Cưa đổ CV – Phiên ngoại Bì Mạc (tứ + ngũ)

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Phiên ngoại Bì Mạc (tứ)

Một phút sau, góc phải bên dưới màn hình của Bì Lỗ lại lóe lên một cái loa nhỏ.

Bạn thân của bạn là【Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa】mời bạn gia nhập nhóm【Ôn nhu công phong tao thụ mới không phải vương đạo ~】

Bì Lỗ nhìn tên nhóm, một trận trầm mặc.

Bì Lỗ: Cô nương, tên nhóm này…

Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Ây du, tên nhóm gì đó hoàn toàn đừng tin là thật! Được rồi, kỳ thực đây là thuộc tính của cp trong kịch【nghiêm mặt】

Bì Lỗ: Cho nên đây là phong tao dâm đãng thụ x ôn nhu vũ phu công? Có gì đó mâu thuẫn a~

Bì Lỗ: Bỏ đi, thật ra một khi đã tiếp thu loại thiết định này, hình như cũng bắt đầu bấn nó…

Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Kết luận hay lắm! Đại nhân cố lên!

Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Quên nữa ~ đại nhân mau chào hỏi nhóm đi ~

Bì Lỗ mỉm cười, mở khung chat nhóm, quả nhiên trong danh sách thành viên thấy được tên của Mạc Phụ Như Lai, mà lúc này quần chúng cũng từ từ sục sôi…

【Sách hoạch】Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Các cô nương đâu, ra tiếp khách!

【Sách hoạch】Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Hoan nghênh Đậu đỏ đại nhân (づ ̄ 3 ̄)づ

【Biên kịch】Wow! Hoa cúc này quá đã: Hoan nghênh Đậu đỏ đại nhân (づ ̄ 3 ̄)づ

【Mỹ thuật】Vểnh cặp mông tròn trịa của ngươi lên: Hoan nghênh Đậu đỏ đại nhân (づ ̄ 3 ̄)づ

【Hậu kỳ】Nỗi buồn của trứng: Hoan nghênh Đậu đỏ đại nhân (づ ̄ 3 ̄)づ

【CV】Mạc Phụ Như Lai: Hoan nghênh

Bì Lỗ tỉ mỉ nhìn câu mà Mạc Phụ Như Lai phát ra, tuy rằng nó chỉ có hai chữ… Quả nhiên vẫn thấy không đủ a! Bì Lỗ mặc dù không dám mong Mạc Phụ Như Lai sẽ phóng túng nhiệt tình như các cô nương trong nhóm, thế nhưng chỉ có hai chữ vẫn rất tổn thương hắn a ~

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Đại nhân ngươi thật lãnh đạm ~ chỉ có hai chữ thôi sao ~ đau lòng quá đi…

【Sách hoạch】Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Ây du ~ loại cảm giác này sao mà giống tiểu thụ đang làm nũng với tiểu công thế nhỉ ~

【Biên kịch】Wow! Hoa cúc này quá đã: Làm nũng +1

【Mỹ thuật】Vểnh cặp mông tròn trịa của ngươi lên: Làm nũng +2

【Hậu kỳ】Nỗi buồn của trứng: Làm nũng +10086

【CV】Mạc Phụ Như Lai: …

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Giờ ngay cả một chữ cũng không có! Càng thêm lãnh đạm! QAQ

【CV】Mạc Phụ Như Lai: … Không phải, ngươi hiểu lầm rồi.

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Ta hiểu lầm cái gì? Lẽ nào ta nói sai? Lẽ nào ngươi không phải càng lúc càng lạnh nhạt với ta?

【Sách hoạch】Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Cảm giác này… Sao mà giống hiện trường tiểu thụ nguyên phối đang cãi vã với tiểu công ngoại tình thế nhỉ? Uy! Bầu không khí hài hòa thân ái ban nãy đâu mất tiêu rồi! Ai bật lại kênh YY cho ta xem!

【CV】Mạc Phụ Như Lai: Ngươi hiểu lầm rồi… Ta không có lãnh đạm với ngươi

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Vậy ngươi biểu đạt sự nhiệt tình của ngươi cho ta xem đi ~

【Biên kịch】Wow! Hoa cúc này quá đã: Uy uy sao bỗng dưng biến thành tràng cảnh giữa đêm khuya rồi…

【CV】Mạc Phụ Như Lai: … Thôi được

【CV】Mạc Phụ Như Lai: Hoan nghênh Đậu đỏ đại nhân (づ ̄ 3 ̄)づ

【CV】Chè đậu đỏ nước cốt: Quá đáng!!! Thật quá đáng!!! Ngươi rõ ràng chỉ copy rồi paste!!!

【Mỹ thuật】Vểnh cặp mông tròn trịa của ngươi lên: Không hiểu sao ta đột nhiên cảm thấy dễ thương ghê nơi…

【Hậu kỳ】Nỗi buồn của trứng: Mông tròn à, không phải chỉ có một mình ngươi thấy thế!

【Sách hoạch】Hoàng thượng ngươi vỡ nước ối kìa: Rõ ràng là dễ thương bà cố luôn!

【Biên kịch】Wow! Hoa cúc này quá đã: Dễ thương đến ta phải ôm ngực ngã xuống!

Bì Lỗ nhìn đám cô nương trong nhóm bắt đầu cuồng loạn, vì vậy cũng không nói gì nữa, mà pm riêng cho Mạc Phụ Như Lai.

Bì Lỗ: Đại nhân ~

Mạc Phụ Như Lai: ?

Bì Lỗ: Đại nhân ta muốn tỏ tình với ngươi ~ ta là fan trung thành của ngươi a ~\(≧▽≦)/~ oa oa oa

Mạc Phụ Như Lai: Cảm ơn

Bì Lỗ: Đại nhân ngươi quả nhiên rất lãnh đạm! QAQ

Mạc Phụ Như Lai: … Không có

Bì Lỗ: Vậy ngươi dám nói nhiều hơn hai chữ không!

Mạc Phụ Như Lai: … Thực sự không có

Bì Lỗ: Quả nhiên chỉ nhiều hơn hai chữ, hức hức… đại nhân ta quỳ trước ngươi…

Bì Lỗ: À phải rồi, đại nhân sao lại nhận kịch này?

Mạc Phụ Như Lai: Xem thử kịch bản, thấy cũng được

Bì Lỗ: Được rồi, lôi đến cực điểm tự nhiên manh chứ gì, ta hiểu mà… Bất quá đại nhân ngươi không phải luôn phối giọng thụ sao? Thế nào tự dưng chuyển sang giọng công?

Mạc Phụ Như Lai: Định thử thay đổi hình tượng, khiêu chiến bản thân một chút

Bì Lỗ: Ây du ~ lối suy nghĩ thật táo bạo a ~ bất quá…

Bì Lỗ: Đại nhân ngươi xác định ngươi công được sao ~

Trước màn hình, Bì Lỗ vuốt cằm nhớ tới mỗi lần vào ngày nghỉ đi làm thêm ở quán bar lại thấy Mạc Nho… luôn luôn là chiếc áo sơmi trắng tinh sạch sẽ đến không dính một hạt bụi, lúc khom lưng lại ôm sát vòng eo nhỏ, cộng thêm khuôn mặt ôn nhuận thanh tú, nhìn thế nào cũng giống một số 0 cực phẩm… Ngoại hình như vậy, không làm số 0 thì thật đáng tiếc.

Cơ mà mình có hơn gì người ta, nếu hắn thực sự làm số 0, lẽ nào sau này hai đứa đều chỉ dùng tay cho xong việc? … Ế, khoan đã, hình như nghĩ quá xa rồi, mình còn chưa xác định được Mạc Nho có phải là đồng đạo hay không, tuy rằng hiện giờ đối với màn thăm dò hữu ý vô ý của mình, thái độ của Mạc Nho mang đến chút cảm giác đồng loại, nhưng điều này cũng không chứng minh được gì…

Phản ứng cứng nhắc của Mạc Nho, đã nói lên hắn ít nhất cũng là một thẳng nam trước khi gặp mình, có lẽ còn từng thích nữ sinh… Tuy rằng có thể Mạc Nho cũng từng thích nam nhân, nhưng khả năng hắn là song tính luyến càng lớn hơn nữa, mà không may là, Bì Lỗ tuyệt không ưa song tính luyến, tựa hồ trong cảm nhận của hắn, người vừa có thể thích nam nhân vừa có thể thích nữ nhân tất nhiên mang gien lăng nhăng phong lưu.

Bì Lỗ thất thần một hồi, đợi hoàn hồn lại đã thấy câu trả lời của Mạc Phụ Như Lai ——

Mạc Phụ Như Lai: Gặp thụ ắt công

Bì Lỗ: Phụt, đại nhân ngươi…

Mạc Phụ Như Lai: Đây là sách hoạch cô nương nói, ta chỉ copy paste mà thôi

Bì Lỗ: Phụt, nàng ta còn nói gì nữa?

Mạc Phụ Như Lai: Hai thụ gặp nhau, tất có một công, không phải ngươi thụ, thì là ta công

Bì Lỗ: Cho nên nhìn thế nào ta cũng thụ hơn đúng không?

Mạc Phụ Như Lai: Vấn đề do khí thế

Bì Lỗ: … Đây cũng là sách hoạch cô nương nói?

Mạc Phụ Như Lai: Không, là ta nói

Bì Lỗ: Mèn ơi ~ cho nên đại nhân ngươi đây là đang trêu chọc ta sao?

Mạc Phụ Như Lai: Ân

Bì Lỗ: Cấp tốc nằm xuống kéo áo hở rốn mặc người đùa giỡn…

Bì Lỗ: Đến đi ~ đại nhân ~ mau đến đi ~

Mạc Phụ Như Lai: …

Bì Lỗ: Đại nhân ngươi nói gì đi chứ ~ ngươi không nói lời nào ta làm sao biết ngươi có muốn hay không ~ ngươi rốt cuộc có muốn hay không ~ muốn thì ngươi cứ nói a ~ ngươi không nói ta làm sao biết ngươi rốt cuộc có muốn hay không ~

Mạc Phụ Như Lai: … Không muốn

Bì Lỗ: Đại nhân ngươi… Rõ ràng vừa rồi còn gọi người ta là Tiểu Điềm Điềm, dùng xong người ta thì không cần người ta nữa…

Mạc Phụ Như Lai: …

Bì Lỗ: Lại im lặng! Đồ bội bạc! ╭(╯^╰)╮

Mạc Phụ Như Lai: …

Mạc Phụ Như Lai: Ngươi xem kịch bản chưa? Chưa thì mau xem đi!

Bì Lỗ: Đại nhân ngươi đây là đánh trống lảng!

Mạc Phụ Như Lai: Sau đó chúng ta lên YY diễn thử tìm cảm giác…

Bì Lỗ: Ta đi xem liền! Đại nhân ngươi phải chờ ta nga ~

Bì Lỗ: Tắm rửa sạch sẽ lên YY đợi ta nga ~

Mạc Phụ Như Lai: Ân

Bì Lỗ vào hộp thư chung của nhóm tải kịch bản về, quả thật bắt đầu chăm chú nghiền ngẫm.

Nhìn lướt một lần, Bì Lỗ phát hiện truyện này tuy thiết định nghe ra rất lôi, thế nhưng lời thoại viết rất có ý vị, còn có cảm giác hài hước đặc sắc.

Mà một vài lời thoại, tựa hồ cũng mang phương diện để người tinh tế thưởng thức.

Bì Lỗ: Đại nhân, xem xong rồi ~~\(≧▽≦)/~

Mạc Phụ Như Lai: Ân

Bì Lỗ: Tuy rằng chi tiết hơi bị lôi, nhưng tổng thể cực manh, đặc biệt một ít lời thoại, viết rất có cảm xúc

Bì Lỗ: Tỷ như tiểu thụ có một câu —— “Trên thế giới này có bao nhiêu người nói lời thật lòng nhưng lại rơi nước mắt giả dối, và có bao nhiêu người nói lời giả dối nhưng lại rơi nước mắt thật sự?”

Mạc Phụ Như Lai: Ân

Bì Lỗ: Kỳ thực trên thế giới này có rất nhiều người đều như vậy, luôn mang lớp mặt nạ giả tạo, có người rõ ràng đang nói lời thật lòng nhưng nước mắt là dối trá, mà có người tuy rằng nói dối nhưng trong lòng thật sự rơi lệ…

Mạc Phụ Như Lai: Ân

Bì Lỗ: Tiểu thụ kỳ thực đang nói chính hắn, tuy bề ngoài luôn cười nói vô độ vô tâm một phế, nhưng trong thâm tâm không phải thế, một tiểu thụ như vậy thật khiến người yêu thương…

Mạc Phụ Như Lai: Ân

Bì Lỗ: … Được rồi, ta hiểu rồi, đây là hệ thống tự động trả lời chứ gì!

Bì Lỗ bỗng nhiên có chút xíu bi thương, hắn hiếm khi muốn văn nghệ một hồi, nhưng hóa ra nãy giờ chỉ là hệ thống QQ trả lời hắn.

Ai, hắn quả nhiên không thích hợp với hình tượng ưu sầu.

Thanh niên buồn tao vốn không nên văn nghệ.

Mạc Phụ Như Lai: Không phải

Bì Lỗ: … Gì cơ?

Mạc Phụ Như Lai: Ngươi nói nãy giờ, là đang nói mình đúng không?

Bì Lỗ: Sao lại thế ~ một người đơn thuần như ta nào phức tạp đến vậy XD

Mạc Phụ Như Lai: Nga

Bì Lỗ: Bất quá làm người đơn thuần một chút cũng đâu có gì không tốt ~ ngươi xem những người phức tạp đi, sống thật mệt mỏi…

Qua chừng năm phút đồng hồ, ngay lúc Bì Lỗ cho rằng Mạc Phụ Như Lai sẽ không đáp lại, bên kia rốt cuộc cũng quăng lên một chữ.

Mạc Phụ Như Lai: Ân

——

Phiên ngoại Bì Mạc (ngũ)

Sau khi tập diễn cùng Mạc Phụ Như Lai trên YY, Bì Lỗ mới hiểu được cái gì gọi là khả công khả thụ.

Hắn vẫn luôn mặc định một chất giọng êm ái như của Mạc Phụ Như Lai, chỉ có thể phối loại hình ôn nhu thụ, cho dù tận lực hơn nữa, cũng chỉ có thể là nữ vương thụ…

Không ngờ nghe Mạc Phụ Như Lai đọc ra một đoạn lời thoại khí phách, cũng cực kỳ có khí thế.

Nghe Mạc Phụ Như Lai chăm chú đọc lời thoại, Bì Lỗ cũng bị nghiêm túc lây, cứ ngươi một câu ta một câu thường xuyên qua lại, thời gian ào ào trôi đi như nước trong vòi.

Dần dà, đêm khuya, Mạc Phụ Như Lai biểu thị hắn buồn ngủ.

Bì Lỗ lưu luyến nói một câu: “Ngủ ngon.”

Trên YY Mạc Phụ Như Lai trầm mặc giây lát, cũng đáp lại một câu ngủ ngon.

Sau đó hắn out.

Chỉ còn lại Bì Lỗ đang vô hạn hồi tưởng thanh âm Mạc Phụ Như Lai, nhớ đến truyền thuyết không biết nghe được ở nơi nào, ngồi trước máy vi tính cười như đang nhấm nháp mồi nhậu.

“Ngươi nha, xem cái gì mà cười dâm như vậy?” Bạn cùng phòng ở giường đối diện đúng lúc bắt gặp nụ cười bên môi Bì Lỗ, vuốt vuốt da gà trên tay, tò mò hỏi.

“Ân… một thứ rất thú vị…” Bì Lỗ tiếp tục ‘cười dâm’.

“Cười dâm đãng như vậy, đừng nói là đang xem phim giáo dục giới tính nhá?” Bạn học cười tà mị ghé sát lại.

“Cấp thấp.” Bì Lỗ hừ một tiếng, thoải mái khoe màn hình máy vi tính cho anh bạn kia xem… Màn hình của hắn hiển nhiên thanh thanh bạch bạch phi thường sạch sẽ.

“… Ngươi cứ giả nai đi, làm như ta không biết, trừ thái giám ra, có gã đàn ông nào không xem!” Bạn học nhìn Bì Lỗ bày vẻ mặt lãnh diễm cao quý, trợn trắng mắt.

“Có người không xem thật đấy…” Bì Lỗ lại hừ lạnh một tiếng, trong lòng thầm nói: lão tử chỉ xem GV!

“Ngươi chắc không phải thái giám há?” Anh bạn kia liếc nhìn Bì Lỗ.

“… Ngươi muốn đích thân thử không?” Bì Lỗ nhìn bạn học, cười đến tà mị.

“… Bì Lỗ ngươi đúng là càng ngày càng yêu nghiệt.” Anh bạn kia nhìn nụ cười quỷ dị của Bì Lỗ, chỉ có thể lặng lẽ vuốt da gà trên cánh tay thoái lui mấy bước… Yêu nghiệt gì đó luôn tự động thăng cấp phiên bản a.

“Cảm ơn đã ca ngợi.” Bì Lỗ vẻ mặt khiêm tốn.

“…” Anh bạn kia triệt để bại trận.

“A, đúng rồi, ngươi biết không…” Bì Lỗ tắt máy vi tính, rúc vào ổ chăn, trước khi ngủ bỗng nhiên nói một câu với bạn học giường đối diện.

“Biết cái gì?” Bạn học giường đối diện cũng trở mình một cái.

“Lưu truyền trên mạng nha… Nói gì mà trước khi ngủ chúc ngủ ngon, ý tứ chính là I love you…”

“Tâm tư tiểu nữ sinh, đúng là ấu trĩ, thích ai cứ thoải mái nói ra là xong rồi, tỏ tình kiểu đó thật màu mè lại mất tự nhiên.” Bạn học khinh thường rầm rì vài tiếng.

“Tới lúc chân chính thích một người… thì sẽ thích đến ngay cả dũng khí để tỏ tình cũng không có.” Bì Lỗ nhắm mắt lại nói.

“Đó rõ ràng là tư duy đàn bà, ẻo lả!” Bạn học hừ hai tiếng, xoay người, ánh mắt sáng quắc nhìn Bì Lỗ, “A, chẳng lẽ… ngươi có người trong mộng rồi?”

“Ngươi đoán xem?” Bì Lỗ không phủ nhận, cũng không thừa nhận.

“Đoán cái đầu ngươi, nói ca nghe coi, cô nàng đó thế nào? Dáng vẻ ra sao? Có chị em bạn bè gì không giới thiệu cho ta với?” Bạn học phi thường kiên nhẫn.

“… Hứ, câu cuối mới là trọng điểm đúng không?”

“Ây da, bị vạch trần rồi, thôi bỏ đi… Ngươi nói ta nghe một chút, người đó là dạng con gái nào?”

Quả nhiên, bát quái trước mặt, nam nữ bình đẳng.

“Con gái cái đầu ngươi, ngủ đi.” Bì Lỗ trở mình, quay mặt vào trong.

Kháo… Người ta căn bản không phải con gái.

Nghĩ nghĩ, ước chừng lúc này Mạc Nho có lẽ vẫn chưa ngủ, Bì Lỗ trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một xung động.

Hắn từ bên gối mò lấy di động, tìm đến số của Mạc Nho, nhắn một câu ——

Đại nhân, ngủ ngon.

Nhìn màn hình điện thoại hiển thị đã gửi đi, Bì Lỗ cong khóe miệng, buông máy, ngủ.

Một đêm mộng đẹp.

Ngày thứ hai trước khi ngủ, Bì Lỗ ôm di động nhắn một câu ngủ ngon cho Mạc Nho.

Ngày thứ ba trước khi ngủ, Bì Lỗ ôm di động nhắn một câu ngủ ngon cho Mạc Nho.

Ngày thứ tư trước khi ngủ, Bì Lỗ ôm di động nhắn một câu ngủ ngon cho Mạc Nho.

Ngày thứ năm trước khi ngủ, Bì Lỗ ôm di động nhắn một câu ngủ ngon cho Mạc Nho.

Chớp mắt, một tuần trôi qua.

Lại chớp mắt, một tháng trôi qua.

Bì Lỗ vẫn như cũ kiên trì mỗi đêm trước khi ngủ nhắn một câu ngủ ngon cho Mạc Nho, ngày qua ngày, không biết mệt.

Đôi khi Mạc Nho ngủ trước hắn, còn nếu chưa ngủ, Mạc Nho cũng sẽ nhắn lại một câu ngủ ngon, mà mỗi lần như vậy, Bì Lỗ đều nhìn chằm chằm hai chữ kia, nụ cười mang theo chút suy ngẫm.

Cười đến bạn học giường đối diện lại phải vuốt xuôi da gà trên tay, hỏi Bì Lỗ: “Ngươi đang đọc dâm thư trên di động đúng không? Cười dâm đãng quá!”

“… Ngủ ngon.” Tâm tình cực tốt, Bì Lỗ không hơn thua với mấy lời châm chọc, trái lại rất có tinh thần hòa ái với bạn học quay sang chúc ngủ ngon.

Anh bạn kia sửng sốt, sau đó giống như con gà trống xù lông nhảy dựng lên: “Ta mới không phải đồng tính luyến ái! Cho dù ngươi là người đầu tiên tỏ tình với ta trong suốt hai mươi hai năm cuộc đời ta… ta cũng không thể tiếp thu ngươi!”

Bì Lỗ nhướn mày, không thèm đếm xỉa hắn, xoay người ngủ.

“Ngươi nghĩ thông một chút đi! Ta biết ta ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái, thế nhưng ta cũng chính nghĩa lẫm nhiên bẻ mãi không cong… Ngươi buông tha ta đi. Cóc hai đùi không dễ tìm, nhưng đàn ông ba chân thì nhiều lắm!” Giường đối diện vẫn lải nhải không ngừng.

“Ngươi yên tâm, ta có nam nhân ta thích rồi.” Bì Lỗ nhắm mắt thản nhiên nói.

Anh bạn kia càng sửng sốt, như thể bỗng nhiên bị ai đó bóp cổ, tắt thở.

Khắp phòng trầm mặc.

“Ta kháo! Ngươi thật sự là… là…” Anh bạn kia vẻ mặt chấn kinh.

“Đồng tính…” Bì Lỗ giúp hắn tiếp lời.

Anh bạn kia tựa hồ triệt để tắt thở.

Bì Lỗ lúc này mới xoay người nhìn anh chàng đáng thương nọ, lười biếng cong khóe miệng: “Đồ ngốc, ta gạt ngươi thôi…”

Anh bạn kia chỉ duy trì vẻ mặt khiếp sợ nhìn hắn.

“Nếu ta thực sự là đồng tính, sao có thể thẳng thắn thành khẩn khai thật với ngươi? Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, mau tắm rửa ngủ đi.”

Bạn học vẻ mặt bán tín bán nghi.

“Thật mà, nếu ta thực sự là đồng tính, cả ngày thấy các ngươi khỏa thân lõa thể, nhất định đã sớm lòi đuôi rồi, có đúng không.”

Bạn học lúc này mới tin tưởng nằm trở lại.

Bì Lỗ trở mình cười thầm… Cho dù là đồng tính, cũng không phải gặp nam nhân nào cũng có thể cứng…

Chí ít… Chí ít phải có tướng mạo như Mạc Nho… mới lọt được vào mắt hắn.

Hôm sau Bì Lỗ thức dậy, theo thói quen mò mẫm di động bên gối, nhưng chỉ mò thấy khoảng không.

Lẽ nào đêm khuya có người lẻn vào cướp tiền cướp sắc? Bì Lỗ hoảng sợ đến lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn, xoát đứng lên, liền thấy tên ở giường đối diện đang cầm di động của mình miệt mài nghiên cứu gì đó.

“Uy uy, ngươi đây là xâm phạm đời tư của người khác.” Bì Lỗ tức giận xuống giường định đoạt lại điện thoại.

“Có sao đâu, chúng ta quen quá mà.” Anh bạn kia rất không khách khí.

“Chị em ruột thiếu nợ cũng phải trả tiền… Ngươi đã làm gì di động của ta?!!” Bì Lỗ vừa giật điện thoại về, liền thấy màn hình hiển thị tin nhắn đã gửi đi, không khỏi sửng sốt.

“Chậc, mấy ngày nay thấy ngươi nhắn tin tỏ tình yêu thầm gì đó khổ sở quá, ca đây còn không phải giúp ngươi sao… Ta nói ngươi cứ y như tiểu nữ sinh, yêu thầm ai còn dây dưa không nói nên lời, đừng dùng mấy lời mơ hồ như ngủ ngon ngủ yên gì đó để biểu lộ, ta chẳng phải đã giúp ngươi mở toang khung cửa rồi sao?” Anh bạn kia vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt nói.

Bì Lỗ triệt để cứng đờ, hắn vừa mở thư mục tin nhắn đã gửi ra nhìn, thiếu chút nữa lệ rơi đầy mặt ——

Thật ra ta thầm thích ngươi đã lâu. Ta yêu ngươi.

Bì Lỗ sụt sùi, tuy rằng hắn đích thực có tâm tư đó với Mạc Nho, nhưng hắn còn chưa hoàn toàn xác định Mạc Nho có phải gay hay không, nếu lộng xảo thành chuyên, Mạc Nho là thẳng, bây giờ mình trắng trợn tỏ tình, nói không chừng sẽ làm hắn phản cảm… Vốn chiến lược của Bì Lỗ là mưa dầm thấm lâu, hiện tại mưa dầm rõ ràng còn chưa đủ thấm a chết tiệt!

“Chỉ có tiểu nữ sinh yêu thầm ai mới nhăn nhăn nhó nhó, ngươi nói ngươi đường đường đàn ông, đương nhiên phải hào sảng một chút, ẻo lả như vậy làm được trò trống gì…” Bạn giường đối diện hãy còn đang cằn nhằn liên miên.

Bì Lỗ bật dậy trừng hắn: “Sau này đừng hòng ta đi mua cơm về cho ngươi!”

“Đừng tàn nhẫn với ta như thế!” Anh bạn kia tru lên như sói.

 Bì Lỗ hừ một tiếng xoay người ra ngoài. Giờ nếu đã gửi tin nhắn mà đi nói là chỉ đùa thôi thì thực sự có điểm giấu đầu lòi đuôi, bất quá hôm nay là ngày nghỉ, hắn vốn phải tới quán bar làm thêm, đến chừng đó gặp Mạc Nho giải thích một chút vậy…

Cơ mà hôm nay cũng không phải ngày cá tháng tư, không biết nên mượn cớ gì đây, ai~ thật hại não.

Advertisements

17 thoughts on “Cưa đổ CV – Phiên ngoại Bì Mạc (tứ + ngũ)

  1. ho ly thanh tinhh 16/01/2013 / 12:46 pm

    Cuối cùng cũng ra chương mới. Ta chờ muốn gãy cổ. Bạn bì lỗ đáng yêu ghê, đại nhân thì hơi lạnh nhưng không sao. Tới cuối có H là ok . 😉 ta yêu nàng nhiều. Nàng ơi edit CV nữa đi nha. Ta mong chương mới

    • ho ly thanh tinhh 16/01/2013 / 12:47 pm

      ta xin con tem 😉

      • Phúc Vũ 16/01/2013 / 3:20 pm

        Có H mà ^^ còn 3 chương nhỏ nữa là hết luôn pn tiểu học đệ, cũng tức là bộ CV này chính thức kết thúc, thật ra tớ cũng không nỡ, nhưng sẽ không làm trễ tiến độ nữa, yên tâm nhé ^^

  2. Triệu Lang băm 16/01/2013 / 1:19 pm

    Tem của ta nga. Ko biết Mạc Nho sẽ có phản ứng thế nào nhỉ? Chắc là sắp đến cảnh H rồi nàng ơi ta trông ngóng nàng a

    • Phúc Vũ 16/01/2013 / 3:23 pm

      Ừa, đại khái chương sau nữa là đến H rồi ^^

  3. krangheyo 16/01/2013 / 1:54 pm

    *tem* (▰˘◡˘▰)
    đọc xog chương nài cứ kười qài y như kon điên mới từ trại về =))
    bái kái đoạn mà Bì Bì chat dã man, bái phục luôn kái đoạn nc jữa a bạn cùng p` n~ =))

    chờ mấy hnay mới thấy có thư send tới mail, mừng húm ( ̄▿ ̄)
    thanks chủ nhà nhá, ra 1 lượt tới 2 chương :-*

    ờ mà nàng ơi, cho mình xin phép copy đoạn chat 2 người ở trên nha, mình post bên 4rum game mình đang tham gia http://diendan.maple.vn mục chia sẻ cảm xúc thôi, tại dạo này tinh thần hơi bị điên, nên cứ thích tự kỷ 1 mình trog box đó :”>

    • Phúc Vũ 16/01/2013 / 3:29 pm

      Ừa, ngại quá, tại máy tớ nó trở bệnh, phải cho nó nằm viện vài ngày, vì để bù đắp nên chơi 2 chương 1 lượt.
      Thật ra mọi câu hỏi về phần copy một đoạn vân vân tớ đều chỉ có 1 câu trả lời: cứ việc thoải mái, nhưng phải trích dẫn nguồn bọn tớ ^__^ bạn cũng biết thời thế nhiễu nhương mà ^__^

  4. sakurario 17/01/2013 / 12:00 am

    một phát chủ nhà chiêu đãi hai chương tuyệt!!!!!!!!! hay quá^_^ ta tiếp tục ngóng trông>_<

    • Phúc Vũ 17/01/2013 / 6:42 am

      Thế lần sau cũng một phát hai chương nữa nhé ^^~

      • hoatinhcuanui 17/01/2013 / 9:58 am

        Ta ủng hộ nàng làm 1 phát 2 chương nha . 3 chương càng tốt hihi

      • Phúc Vũ 17/01/2013 / 11:17 am

        3 chương luôn thì lần post sau sẽ là bài post cuối cùng của bộ CV này rồi. Tuy không nỡ nhưng để tớ nghĩ lại ^^

  5. fahweiyi 17/01/2013 / 7:17 am

    u u nàng ới, ta cũng mê võng phối lắm, hnao cũng phải nghe mới đi ngủ đc :”) cơ mà ta ít để ý đến tên CV lắm, thấy giọng hay là nghe thui.

    nàng ui, nàng nghe kịch của Su Su ở đâu zị, cho ta cái link đc hem ? weibo nữa @*.*@ thank nàng a

  6. krangheyo 17/01/2013 / 10:49 am

    hơ, hnay học zìa sớm, zô nhà nàng ngóng tí ti :”>
    tự dưng mún tập edit gê, cơ mà tính tự kỷ quá kao, hok thích hợp làm editor ╮(╯▽╰)╭

    • Phúc Vũ 17/01/2013 / 11:25 am

      Tớ mạn phép sến tí, edit bằng niềm tin và tình yêu sẽ dễ dàng nâng cao tay nghề ^^ Bạn muốn cứ thử, ngại ngùng gì nào.

      • krangheyo 17/01/2013 / 12:16 pm

        ≧◡≦
        Với cái công sức lê lết ngàn đời ko đổi của mình, thì edit chắc hok đc ùi, hiện tại chỉ có lâu lâu tự viết 1 bài, đăng ở trong nhà thui =]]
        Nói trắng ra là do bị mấy mẩu truyện ảnh hưởng, đọc cảnh sụt sùi lại hứng muốn viết ngược, đọc truyện hài lại phát rồ ào ào mún viết hài ~(‾▿‾~ )
        cái này gọi là công lực thâm hậu của hủ nhìu năm Σ( ° △ °|||)

      • Phúc Vũ 17/01/2013 / 3:07 pm

        Ha, lâu lâu tớ cũng đọc phải vài bộ ngược thân ngược tâm gì đó rồi dùng cách viết đoản văn để phát tiết bức xúc =)) còn không biết xấu hổ quăng lên cung này nữa :”> cơ mà cứ quăng, nhận được lời góp ý thì càng tốt cho việc viết lách chứ sao hơ hơ.

  7. Lala Kwon 21/01/2013 / 11:06 pm

    phong tao mà cũng ngượng ngùng đáng yêu ghê

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s