Cưa đổ CV – Phiên ngoại Bì Mạc (lục + thất)

PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ CƯA ĐỔ CV KỲ CỰU

Tác giả: Vũ Điền Quân

Thể loại: Võng phối, hài, ấm áp, phúc hắc niên hạ công x tiểu bạch tạc mao thụ

Edit: Phúc Vũ

Phiên ngoại Bì Mạc (lục)

“Cho nên ngươi thao thao bất tuyệt nửa tiếng đồng hồ là do ngươi và tiểu công nhà ngươi bởi vì vấn đề ốp la chín ba phần hay chín hoàn toàn mà cãi nhau một trận Sau đó ngươi tức giận bỏ nhà ra đi chạy đến chỗ ta kể khổ?”

Bì Lỗ mặc đồng phục của phục vụ quán bar nhìn vị học trưởng trước mắt tướng mạo thanh tú nhưng biểu tình ủy ủy khuất khuất, bất đắc dĩ bóp trán.

Tuy rằng hiện tại vẫn chưa tới giờ làm chính thức, hành vi kể khổ của học trưởng cũng không ảnh hưởng gì đến công việc của hắn, thế nhưng tại sao hắn phải lãng phí thời gian nghỉ ngơi của mình đi quản chuyện nhà người ta? Hắn không nhớ bắt đầu từ lúc nào mình còn kiêm cả chức vụ trong hội các bác gái chuyên gỡ rối tơ lòng này…

“Ta van ngươi, học trưởng, đến bao giờ ngươi mới có thể trưởng thành một chút? Bất quá chuyện nhỏ như vậy cũng cãi nhau cho được… Phu quân ngươi cũng quá ấu trĩ.”

Bì Lỗ nhìn vẻ mặt tràn ngập ủy khuất của học trưởng, đột nhiên nhớ tới một câu không biết là ai nói… Những người đang yêu chỉ số thông minh thường rơi xuống mức 0. Nghĩ nghĩ, hắn bỗng dưng cảm thấy mình già rồi… Bất quá, trạng thái trước mắt của hắn hình như cũng là đang yêu, mặc dù chỉ là đơn phương tương tư mà thôi, ai, đúng là khổ não a…

Rõ ràng người vừa được mình tỏ tình mấy hôm trước nói là sẽ từ từ suy nghĩ, thế nhưng vài ngày nay cũng không biết có phải đối phương vô tình hay cố ý, hai người họ căn bản không hề gặp mặt nhau.

Mạc Nho chẳng lẽ đang lẩn tránh hắn?

Nghĩ như vậy, Bì Lỗ nhìn vẻ mặt ủy khuất nhưng rõ ràng vẫn mang theo thần sắc ngọt ngào khi sa vào luyến ái của học trưởng họ Tô nào đó, bỗng nhiên cảm thấy khó chịu khôn tả…

Thực sự đáng… ghen tị a!

“Ta và hắn cãi nhau đương nhiên không phải chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt đó, ta đâu phải mấy nhóc còn đi nhà trẻ,” Học trưởng không hề có ý thức tự hiểu lấy nhìn Bì Lỗ, lại lộ ra biểu tình thương cảm, “… Kỳ thực gần đây có một học muội hay lân la thân cận hắn… Học muội đó rõ ràng rất thích hắn! Thế mà hắn vẫn không chịu thẳng thắn từ chối người ta… Một điểm tự giác cũng không có!”

Càng nói càng ức chế, học trưởng họ Tô mím môi, đập bàn đứng phắt dậy, đỏ mắt nhìn Bì Lỗ, “Ngươi nói có tức không? Rõ ràng đã có đối tượng còn muốn dây dưa không rõ với mấy cô gái khác… Đúng là tra công a!!!”

Bì Lỗ như đi vào cõi thần tiên, đợi hoàn hồn lại thấy học trưởng đang mong mỏi nhìn hắn, chỉ có thể ỡm ờ lên tiếng: “Ừm…”

“Thì đó! Ý đồ bắt cá hai tay như vậy là rất không phúc hậu! Cả tháng nay ta luôn nghẹn trong lòng, nghĩ rằng nếu chỉ có thế đã trút giận lên hắn thì hình như có vẻ cố tình gây sự, bất quá hôm qua học muội đó cư nhiên nhắn tin tỏ tình với hắn! Lời tỏ tình vừa nồng nhiệt vừa táo bạo vừa trắng trợn! Tên kia ngoài mặt diện vô biểu tình nhưng thực chất trong lòng đang khoái trá muốn chết! Đúng là tra công tra công tra công!!!”

Học trưởng càng nói càng kích động đến lợi hại, khuôn mặt trắng nõn cũng trướng đến đỏ bừng, hắn nhìn chằm chằm Bì Lỗ, nỗ lực lôi kéo lòng đồng tình của học đệ.

Thế nhưng Bì Lỗ chỉ nhìn ra ngoài cửa thở dài một hơi, nhỏ giọng nói: “Tra công tới rồi kìa…”

Vừa rồi còn y như con chim non xù lông nhưng lúc này học trưởng liền ỉu xìu, hai vai cứng đờ.

Bì Lỗ nhìn học trưởng thoáng chốc đã như hoa cúc héo rũ, trong lòng buồn cười.

Bởi vì rất thích đối phương nên mới có thể để tâm đối phương như vậy…

Hơn nữa nhìn phản ứng nóng vội, vẻ mặt lo lắng của người kia, trong lòng hẳn cũng vô cùng quan tâm học trưởng.

… Rốt cuộc ai mới là người không biết tự hiểu đây?

Bất quá, tú ân ái trước mặt nhân sĩ độc thân là đáng ghét nhất!

Bì Lỗ nhìn học trưởng đang lúng ta lúng túng trước mắt, cố ý nghiêng người ghé bên tai hắn ái muội phà một hơi: “Nếu hắn dám bắt cá hai tay, ngươi cũng nên trả đũa lại…”

“… Hả?” Học trưởng nhất thời lộ ra thần sắc mờ mịt.

Nhìn học trưởng ngơ ngơ ngác ngác, Bì Lỗ vươn tay nắm chiếc cằm nhọn nhỏ xinh của học trưởng, cúi mặt hôn xuống.

Người trước mắt từ biểu tình ngơ ngác, trong tích tắc đã chuyển sang dại ra.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

“A a a a a a a a a!”

Rốt cuộc cũng có phản ứng, học trưởng một phát đẩy Bì Lỗ ra, che miệng mình, hai mắt trừng thật to nhìn Bì Lỗ.

“Ngươi… Ta…”

Bì Lỗ chỉ cười đến vô tội, dùng ngón tay vừa nắm cằm học trưởng xoa xoa môi mình.

“Ngươi…”

Học trưởng vẫn trợn tròn hai mắt, hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.

Bì Lỗ mỉm cười nhìn học trưởng ngốc ngốc bị người nào đó diện vô biểu tình kiêm mặt than tha ra cửa quán bar.

… Cuối cùng cũng giải quyết xong một tai họa.

Quả nhiên cẩu nam nam tú ân ái trước mặt nhân sĩ độc thân là đáng ghét nhất.

Bì Lỗ lười biếng vươn vai, vừa xoay người liền phát hiện Mạc Nho không biết tự bao giờ đã đứng gần đó, trên mặt không rõ là biểu tình gì.

… Thánh thần thiên địa ơi, Mạc đại nhân rốt cuộc đã đứng đó bao lâu rồi, có nhìn thấy mọi chuyện ban nãy?

Trong lòng bất giác có một tia chột dạ, Bì Lỗ vẫn nhướn mày muốn xem Mạc Nho sẽ có phản ứng gì.

Thế nhưng Mạc Nho chỉ cấp tốc thu hồi tầm mắt, thẳng tiến vào trong.

Sau đó, thoáng đi ngang qua bên Bì Lỗ.

Bì Lỗ chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn Mạc Nho từ bên người mình đi qua, không hề phát một câu chào hỏi.

Bì Lỗ nheo mắt nhìn ngã rẽ nơi Mạc Nho biến mất ba giây, đoạn giơ tay cởi hai nút trên cùng của áo đồng phục màu trắng, cất bước đi theo phương hướng đó.

Rẽ vào góc kia đi thêm ba thước, chính là toilet dành cho nhân viên ở quán bar.

Tới toilet, Bì Lỗ đúng lúc nhìn thấy Mạc Nho đang mở vòi nước rửa tay.

Không biết có phải do trong toilet hơi nước dày đặc, sương mù che khuất biểu tình trên mặt Mạc Nho, khiến Bì Lỗ nhất thời vô pháp thấy rõ tình tự của hắn.

Bì Lỗ đi vào toilet.

Mạc Nho vừa vặn khóa vòi nước, ngẩng đầu nhìn gương.

Hắn thấy được Bì Lỗ ở sau lưng, nhưng trong mắt vẫn không gió trăng cũng chẳng gợn sóng.

“… Thơm quá.”

Bì Lỗ chậm rãi tới gần Mạc Nho, khẽ nhắm mắt lại, như đang ngửi gì đó.

“…”

Bất quá Mạc Nho chỉ là xuyên qua gương, biểu tình bình thản nhìn hắn.

“Thơm thật đó… Ngươi vừa tắm sao?” Bì Lỗ cúi đầu, chóp mũi kề sát vai Mạc Nho.

Bờ vai Mạc Nho không giống đám lực sĩ cơ bắp dày rộng đến khoa trương, nhưng cũng tuyệt không gầy gò, được bao phủ dưới lớp áo sơmi trắng, thêm một phân tất dư, giảm một phân tất thiếu, là vừa đúng hoàn mỹ.

“Mới bảy giờ hơn thôi, sáng sớm vừa rời giường đã tắm? Lẽ nào… đêm qua gặp mộng đẹp?” Bì Lỗ ngẩng đầu, thông qua gương nhìn Mạc Nho.

Tấm gương trong vắt sạch sẽ rõ ràng phản ánh từng chi tiết trên khuôn mặt Mạc Nho, vì vậy Bì Lỗ thành công bắt gặp một tia mất tự nhiên thoáng hiện lên trong mắt hắn.

“… Ta nói đúng rồi sao?” Không hề bỏ lỡ ánh mắt của Mạc Nho, Bì Lỗ cố ý cười khẽ bên tai hắn, hơi thở ấm áp phả lên vành tai hơi mỏng của Mạc Nho. Bì Lỗ tinh tường nhận ra được thân thể Mạc Nho run lên với biên độ cực nhỏ.

Bì Lỗ cúi đầu mỉm cười.

“Mơ thấy… ai thế?”

Hắn nhẹ giọng hỏi, gần như nỉ non.

Mạc Nho chỉ cụp mắt, không trả lời.

Bì Lỗ chống hai tay lên bồn rửa tay, tư thế này vừa vặn giam Mạc Nho trong lòng.

Có điều Bì Lỗ thấp hơn Mạc Nho một chút, thành thử tư thế kia trông càng giống Mạc Nho bị hắn bám lấy.

Mạc Nho nhắm mắt, hồi lâu, mở miệng nói: “Ta phải làm việc.”

“… Còn tới nửa tiếng nữa.” Bì Lỗ gác cằm lên vai Mạc Nho, vẫn thông qua gương nhìn hắn.

“Lỡ có người vào…” Mạc Nho ôn hòa nói.

“Không đâu… Ban nãy ta đã gắn lên cửa tấm biển nhà vệ sinh đang lau dọn.” Bì Lỗ tà mị cười bên tai Mạc Nho, “Ta tới là muốn hỏi ngươi… Ngươi suy nghĩ sao rồi?” Bì Lỗ đứng thẳng người, ngữ khí hiếm khi nghiêm túc như thế.

“… Đáp án của ta, thú vị lắm sao?” Mạc Nho rốt cuộc ngẩng đầu, biểu tình vẫn thật nhu hòa, khóe miệng còn mang ý cười nhàn nhạt.

“Ân?” Bì Lỗ nghiêng đầu.

“Ngươi… luôn như vậy với bất kỳ ai, đúng không? Lúc muốn theo đuổi người ta, có thể hao hết tâm tư… để rồi khi đã lay động được họ, thì bỗng nhiên có mục tiêu khác, sau đó lại bắt đầu một vòng theo đuổi mới?” Mạc Nho vừa mỉm cười vừa nói, như thể đang bàn chuyện vui của người ngoài chứ không phải mình.

“…” Bì Lỗ nheo mắt lại.

“… Được rồi, ta thừa nhận, ta từng có… một khắc bị cảm động, bất quá giờ đã không còn ý nghĩa gì nữa, không phải sao?” Mạc Nho cười lắc đầu, trong nụ cười lộ ra một cỗ tiếc hận đạm nhiên, dường như đang thở dài vì sai lầm của mình trong nhất thời vô ý.

Bì Lỗ híp mắt nhìn biểu tình của Mạc Nho trong gương.

“… Trò chơi, dừng ở đây đi.”

Nụ cười của Mạc Nho nhạt dần, thế nhưng ngữ khí vẫn nhu hòa đến say lòng người.

Hắn từ trong gương chăm chú nhìn Bì Lỗ, khiến Bì Lỗ phát hiện đây tựa hồ là lần đầu tiên, Mạc Nho lần đầu tiên dùng biểu tình nghiêm nghị như thế đối diện mình.

Bất quá tình huống này…

“Thật muốn hộc máu…” Bì Lỗ ngữ khí rất khổ não, “Tại sao các ngươi ai cũng như vậy…”

Không hề tự mình hiểu lấy.

“Ta rõ ràng thích ngươi đến thế, trong lòng làm sao còn chỗ trống đi thích người khác?” Bì Lỗ thở dài thườn thượt.

Trong gương biểu tình của Mạc Nho vẫn thản nhiên.

“Tên ngốc hồi nãy… là học trưởng của ta, hắn vô duyên vô cớ ăn bậy dấm chua tiểu công nhà hắn, sau đó ta giúp hắn một phen, để tiểu công nhà hắn ăn dấm ngược lại mà thôi… Ta nói tình nhân ghen qua ghen lại, loại chuyện này đúng là vừa kỳ diệu vừa hại người ngoài phiền não…”

Bì Lỗ cười đến vui vẻ, nhìn Mạc Nho nói: “Bất quá… Ghen kỳ thực cũng rất có ích…”

“Ngươi vừa rồi… là ghen có đúng không?” Hắn thì thầm bên tai Mạc Nho.

Mạc Nho lại cụp mắt, nhưng Bì Lỗ vẫn nhạy bén phát hiện vành tai Mạc Nho đang từ từ nhuộm một lớp hồng nhạt, cực nhạt, trông rất khả ái.

“… Thừa nhận đi, Mạc Nho,” Bì Lỗ nhìn Mạc Nho cười khẽ, “Ngươi thích ta rồi.”

Mạc Nho rũ my, hàng my nhẹ run.

“Thật không hiểu sao quần chúng lại nghĩ thuộc tính của ngươi là ôn nhu…” Bì Lỗ xoay người, nhìn thẳng ngay chính diện Mạc Nho, ánh mắt là chuyên chú trước nay chưa từng có, “Đáng lẽ phải là thẹn thùng mới đúng…”

Mạc Nho ngẩng đầu, ngũ quan dưới nắng mai nhu hòa đến vô pháp hình dung.

“Bất quá… cho dù là ôn nhu hay thẹn thùng… người ta thích chỉ có ngươi thôi…”

Bì Lỗ cong khóe miệng từ tốn nói xong, chớp nhoáng in một nụ hôn lên môi Mạc Nho.

Trong cửa sổ, ôn nhu lưu luyến.

Ngoài cửa sổ, dương quang chói lọi.

—–

Phiên ngoại Bì Mạc (thất)

“Chúng ta, làm đi.”

Bì Lỗ ngẩng đầu, nhướn mày khiêu khích nhìn Mạc Nho.

Mạc Nho hơi sửng sốt, đôi môi mím chặt, nhưng bên tai lại không khống chế được, một lần nữa đỏ lên.

Bì Lỗ phì cười, rướn người liếm vành tai Mạc Nho nhẹ giọng nói: “Kỳ thực thuộc tính của ngươi… càng giống buồn tao hơn.”

“Nơi này là… toilet.” Mạc Nho thấp giọng nhắc nhở, định đẩy Bì Lỗ đang dán sát vào người hắn ra.

Bì Lỗ không chút suy suyễn, trái lại càng quấn lấy Mạc Nho.

“Có sao đâu, dù gì lúc này cũng không ai vào…”

Bì Lỗ ngả ngớn nói, dứt lời hắn còn thổi nhẹ một hơi bên tai Mạc Nho, nhìn vành tai Mạc Nho lại một lần nữa không phụ lòng mong đợi của mọi người càng đỏ thêm, Bì Lỗ nhịn không được há miệng ngoạm lấy.

Mạc Nho khẽ run lên.

Cách hai lớp áo mỏng manh, tư thế gắt gao ôm nhau, Bì Lỗ cảm giác được nơi nửa thân dưới của hai người tiếp xúc, bắt đầu có phản ứng rõ rệt.

Bì Lỗ cọ tới cọ lui, càng hình dung được hình trạng của khí quan đang chống dưới bụng hắn.

“Đừng…” Mạc Nho trong mắt dần phủ sương mù mê ly, nhưng hắn vẫn cố chấp giữ lại một tia lý trí.

“Ngoài miệng nói đừng, mà ở đây lại có phản ứng…” Bì Lỗ khuôn mặt như bừng sáng, cấp tốc vươn tay cầm lấy khí quan đã ra hình ra dạng kia, làm Mạc Nho một trận cứng đờ.

Bì Lỗ câu môi mỉm cười, trong tay cũng bắt đầu hoạt động.

Mạc Nho ôm ý định giãy dụa, nhưng cuối cùng đầu hàng trước khoái cảm.

Hắn khép hờ hai mắt, thân thể vô lực dựa vào bồn rửa tay.

Bì Lỗ trong tay động tác càng lúc càng nhanh, nửa ngày, Mạc Nho hừ nhẹ một tiếng, bạo phát mà ra.

“… Quả là mê người.” Bì Lỗ nghịch niêm dịch trong tay, nhìn Mạc Nho mềm mại dựa vào bồn rửa tay hổn hển thở dốc, đột nhiên nghĩ… nếu là Mạc Nho, mình làm số 1 cũng không phải không có khả năng?

Mà thôi… Như vậy sẽ nghịch cp a.

Bì Lỗ mỉm cười chấp nhận số phận, tự tay kéo khóa quần mình.

Lúc này Mạc Nho đã dần dần phục hồi lại, mơ màng nhìn động tác của Bì Lỗ.

Bì Lỗ tụt quần đến đầu gối, không cởi hoàn toàn… Sau đó, vươn ngón tay thon dài, thấm đầy dịch thể Mạc Nho vừa phóng ra, đưa vào hậu phương của mình.

Mạc Nho quan sát từng động tĩnh của Bì Lỗ, cảm thấy hô hấp bị kiềm hãm.

Tựa hồ có chút khó chịu, Bì Lỗ hơi nhíu mày, thế nhưng ngón tay vẫn thong thả mà kiên định khuấy động.

Mạc Nho gần như phát điên nhìn khóe mắt hoe đỏ của Bì Lỗ, hô hấp nặng dần nặng dần.

“Sắp… sắp được rồi…” Bì Lỗ khẽ nhắm mắt, bình ổn lại hơi thở, “Ngươi ngồi lên bồn rửa tay đi.”

Mạc Nho ánh mắt có chút mê muội nhìn Bì Lỗ, thân thể nhưng vô thức nghe theo lời Bì Lỗ, ngồi lên bồn rửa tay.

Quần của hắn vốn đã bị Bì Lỗ kéo xuống, khí quan nguyên bản mềm nhũn lúc này lại bừng bừng phấn chấn.

Bì Lỗ hít một hơi thật sâu, đi tới trước mặt Mạc Nho, mở cặp đùi trắng nõn, vươn tay cầm khí quan đã dựng thẳng tắp của hắn, kiên định ngồi xuống.

Bởi vì lần đầu không quá thích ứng, Bì Lỗ động tác thập phần chạm chạp, biểu tình cũng có chút thống khổ.

Mạc Nho chỉ thật sâu nhìn Bì Lỗ, hô hấp dồn dập không thể ức chế.

Bì Lỗ nhíu chặt mày từ từ ngồi xuống, động tác cứ được một quãng thì phải dừng lại để thở dốc, thở dốc xong mới bắt đầu tiếp tục hành trình.

Mạc Nho mê ly nhìn hai bên thái dương của Bì Lỗ đã toát mồ hôi, cuối cùng nén không được nội tâm quay cuồng, cũng chịu không nổi sự dày vò ngọt ngào chết người này, đưa tay ôm ngang eo Bì Lỗ, ấn hắn xuống tận gốc.

“A…” Bì Lỗ nhịn không được kêu lên một tiếng.

Nơi bí ẩn bởi vì bị dị vật nhồi đầy mà trướng trướng… cảm giác rất kỳ quái.

Nhưng không đáng ghét, trái lại…

… Rất thỏa mãn.

Bởi vì người kia là… Mạc Nho.

“… Có đau lắm không?” Mạc Nho nhìn thần sắc của Bì Lỗ, không dám manh động.

Bì Lỗ cắn cắn môi dưới, lắc đầu.

“Động đi.” Hắn cổ vũ.

“Nhưng… ngươi có vẻ rất… đau.” Cho dù chịu đựng đến khổ sở, Mạc Nho vẫn nhẫn nại hỏi.

… Đây là phần ôn nhu chỉ riêng Mạc Nho mới có sao?

Bì Lỗ nhìn ánh mắt ẩn nhẫn của Mạc Nho, chỉ cảm thấy cõi lòng cũng tan chảy.

“Không sao, chỉ cần là ngươi… cho dù đau đớn, ta cũng có thể chấp nhận.” Bì Lỗ khẽ nhích người, áp sát vào thân thể Mạc Nho.

Rõ ràng phía dưới đã xích lõa tiếp xúc, nhưng phía trên vẫn ăn mặc chỉnh tề, ngay cả cổ áo cũng không xộc xệch.

Cách hai lớp áo sơ mi mỏng, Bì Lỗ cảm giác được thân nhiệt nóng bỏng của đối phương.

Điều này khiến hắn có loại mãn nguyện kỳ lạ.

Tuy rằng rất nhiều người đều nói đàn ông là sinh vật có linh hồn và thể xác phân ly, cho dù không có tình yêu, thân thể vẫn có thể trầm mê trong nhục dục, nhưng Bì Lỗ lại nghĩ, cho dù hiện tại chỉ đơn giản ôm Mạc Nho, cũng vẫn mang đến hắn một loại mỹ mãn như đang làm tình.

Huống chi, lúc này bọn họ đích thực đang làm tình.

… Nghĩ đến đây, cho dù chỉ là tưởng tượng, cũng có thể khiến Bì Lỗ triệt để bạo phát.

Người trước mắt, không ai khác, chính là người hắn yêu.

Mạc Nho chỉ lẳng lặng để Bì Lỗ dựa vào mình, không hề luật động, cho dù hô hấp mất trật tự, hắn vẫn an tĩnh chờ Bì Lỗ thích ứng.

Bì Lỗ trong lòng càng mềm mại, hắn chủ động ôm Mạc Nho, phần eo bắt đầu cựa quậy.

Bì Lỗ vừa động, Mạc Nho liền nặng nề thở dốc một hồi.

Hai người tương đối ít nói, nhưng Bì Lỗ lại cảm thấy bầu không khí lúc này còn mê hoặc hơn cả vô số lần kịch liệt trong mộng, chỉ cần nghĩ đến không khí mình đang hô hấp cũng chứa đựng khí tức của người đối diện, hắn liền phát hiện phía dưới trướng đến sắp lên cao trào.

Bì Lỗ cắn môi, càng thêm kiên định vặn thắt lưng.

Một lần.

Hai lần.

Hô hấp hai người càng thêm mất trật tự trầm trọng.

Mạc Nho hai mắt khép hờ, tùy ý Bì Lỗ trượt lên trượt xuống, thần thái mông lung.

Bì Lỗ yêu muốn chết bộ dáng hắn lúc này, hận không thể móc di động ra chụp lại để mỗi ngày ngắm nghía… Nhưng ý niệm đó bất quá chỉ chợt lóe rồi qua.

Bì Lỗ dần dần cảm thấy kiệt sức, hắn vốn giang rộng hai chân cưỡi trên người Mạc Nho, loại tư thế này căn bản rất tiêu hao thể lực, đã vậy hắn còn hoạt động trên diện rộng, càng khiến thể lực rút đi đến chẳng còn bao nhiêu…

Chỉ là vật thể trong người vẫn chậm chạp không có dấu hiệu bạo phát.

Hắn thoáng dừng lại động tác, thở dốc một hơi, định đưa tay an ủi tiểu huynh đệ đáng thương của mình nãy giờ bị ghẻ lạnh.

Thế nhưng lúc này Mạc Nho bỗng nhiên mở mắt, ánh mắt mê man tựa hồ đã khôi phục vài phần thanh minh.

Bì Lỗ sửng sốt, thầm nghĩ không phải chứ, mới đó đã xong rồi sao… Nhưng một giây sau hắn liền cảm giác được một cỗ lực mạnh đến từ phía dưới, chớp nhoáng đánh lên trên, Bì Lỗ trước mắt tối sầm.

Động tác của hắn vẫn luôn chậm rãi nhẹ nhàng, Mạc Nho một phen tập kích như vậy, hắn nhất thời cảm thấy hô hấp bị kiềm hãm.

Nhưng không chỉ có một lần đó, Mạc Nho vươn tay ôm thắt lưng Bì Lỗ, bắt đầu tự mình ra sức, thật mạnh tống lên trên.

Bì Lỗ hô hấp lại đứt quãng, cường độ của Mạc Nho… quả thực khiến hắn hơi khó tiêu.

Bất quá, nội tâm hắn lại xuất hiện loại mỹ mãn kỳ lạ kia…

Tuy rằng Mạc Nho động tác càng lúc càng dồn dập, Bì Lỗ thậm chí cảm thấy thần trí cũng sắp bay đi luôn.

Khoái cảm… Đau đớn… Thỏa mãn…

Những tình tự này hòa vào nhau, đan thành một tấm lưới dày đặc, chặt chẽ trói buộc Bì Lỗ trong đó, tìm không ra lối thoát…

Bất quá, từ thật lâu trước kia, từ lần đầu tiên Bì Lỗ chính thức nuôi ý định phải quen biết Mạc Nho…

Hắn đã rơi vào lưới tình mang tên Mạc Nho này.

… Ai, quả là cạm bẫy thật sự.

Trong khoái cảm cường liệt, Bì Lỗ mơ mơ màng màng nghĩ lần này có lẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời…

 

Advertisements

21 thoughts on “Cưa đổ CV – Phiên ngoại Bì Mạc (lục + thất)

  1. có chút ngạc nhiên, k ngờ H của học đệ lại nhẹ nhàng, dịu dàng đến vậy, bất ngờ là phần dịu dàng này, k chỉ đến từ ôn nhu của công mà còn từ sự trân trọng của chính bản thân học đệ. thật sự dịu dàng đến… có chút muốn khóc…

    • Nga… tớ thấy màn H này bắt đầu có chút giống Thẩm Tô khi khởi đầu đều là em thụ chủ động “chúng ta làm đi”, bất quá sau đó hoàn toàn khác. Thật lòng mà nói, so ra H của học đệ đặc sắc, đẹp hơn của học trưởng. Ân, cũng khá xúc động nữa.

    • Tớ có chút chậm tiêu :”> ngẫm một hồi mới hiểu ra ý bạn là Tiểu Tô về sẽ bị đại nhân “trừng phạt” vì tội leo tường.

  2. Ay da. Tiểu học đệ thật là … Cảnh H này nhẹ nhàng hơn của tạtạ. Ta đọc tới phần câu dẫn của bì bì mà ta cứ ngỡ ẻm là công. Nếu không được biết trước ẻm là thụ. Chắc là ta nghĩ là nghịch cp. Còn 1 chương nữa là hoàn ùi thật không dành nha. * lăn lăn*.ta cảm ơn nàng vì đã edit bộ này yêu nàng * hun hun. Sàm sỡ*

    • Ừa, nếu không phải tác giả đã báo trước thuộc tính công thụ tớ cũng nghĩ tiểu học đệ cư nhiên công cả Mạc Phụ Như Lai. Thường nói thụ thụ với nhau chả làm ăn được gì, cơ mà Mạc đại nhân đã phủ nhận giả thuyết đó, gặp thụ tất công! Nhưng đại nhân biểu hiện thụ quá, tới khúc cuối mới vớt vát được chút ít.
      P.S: Người ta là hoa đã có chủ rồi! *e thẹn* Đừng… đừng dừng lại, hun tiếp đi =))

  3. Oa oa, bấn loạn. *lau máu* Cuối cùng cũng thấy 2 bé về với nhau. Cơ à Lai Lai đại thần biểu hiện thấy nản quá. Thêm nữa, ta có thể chắc chắn 100% là dụ thụ rồi, dụ đến thế cơ mà =))))

    • Em Bì Bì dụ thụ mà =)) tớ nghĩ chủ động cũng ám chỉ một phần là dụ, chủ động dụ dỗ =)) Haizz, tuy biết gặp thụ ắt công nhưng Mạc đại nhân vẫn mang đến cảm giác thụ thụ = =

      • Đúng a =.=b. Cảm giác là Bì Bì còn có khí chất công hơn cả đại thần. Kiểu này nếu không phải bởi nghịch cp giám Bì Bì thượng đại thần lắm =__=

      • Hiu hiu hiu, tớ không chấp nhận được Mạc đại nhân nằm dưới em Bì đâu, tuy rằng Mạc đại nhân hay thẹn thùng nhưng em Bì dụ thụ như vậy, nếu làm công thì thật… lôi = =

  4. tiểu học đệ và Mạc Nho thật tuyệt. ta yêu 2 nhân vật này quá đi!!!!!!! cảm ơn nàng đã edit nha, sắp đến hồi kết rồi, mong nhanh được đọc quá^_^

  5. thật sự mình rất là thích thể loại phong tao thụ vs ngây ngô thụ na =))
    nhưg mà làm ở đó thấy mất 1 chút hứng =3=

    thích cảnh mấy a làm ở ban công hơn =)) thoáng mát ko ô nhiễm =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s