hắc, bạn là người đầu tiên khen bạn ấy đáng yêu. Bất quá tớ thật thích bạn ấy như vậy ^^~

  5. Zoe Yu 01/12/2012 / 8:19 pm

    iu iu quá đi~ *lăn lăn* cơ mà sao lại sắp hoàn rồi? QAQ ta mún đọc nữa cơ~ đại nhân, anh đúng là chuẩn công a~
    thanks Phúc Vũ nhiều nha~ ^^

    • Phúc Vũ 01/12/2012 / 8:22 pm

      Hì hì, không có chi ^^ ừa sắp hoàn rồi, bộ này pink ko ngược, 2 trẻ đến với nhau rồi thì HE + phiên ngoại điềm điềm mật mật thôi ^^~

  6. hasu 01/12/2012 / 8:54 pm

    thanks bạn

  7. leo2307 01/12/2012 / 10:46 pm

    Suy nghĩ 1: Học đệ a, cậu chúc cũng thật quá độc đi =)))))))
    Suy nghĩ 2: Quân Quân đại nhân a, ngài tung bom nổ cả xới lên rồi =))))))))))

    • Phúc Vũ 01/12/2012 / 11:14 pm

      Biểu thị không hiểu suy nghĩ 2 =)) tác giả tung bom nổ rứa ~.^?

      • leo2307 02/12/2012 / 3:48 pm

        Chúng hủ trong truyện a, ta nói thật, nếu mà là ta chắc là bấn loạn luôn a, thần tượng chính mồm kêu đang cặp bồ còn gì =))

      • Phúc Vũ 02/12/2012 / 11:14 pm

        Phụt, tớ mà hay tin đó thì tớ đập hết đồ vì quá hưng phấn oahahahahaha =))

  8. PHONG LINH LÂU 01/12/2012 / 11:52 pm

    Nàng ơi vì sao ta muốn like mà ấn ấn ấn hoài không được??? (Y,Y)

    • Phúc Vũ 02/12/2012 / 10:13 am

      Ách, cái này tớ không rõ, đôi khi wp lại đỏng đảnh như thế = =

  9. sakurario 02/12/2012 / 12:13 am

    như đao đại nhân thật nham hiểm!!!!!!
    tô tạ không thoát khỏi đại nhân được. chịu khó làm người yêu đại thần hết đời đi!!!!!
    cảm ơn bạn nha^^ , mong chap tiếp……….

    • Phúc Vũ 02/12/2012 / 10:14 am

      Không có gì ^^ chap kế tiếp là chính văn hoàn rồi QAQ

  10. Lala Kwon 21/01/2013 / 7:39 pm

    oa, đại nhân quả là quá mạnh mà

    • Phúc Vũ 21/01/2013 / 8:56 pm

      Cho nên đừng để bị bề ngoài nho nhã lừa tềnh, công nào cũng có bản chất cầm thú =))

  11. ue chan 28/01/2013 / 5:29 pm

    Truyen nay hay wa the?
    Tac’gia? Dai nha^n ta muon’ o^m cha^n ngai` a ~~~~~~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s