Thiên lý khởi giải – Chương 37

THIÊN LÝ KHỞI GIẢI

Tác giả: Vị Tịch

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Lưu Thuỷ

Chương 37 – Cảm giác đau khổ, hãy quên hết đi

Bọn họ đuổi Thiên Việt đi sao? Anh nghĩ. Việt Việt có thể đi đâu? Cậu có thể đến chỗ nào được chứ? Cậu dù đến đâu cũng sẽ chỉ có một mình.

Bọn họ đuổi cậu đi. Bọn họ muốn khôi phục cuộc sống bình thường của anh, nhưng nếu không có Việt Việt, anh còn có thể có cuộc sống bình thường được sao, cuộc sống bình thường, cuộc sống bình thường anh thật sự mong muốn?

__________

Ga xe lửa thành phố N vài năm trước đã bị thiêu trụi trong một trận hỏa hoạn, chính quyền cho xây ga xe lửa đơn giản, mùa đông gió lùa mùi hè mưa dột, công trình kiến trúc này hầu như trở thành trò cười ở thành phố N. Năm ngoái, ga xe lửa mới rốt cuộc được xây dựng, hoàn toàn hiện đại hóa, cực kỳ hoành tráng. 

Đây là lần đầu Dĩ Thành đặt chân đến ga xe lửa mới xây này, nhưng anh hoàn toàn không có tâm trạng quan sát khung cảnh xung quanh. 

Anh muốn tìm một người.

Nhưng, giữa nơi rộng lớn thế này, anh lại như nhìn thấy hình bóng mờ ảo của mình phản chiếu trên nền gạch bóng loáng, vô cùng cô độc, thân đơn lực bạc.

Nhiều phòng chờ như vậy, nhiều người như vậy, cảnh tượng gấp gáp, biểu tình ngơ ngẩn, thoáng lướt qua đầu vai, anh không cẩn thận va phải người khác, người khác cũng không cẩn thận mà va vào anh, đôi bên đều không có thời gian mà xin lỗi nhau.

Dĩ Thành tìm từng gian phòng chờ, vuột ngang qua từng hàng ghế chờ, lướt qua mỗi một gương mặt xa lạ.

Không có, không có.

Kỳ thực trong lòng đã rõ, bọn họ nói Thiên Việt đi từ sáng sớm, bây giờ, đã là tám giờ tối.

Việt Việt, có lẽ đã bỏ đi rồi.

Cũng không biết cậu đi đâu, ở trên toa xe lửa nào, nhất định chạy đến một thành phố xa lạ, Thiên Việt sẽ ngồi cạnh cửa sổ. Từ nhỏ đã vậy, ngồi xe gì cũng thích ngồi kề bên cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài chuyển động vuột qua.

Dĩ Thành nghĩ, nếu mình đến phòng phát thanh thông báo tìm người, nhờ phát thanh viên nói: Anh Thẩm Thiên Việt, anh Thẩm Thiên Việt, phòng chờ số mười có người đợi cậu, nghe thấy thông báo này mau chóng đến gặp người. Nghe thấy thông báo này mau chóng đến gặp người. Anh quyến luyến cậu, không buông được cậu.

Dĩ Thành nghĩ, Việt Việt nghe được, có xuất hiện ở trước cửa hay không, có nhíu mày cười hay không, sau đó nói, này, Thị Dĩ Thành, trước mặt nhiều người, anh làm gì đó!

Dĩ Thành nghĩ, bản thân thật đúng là ngốc nghếch vô cùng, hoàn toàn không nhận ra buổi tối hôm trước Thiên Việt có điều gì khác thường. Anh nhớ đôi mắt phẳng lặng như nước của Thiên Việt, dáng cười nhàn nhạt, cúi đầu ăn hết sủi cảo anh làm, ăn xong đẩy chén đến, gọi anh, Thị Dĩ Thành, rửa chén. Sau đó ở trong phòng bếp dán chặt lên người anh, gọi anh là vợ hiền. Mới nhắm mắt ngủ không lâu, liền đứng dậy, ra ngoài phòng lấy gì đó, chui vào chăn lại, trên người mang theo không khí mát lạnh buổi đêm. Thì ra cậu đi lấy hủ bơ đậu phộng, trong bóng tối lặng lẽ ăn, còn hỏi, Thị Dĩ Thành, anh muốn không? Kế đó, đôi môi mang mùi bơ đậu thơm nồng dán lên môi Dĩ Thành, tức khắc lại tách ra, cậu nói, nhiều như vậy rồi, em không cho anh nữa, cả em cũng không còn nhiều, nhiều quá chăng, không nhiều.

Anh không phải không có dự cảm, Dĩ Thành nghĩ. Sáng sớm, không hiểu tại sao, lại quyến luyến bịn rịn, không muốn đến công ty. Thiên Việt nói, mau đi kiếm tiền. Dĩ Thành nhớ khoảnh khắc đó anh ôm chầm lấy Thiên Việt nói, đi với anh. Thiên Việt nói, em cũng có việc của mình. Dĩ Thành nói, mang máy đến chỗ anh làm, Việt Việt, hôm nay anh muốn thấy em.

Lát sau, trong nhà liền gọi điện đến. Nói mẹ bị bệnh rồi.

Bệnh huyết áp thấp của bà đã nhiều năm, uống không ít thuốc, rốt cuộc cũng không có hiệu quả mấy, lúc nghiêm trọng, từng không thể nhấc mình dậy.

Dĩ Thành vội vã chạy về nhà.

Anh chị đều ở nhà, mẹ nằm trên giường, giống như đang ngủ nhưng cũng không phải, sắc mặt rất không tốt.

Dĩ Thành cùng anh chị đưa mẹ đến bệnh viện, bác sĩ cho vài đơn thuốc, mẹ kiên quyết muốn anh ở bên cạnh. Dĩ Thành cầm tay bà, ngồi bên giường, để bà an tâm mà thiếp đi.

Dĩ Thành loáng thoáng cảm thấy có gì đó không đúng, bác sĩ nói tình trạng của mẹ không quá nghiêm trọng.

Dĩ Thành yêu mẹ, rất yêu.

Anh vẫn nhớ lúc nhỏ, trên bếp nung nhà mình làm cho anh rất nhiều món ngon, thời còn trẻ mẹ rất đẹp, gương mặt ngọt ngào, lúc mở nắp vung hơi nóng bốc lên, vô cùng dịu dàng. Anh nhớ vào mùa hè, căn nhà trệt nho nhỏ của bọn họ mưa to đến nỗi nước tràn vào trong, bao quanh góc giường, anh cùng chị gái ngồi trên giường, nhìn mẹ với anh trai dùng cái ki hắt bớt nước ra ngoài. Khi đó nhà máy nơi cha anh làm việc còn chưa đóng cửa, cha vẫn đang trong giờ làm, mẹ anh một mình ôm ba đứa con, trong phòng không chỗ nào là không bị mưa dột, bận rộn như vậy, mẹ vẫn xoay đầu cười với bọn họ, đưa cho anh một quả dưa lê.

Anh vẫn nhớ khi tết đến, mẹ sẽ may áo bông mới cho mọi người trong nhà, nhưng mọi người đều không biết, vải bông mới nhất mềm mại nhất đều được nhét vào trong áo bông của Dĩ Thành, rất dày, khiến Dĩ Thành mặc vào chẳng khác gì quả bóng cao su được bơm đầy hơi, vải bông này vốn là cha đặc biệt mua về để mẹ tự may cho mình một chiếc áo bông mới, năm đó, là sinh nhật bốn mươi của bà. Dĩ Thành còn nhớ, có một lần, cùng mẹ mình đến nhà thông gia tặng quà cưới, cũng là một mùa đông, hai mẹ con bị lạc trong cái hẻm nhỏ giống như mê cung ở đường Thất Lý thành Nam, mẹ dùng dây buột đồ trên vai, dẫn anh đi tìm đường. Dĩ Thành rất mệt, nhưng, từ nhỏ đã hiểu chuyện, không than mệt, chỉ hỏi, mẹ ơi, mẹ thương con không? Mẹ thương con nhất phải không? Mẹ bảo, đương nhiên, con là con út của mẹ, mẹ thương con nhất, thương nhất.

Dĩ Thành đương nhiên yêu mẹ mình, trưởng thành lớn như vậy, cũng chưa bao giờ thay đổi, anh chỉ là, đem tình yêu của anh chuyển cho một người anh cũng yêu giống như vậy, muốn cả đời ở bên cạnh người đó.

Nhìn mẹ đã an ổn ngủ, Dĩ Thành đứng dậy, nhỏ giọng nói với chị gái, muốn ra ngoài một chuyến.

Chị gái hỏi, đi đâu?

Dĩ Thành nghẹn họng, anh sao có thể đáp, anh muốn về xem Thiên Việt, trong lòng anh vẫn luôn không an tâm, giống như có chuyện.

Chị gái vừa muốn nói, anh trai đã đi ra.

Anh trai nói: “Dĩ Lan, chúng ta cũng không cần giấu nó nữa, nói thật cho nó biết đi, mày về cũng không tìm được Thẩm Thiên Việt. Nó đi rồi, nó đồng ý với chúng ta. Sáng sớm hôm nay đã lên xe lửa. Chúng ta không biết nó đi đâu, bây giờ mày không bỏ được nó cũng phải bỏ thôi.”

Gương mặt Dĩ Thành thoắt cái biến sắc.

Bọn họ đuổi Thiên Việt đi sao? Anh nghĩ. Việt Việt có thể đi đâu? Cậu có thể đến chỗ nào được chứ? Cậu dù đến đâu cũng sẽ chỉ có một mình.

Bọn họ đuổi cậu đi. Bọn họ muốn khôi phục cuộc sống bình thường của mình, nhưng nếu không có Việt Việt, anh còn có thể có cuộc sống bình thường được sao, cuộc sống bình thường, cuộc sống bình thường anh thật sự mong muốn?

Dĩ Thành lao ra cửa chính, xông vào căn hộ nhỏ của anh. Hy vọng mong manh Thiên Việt vẫn còn ở nhà.

Nhưng cậu đi rồi, cậu chỉ đem theo vài bộ quần áo cùng ít đồ dùng hằng ngày.

Còn đem theo những tấm ảnh cùng chụp lúc nhỏ.

Cậu nói muốn đi chụp ảnh, bọn họ còn chưa kịp làm chuyện này.

Dĩ Thành ngồi phịch xuống chiếc ghế trống, đầu đập nhẹ lên thành ghế phía trước, từng cái một.

Một giờ tối, trong phòng chờ ga xe lửa Dĩ Thành ròng rã tìm suốt năm tiếng đồng hồ.

Anh không tìm được Thiên Việt, anh đành phải quay về nhà, trở về nghỉ ngơi một chút, giao phó công việc, sau đó, tiếp tục đi tìm Thiên Việt. Dĩ Thành cười khổ nghĩ, Việt Việt này, cước trình thật tốt, cũng thật biết cách lẩn trốn. Nhưng, Dĩ Thành lại nghĩ, người muốn trốn cũng trốn không được người quyết tâm muốn tìm.

Bước chân Dĩ Thành nặng như chì, nặng nề cất bước lên lầu. Đến tầng bốn, bắt đầu có ánh sáng mờ ảo hắt xuống, càng lên cao, ánh sáng càng rõ ràng.

Dĩ Thành thấy, đèn trên đầu cửa nhà bật sáng.

Dĩ Thành thấy, cửa vẫn được khóa cẩn thận.

Dĩ Thành còn thấy, trước cửa, có một người.

Mặc áo khoác màu lam, ba lô đặt bên cạnh, chính là lần trước nói muốn dẫn cậu về Cát Lâm ngắm vụ Tùng (*), đặc biệt mua cho cậu.

Dĩ Thành ngẩn ra, tiếp đến lao về phía cậu nói: “Em em em em… Em, anh anh anh… Anh nói, con thỏ nóng nảy…. còn muốn cắn người… Người thật thà nếu tức giận…. Em em em… Em lần sau lại… lại chạy nữa… cứ thử xem!”

Thiên Việt ngồi yên không động, nhìn người thật thà nóng nảy này, yết hầu nấc từng nấc nghẹn ngào, đôi mắt giống thỏ trắng chuyển thành màu đỏ đậm, thanh âm run rẩy gần như không thành câu, hoàn toàn không có sức uy hiếp. Thiên Việt nói: “Được, sau này, em không dám chạy nữa.”

Trên mặt chậm rãi hiện lên nụ cười, xua tan đám mây đêm đen dưới hành lang.

Thị Dĩ Thành hắc hắc cười: “Sợ rồi sao.” Nước mắt cũng rơi xuống.

Thiên Việt nói: “Hình tượng này của anh, thật khó coi. Mau mở cửa vào nhà đi, để người thấy thì sao.”

Dĩ Thành nói: “Em… em mau đứng lên, lạnh như vậy, còn ngồi trên đất.”

Thiên Việt nói: “Chân tê rồi, anh đỡ em đi.”

Dĩ Thành đỡ cậu dậy, mở cửa, hai người gần như ngã nhào vào, ‘phịch’ một tiếng va vào cửa, lưng Thiên Việt đụng đến phát đau, Dĩ Thành ấn đầu cậu vào ngực, bàn tay to lớn đặt sau lưng cậu: “Đụng đau không?” Anh nói.

Thiên Việt rầu rĩ nói: “Ừm, đáng đời em.”

Buổi tối, hai người sóng đôi nằm trên giường, sau khi tĩnh tâm lại chính là mệt mỏi quấn chặt khắp người, mong muốn dang rộng tay chân, để mỗi tấc trên cơ thể dán lên chiếc giường mềm mại, bên em có anh, bên anh có em, thanh thản và thỏa mãn, mệt nhọc càng khiến con người thêm yếu đuối.

Qua một hồi Dĩ Thành mới khẽ đặt câu hỏi: “Sao lại có thể nghĩ quay về nhà?”

Thanh âm Thiên Việt nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, tựa như thở dài: “Nghĩ kỹ, hai thằng con trai, không cần chơi trò em chạy anh đuổi, em trốn anh tìm. Đùa hai lần đã đủ rồi. Nên về thôi. Lại nói, nói em, đi đâu, tìm được người thành thật giống anh đây?”

Dĩ Thành cúi đầu, hôn bên môi Thiên Việt. Sau đó, trở nên có chút ngốc lặng, nói: “Việt Việt, em thật ngọt.”

Thiên Việt dùng khuỷu tay thúc anh một cái, vừa cười vừa xoay đầu, hé miệng, trên đầu lưỡi ngậm một viên đường.

Dĩ Thành nói: “Vẫn giống như lúc bé, ngậm đường đi ngủ. Cảm giác đau răng, quên rồi sao?”

Thiên Việt nói: “Quên rồi.”

Dĩ Thành nói: “Được. Cảm giác đau khổ trước đây, hãy quên hết đi.”

Cho dù con đường phía trước có khó khăn, hai người dù sao cũng tốt hơn một người, tốt hơn rất nhiều.

Tay Thiên Việt đan vào tay Dĩ Thành, nói: “Được.”

Dĩ Thành chậm rãi nâng tay cậu đến bên miệng, hôn lên từng đốt ngón tay.

Hai người cứ như vậy chìm vào giấc ngủ.

_________________

(*) Hiện tượng sương muối dày đặc đọng lại trên những tán thông khô mùa đông, được người Trung Quốc gọi là vụ Tùng. Vụ Tùng thường xuất hiện vào mùa đông ở những khu vực xung quanh sông Tùng Hoa. Cát Lâm vụ Tùng cùng Quế Lâm sơn thủy, Vân Nam thạch lâm, Trường Giang Tam Hiệp được xưng là tứ đại kỳ quan thiên nhiên của Trung Quốc.

1293071860-1-t470920

Có thể xem thêm hình ảnh ở đây:

http://baike.baidu.com/picview/3618/3618/2479474/d872d6954344e906d1135ef1.html#albumindex=1&picindex=0

Cảnh rất đẹp, tớ cũng muốn được đi ngắm 1 lần a ^__^

Advertisements

One thought on “Thiên lý khởi giải – Chương 37

  1. châu 16/07/2014 / 9:37 am

    em rất thích những ghi chú và tâm sự của chủ nhà thế này, chủ nhà cố lên em đợi chữ hoàn ở nhiều bộ nữa.Không thì cho em yy với cp Thích Cố cũng đc >., <

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s