Thuở thơ ngây của tứ đại danh bộ – Chương 1+2

Khụ, xin lỗi vì biệt tích mấy ngày, vì bọn tớ nghỉ hè đi chơi ^^ Khuya nay khai trương lại bằng bộ đoản manh này, dễ thương lắm í, đợi hoàn (nhanh thôi) sẽ tung dự án mới chính thức. Hy vọng các bạn sẽ thích. Hai bộ kia vẫn theo lịch trình bình thường. Mọi người tuần mới vui vẻ!

THUỞ THƠ NGÂY CỦA TỨ ĐẠI DANH BỘ

Tác giả: Tiếu Vong Thư

Thể loại: Đồng nhân Thiếu niên tứ đại danh bộ, cổ trang, manh văn

Dịch giả: Tiểu Hồ Tiên (Fox)

Nguồn: RLzoo

01037680fb27678c68ecc12c2bf5e624_46297204.203fb80e7bec54e71f3d78b4b9389b50.700x0

1. Chuyện ở quán trà
Trong lòng đa phần bá tánh ở kinh thành, Thần hầu của Thần bổ Ti ngoại trừ là một người vừa chí công vô tư, có tấm lòng bao la còn nổi tiếng vì việc đã thu nhận bốn tiểu hài tử.
Bốn người đó lớn lên chính là Tứ đại thần bộ Vô Tình, Thiết Thủ, Truy Mệnh và Lãnh Huyết. Bốn người đó lúc còn nhỏ, ắt hẳn có nhiều chuyện hay để nói.
Năm đó,
Vô Tình sáu tuổi, tên thực là Tiểu Dư
Thiết Thủ bảy tuổi, tên gọi Tiểu Hạ
Truy Mệnh tám tuổi, kêu bằng Tiểu Thương
Lãnh Huyết năm tuổi, tên là Tiểu Khí.
Có một ngày Thần hầu đưa bốn tiểu hài tử đi đến trà lâu ăn điểm tâm.
Thần hầu bế Vô Tình không đi lại được vừa bước chân ra khỏi Thần bổ ti thì Thiết Thủ đã đẩy cái xe đẩy bé tí chạy theo, cười nói: “Thế thúc cho con đẩy Tiểu Dư được không?”
Thẳng thắn mà nói thì Tiểu Vô Tình tròn tròn xinh xinh, khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, vô cùng đáng yêu. Thần hầu rất thích bế nó đi trong thành vì mỗi lần vậy là đổi lại không biết bao ánh mắt ngưỡng mộ ước ao của đám phụ nữ và trẻ em.
Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi Tiểu Thiết Thủ, ông lại không nỡ, đành buông Vô Tình xuống. Lúc này trong lòng ông cực kì hối hận vì sao đã lỡ chế tạo ra chiếc xe đẩy nhỏ này cho Vô Tình. Tiểu Thiết Thủ tuy mới bảy tuổi nhưng khoẻ mạnh hơn đám tre cùng tuổi rất nhiều, cho dù có đẩy xe đẩy thì cũng không tốn sức lắm.
Không được ôm Tiểu Vô Tình, Thần hầu liền hướng sang mục tiêu kế tiếp.
Tiểu Lãnh Huyết đang vòng tay trước ngực bỗng cảm giác được một luồng ánh mắt vô cùng đáng khả nghi nhìn mình chằm chằm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy dáng vẻ tươi cười nịnh nọt của Thần hầu, không khỏi rùng mình run cầm cập.
Thần hầu ngọt ngào nói: “Tiểu Khí, không nói thế thúc đối xử thiên lệch với Tiểu Dư nữa nhé. Con nhỏ tuổi nhất, để thế thúc dắt tay con đi nào.”
Bàn tay to lớn hướng về phía Lãnh Huyết. Lãnh Huyết nhăn nhó mặt mày, bất đắc dĩ phải đưa tay lên cho Thần hầu dắt đi. Thần hầu vừa dắt Lãnh Huyết vừa cười khoái trá, cuối cùng cũng có một đứa để cưng nựng rồi.
Bốn người trù trừ mãi cuối cùng cũng tiến được ra đến cửa lớn. Ra đến nơi đã thấy Truy Mệnh nhăn nhó đứng đó rồi. Truy Mệnh nhịn không nổi, kêu lớn: “Các người còn muốn đi bao lâu nữa? Điểm tâm hết nhanh lắm đó!”
Truy Mệnh thích ăn nhất nên liền chạy như bay đến trà lâu, đoàn người lục đục theo sau.
Truy Mệnh từ nhỏ đã rất hiếu kỳ, như một con khỉ hết lượn bên đông lại lượn bên tây, đùa giỡn không ngớt. Thần hầu đau đầu nhìn người đi bên đường cứ níu tay Thần hầu gọi tiếng “đại nhân anh minh cái thế” nhưng miệng lại nói:
“Tiểu Thương đừng có rung nhà của ta nữa mà”
“Tiểu Thương đừng có ăn bánh của ta nữa đi”
“Tiểu Thương đừng có lôi kéo con gái nhà người ta nữa”
“Tiểu Thương đừng có ăn trộm bánh nướng của người ta mà.”
Quá quen với việc này, Tiểu Vô Tình hừ mũi một cái, lấy trong túi ra mấy hòn đá nhỏ, ném một viên về phía Truy Mệnh. Thế nhưng nó bắn vào mục tiêu không chuẩn, lại trúng vào mông thím đứng bên cạnh mấy bước. Thiết Thủ lập tức lúi húi đi xin lỗi. Do Thần hầu đại nhân uy danh vô cùng to lớn, thím kia cũng không tỏ thái độ trách cứ, chỉ lắc đầu bỏ đi. Vô Tình vô cùng kiên nhẫn, một lần không thành công liền bắn ra phát thứ hai. Trượt. Lại bắn phát thứ ba. Tiểu Thiết Thủ cứ lật đật chạy đi xin lỗi từng người bị bắn trúng. Cuối cùng Thần hầu tiến vào trà lâu, cũng là lúc Vô Tình bắn ra phát tứ tư trúng luôn vào đầu mục tiêu. Tiểu Truy Mệnh lập tức nhảy phắt ra trước xe Tiểu Vô Tình, kêu lên: “Tên què chết tiệt nhà ngươi, sao lại bắn ta?”
Tiểu Vô Tình chỉ lạnh lùng buông hai chữ: “Mất mặt.”
Tiểu Truy Mệnh còn muốn cãi tiếp thì Thần hầu đã can ngăn: “Tiểu Thương, con lớn hơn Tiểu Dư, không nên tính toán với Tiểu Dư. Hơn nữa nếu con không mau thì điểm tâm bán hết đó.”
Tiểu Truy Mệnh bĩu môi, hướng về phía Tiểu Vô Tình nói nốt: “Tên què chết tiệt nhà ngươi nha, lần sau có bắn thì bắn đá gì mềm mềm tí, đau chết đi được!”
Tiểu Thiết Thủ tán dương: “Tiểu Dư à, đệ bắn ngày càng giỏi đó. Lần trước phải bắn năm lần mới trúng, lần này cần có 4 lần thôi.”
Tiểu Vô Tình cũng rất thoả mãn với biểu hiện của bản thân, có điều nó không tự mãn, nghĩ thầm lần sau phải cố gắng hơn.
Tiểu Lãnh Huyết thì chẳng quan tâm, nó chỉ sung sướng rằng đến tửu lâu rồi thì khỏi phải bị nắm tay.

2. Tín vật đính ước
Nhóm năm người rốt cuộc cũng vào đến quán trà.
Tiểu nhị trong quán ân cần chạy đến bắt chuyện: “Khách quan chẳng hay muốn uống cái gì?”
Không chờ Thần hầu kịp hồi phục sau vụ ban nãy, bốn tên tiểu hài tử đã ngồi thảo luận không ngừng.
Tiểu Thiết Thủ mở lời: “Uống trà Ô Long có được không?”
Tiểu Vô Tình trừng mắt một cái nói: “Chỉ có ông già mới uống trà Ô Long thôi. Phải uống trà Long Tỉnh mới đúng!”
Tiêu Truy Mệnh không phục, ngắt lời nói: “Uống trà làm gì? Một bình Nữ nhi hồng!”
Thần hầu suýt ngất, đập nhẹ lên đầu Tiểu Truy Mệnh.
Tiểu Lãnh Huyết thì chỉ đơn giản nói một chữ: “Nước.”
Gã tiểu nhị càng nghe càng mơ hồ. Ở đây có một người lớn thôi mà sao đám nhóc con kia lại lắm ý kiến đến vậy.
Thần hầu ngừng lại một chút rồi đáp: “Vậy trà Long Tỉnh đi.”
Tiểu nhị lại hỏi: “Thế các khách quan có ăn gì không?”
Tiểu Thiết Thủ vui vẻ nói: “Ở đây có được ăn rau cải trắng không?”
Thần hầu hiền lành cười nói: “Có, Tiểu Hạ. Nhưng con không nên chọn món mà Tiểu Dư thích ăn như thế. Bản thân con muốn ăn cái gì?”
Tiểu Thiết Thủ ngần ngại gãi đầu: “Vậy… bánh bao lớn!”
Tiểu Lãnh Huyết không cần người hỏi cũng nói thẳng: “Thịt bò Sơn Trúc.”
Thần hầu gật đầu, phân phó cho tiểu nhị đi làm. Tiểu Truy Mệnh ngồi một bên lẩm bẩm: “Bất công!”.
Thần hầu nghe được cười ha hả nói: “Thế Tiểu Thương muốn ăn món gì?”
Tiểu Truy Mệnh lập tức chuyển từ buồn sang vui, liến thoắng nói ra món nó thích ăn: “Con muốn ăn nem rán, bánh bột, xíu mại, tôm rang, bánh hoa quế, bánh gạo nếp, bánh bột vàng, màn thầu, bánh nhân thịt, canh…”
Thần hầu đập đũa đánh bốp một cái lên đầu nó.
Nhiều năm sau đó Vô Tình thường hoài nghi không biết có phải hồi bé do Truy Mệnh bị Thần hầu gõ đầu nhiều quá không mà suy nghĩ cứ nông cạn như vậy.
Không bao lâu sau thì trà đến, điểm tâm cũng được mang lên. Tiểu Thiết Thủ thấy bên ngoài quán trà có một tên ăn mày. Lòng chính nghĩa của nó nổi lên, lập tức níu áo Thần hầu nói: “Thế thúc à, bên ngoài có một tên ăn mày xin cơm, con cho hắn một miếng điểm tâm được không?”
Thần hầu rất vui vì tấm lòng thiện lương của Tiểu Thiết Thủ, nhưng lần nào cũng là Tiểu Thiết Thủ làm việc tốt thì không nên. Do đó ông hướng về Tiểu Lãnh Huyết nói: “Tiểu Khí, con cho hắn một cái bánh bao được không?”
Tiểu Lãnh Huyết chẳng nói chẳng rằng, cầm cái bánh bao đứng lên đi ra ngoài. Vừa lúc ấy tiểu nhi bưng một nồi thịt bò Sơn Trúc lên. Nồi canh nóng hầm hập, mùi vị thơm lừng tỏa ra. Tiểu Truy Mệnh cầm ngay một miếng bỏ vào miệng. Thần hầu cũng bị mùi vị thơm ngon làm cho ứa nước miếng, bỏ một miếng vào bát. Tiểu Thiết Thủ không suy nghĩ gì, bỏ ngay một miếng vào bát Tiểu Vô Tình rồi tự gắp một miếng ăn.
Tiểu Lãnh Huyết hoàn thành nhiệm vụ trở về, thấy Thần hầu, Truy Mệnh và Thiết Thủ đang hăng say ăn món thịt bò mà nó thích nhất, trong nồi thì chẳng còn một miếng nào. Nó cảm thấy ấm ức vô cùng, giận giữ và hờn dỗi đến mức lập tức nhấch tay bổ xuống bàn một cái. Kết quả bàn tay nó đau nhức đến mức phải kêu to lên. Tiểu Lãnh Huyết nhìn bàn tay sưng đỏ, sau đó hiểu rõ trong lòng là mai này muốn đập bàn nhất thiết phải sử dụng đồ nghề.
Thần hầu, Thiết Thủ và Truy Mệnh nhìn Tiểu Lãnh Huyết đập bàn, nhất thời không hiểu vì sao nó lại kích động đến thế, ngây người ra nhìn. Tiểu Vô Tình thấy vậy liền buông một câu mắng: “Đồ ngu!” nhưng tay lại đẩy cái bát có miếng thịt bò ban nãy Tiểu Thiết Thủ gắp cho mình về phía Tiểu Lãnh Huyết: “Ngươi ăn đi.” Sau đó nó nghĩ thầm trong lòng: “Mình có thích ăn đâu mà tên Thiết Thủ ngốc kia lại gắp cho mình chứ.”
Thế nhưng Tiểu Lãnh Huyết thì không nghĩ vậy. Nó nhìn Tiểu Vô Tình bằng ánh mắt tràn đầy cảm kích. Bát đó là của Tiểu Vô Tình mà Tiểu Vô Tình lại không ăn, đem tặng cho nó. Càng ăn càng thấy ấm áp trong lòng.
Từ đó Tiểu Lãnh Huyết nhất mực nhận định rằng Tiểu Vô Tình là người đối với nó tốt nhất trên đời này.
Nhiều năm sau đó, Lãnh Huyết đã kể cho Vô Tình nghe rằng tín vật đính ước của hai người chính là bát thịt bò Sơn Trúc kia.

Advertisements

16 thoughts on “Thuở thơ ngây của tứ đại danh bộ – Chương 1+2

  1. Chè đậu đỏ ~ 27/05/2013 / 9:05 am

    *sùi bọt mép*
    .
    .
    .
    .
    .
    khâm phục…..phục……cái độ manh của các em………phục luôn cả thúc Thần Hầu……….
    *lau nước dãi* thôi ta xin kiếu, đợi hơn tuần, đọc xong chương này thiệt muốn nhập viện T T manh quá sức manh, mém tí hoá thành lang nhảy vô cắn mỗi đứa mấy cái ròu *tự trói tay trói chân* sao thấy bản thân mình tội lỗi quá T T

    • Lưu Thủy 27/05/2013 / 11:08 am

      Haha, các bé dễ thương đến mức chỉ muốn bắt trộm về mà nuôi, đặc biệt Tiểu Vô Tình khả ái a >_<

      • Chè đậu đỏ ~ 27/05/2013 / 1:08 pm

        Tiểu Thiết ah =))) e này đã me trước Tiểu Vô Tình ròu, còn em kia…..cái gì mà vật định tình =)))))

      • Lưu Thủy 27/05/2013 / 2:13 pm

        Em này từ nhỏ đã có máu trung khuyển, lúc nào cũng kè kè bên Tiểu Vô Tình nha =)))

      • Chè đậu đỏ ~ 27/05/2013 / 3:52 pm

        nữ vương tạc mao thụ *uốn éo* tác giả có viết riêng từng cặp lúc lớn k nàng? hay chỉ viết ấu thơ thou Ò.Ó
        nghe tứ đại danh bộ nhiều r, còn việc đọc thì ….hình như k có ah T T

      • Phúc Vũ 27/05/2013 / 4:56 pm

        Đã tên truyện là “thuở cutie của tứ đại danh bộ” mà, lại là đoản manh, cho nên chỉ viết vời thời nhỏ của các bé ^^
        Thế bạn có xem phim về tứ đại danh bộ chưa?

      • Chè đậu đỏ ~ 27/05/2013 / 7:10 pm

        *bưng mặt* khai thật là chưa ah T T
        có bản vietsub hay lồng tiếng thì ta sẽ down về xem, chứ mấy bản thuyết minh dở dở ương ương thì thôi ==

      • Phúc Vũ 27/05/2013 / 7:16 pm

        Chi bằng mua đĩa luôn cho gọn =)) đĩa của fafilm thuyết minh ấy, có nhiều bản tứ đại lắm, cơ mà, thân là fan của Lâm Phong, tớ nhiệt liệt đề cử bộ Thiếu niên tứ đại danh bộ của TVB, các fan fic trong cung này đều là đồng nhân của bộ đó ^^~

      • Chè đậu đỏ ~ 27/05/2013 / 10:06 pm

        =)))) nói thiệt thì coi đĩa ta k có hứng thú lắm =.=”
        thôi để kiếm trên mấy cái web coi sao ~ có trai đẹp là ok hết *cười râm*

  2. Mộng Thiên Viên 27/05/2013 / 10:11 am

    dễ thương~ dễ thương~ dễ thương~ dễ thương quá điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii~~~~~~ o >///< o

    thanks nàng đã dịch nga~ vừa đầu tuần miệng đã toét cười~ nhứt định cả tuần cũng sẽ vui vui vui vui vui như thế~~~~~~*lăn*

    Các nàng đầu tuần vui vẻ nga~~♥

    • Lưu Thủy 27/05/2013 / 11:07 am

      Cái này chúng tớ chỉ là… đăng lên thôi, dịch là cáo tỷ xinh đẹp của RLzoo *tung bông* Cũng chúc bạn một tuần tốt lành ^^~

  3. Mạc Hồi Thủ 27/05/2013 / 7:32 pm

    _OMG *há mồm trợn mắt* ta thật không ngờ có một ngày mà 1 miếng thịt bò cũng có thể trở thành 1 vật định tình của các anh *bò ra cười* cha mẹ ooi~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ manh chết người, thật muốn nhào vào cắn chúng nó *squeeeee vật vã* ứ ứ ứ ứ ứ ứ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ ta thích Tiểu Lãnh Huyết nga~~~~~~~~~~~~~

    • Lưu Thủy 27/05/2013 / 7:48 pm

      Ừa, manh chết được, các bé đều rất cư tê :”>

  4. greensky94 29/05/2013 / 4:45 pm

    chủ nhà là fan của Lâm Phong a~ *gào thét*

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s