Thuở thơ ngây của tứ đại danh bộ – Chương 3+4

THUỞ THƠ NGÂY CỦA TỨ ĐẠI DANH BỘ

Tác giả: Tiếu Vong Thư

Thể loại: Đồng nhân Thiếu niên tứ đại danh bộ, cổ trang, manh văn

Dịch giả: Tiểu Hồ Tiên (Fox)

Nguồn: RLzoo

3. Cái kiệu của Vô Tình

Hôm đó bốn tên tiểu hài tử rủ nhau ra bãi đất trống gần thị tứ du ngoạn.
Trò chơi của chúng kêu bằng trốn tìm.

Tiểu Vô Tình phụ trách tìm người. Nó đẩy xe đẩy đi dạo một vòng, loáng cái đã tìm ra Tiểu Thiết Thủ núp ở cái giếng gần đó. Tiểu Thiết Thủ lúc nào cũng lo lắng cho Vô Tình xảy ra chuyện nên không bao giờ dám đi xa quá, do đó nó thường núp ở những chỗ dễ tìm nhất.

Tìm được Tiểu Thiết Thủ rồi, Tiểu Vô Tình liền đi kiếm mục tiêu tiếp theo.

Tiểu Vô Tình phát hiện ở góc tường trái có mấy khối ván gỗ sắp đặt thành một cái hang, nó liền thúc xe đẩy đi kiểm tra. Quả nhiên là tìm ngay được Tiểu Lãnh Huyết núp bên trong. Tiểu Vô Tình biết Thần hầu phát hiện ra Lãnh Huyết trong hang sói, do đó Tiểu Lãnh Huyết có trốn cũng chắc chắn chọn những chỗ như sơn động.

Tìm được Thiết Thủ và Lãnh Huyết rồi, chỉ còn Truy Mệnh thôi.

Tiểu Vô Tình cẩn thận tỉ mỉ quan sát khắp mọi nơi. Nó phát hiện ra trên giá áo có thể có người do cái giá mắc áo này đặt trên cái giường lớn, trên có phủ vải bố rộng. Nó đã xem xét kĩ lưỡng trước sau giá áo đều không có người, khả năng chỉ có thể ở… Nó lùi về sau hai bước, nhằm thẳng chỗ võng giữa hai cái giá mắc áo ném một viên đá. Quả nhiên có một tiếng kêu thảm, còn không phải Tiểu Truy Mệnh thì là ai nữa. Thì ra Tiểu Truy Mệnh núp giữa phần vải võng giữa hai cái mắc áo, bị lớp cuốn vải vào, trông hệt như con lợn rừng bị quay trên lửa. Tiểu Truy Mệnh núp như thế, kết quả bị Tiểu Vô Tình tìm ra.

Tiểu Truy Mệnh sờ sờ mông, kêu lên: “Tên què chết tiệt nhà ngươi nha, sao ném đá ta?”

Tiểu Vô Tình đắc ý cười: “Ai bảo ngươi núp kiểu gì trông như con lợn quay.”

Tiểu Truy Mệnh bị cười nhạo, nóng mặt lên, bèn đung đưa hai chân chọc chọc lên hai chân Tiểu Vô Tình: “Cọp mà không bắt được ta thì tức là con mèo bệnh.”

Tiểu Vô Tình tức điên, túm chân Truy Mệnh quát lên: “Ngươi xuống cho ta!”

Tiểu Truy Mệnh rụt chân lại, không chịu. Tiểu Vô Tình và nó cứ dây dưa mãi, kẻ kéo người né. Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết thấy thế vội tới cao ngăn kéo tay hai người, kết quả cả bốn ngã lăn ra đất.

Cả ba người Tiểu Thiết Thủ, Tiểu Truy Mệnh, Tiểu Lãnh Huyết đều nhất tề ngã đè lên người Tiểu Vô Tình. Ba đứa sợ quá vội đứng lên, đồng thanh nói: “Tiểu Dư có bị thương không?”

Tiểu Vô Tình tức giận đến đỏ hồng cả mặt, không chịu lên tiếng nào. Bỗng nhiên Tiểu Thiết Thủ kêu lên: “Không hay rồi!”

Nó chỉ tay về phía trái xe đẩy. Mọi người nhìn theo tay nó, phát hiện ra bánh của xe đẩy đã sút ra.

Tiểu Vô Tình đi lại hoàn toàn nhờ chiếc xe đẩy này, giờ bánh xe đã bị gẫy, nó không còn cách nào đi lại được. Sắc mặt của nó trắng bệnh, dù không nói tiếng nào nhưng ai cũng hiểu tâm tình của nó không tốt.

Tiểu Truy Mệnh biết lỗi, vội làm vẻ mặt lấy lòng kêu lên: “Tiểu Dư… Không cần sợ…”

Tiểu Vô Tình lạnh lùng nói: “Cút đi! Các ngươi đều cút đi hết cho ta” – rồi nó đẩy mọi người ra xa.

Tiểu Truy Mệnh không đành lòng nói: “Thế bọn ta đi rồi ngươi làm sao về nhà?”

Tiểu Vô Tình đập tay Truy Mệnh, nói: “Ta có cách trở lại, cùng lắm thì ta… ta…” – Chữ bò về đến cuối cùng nó vẫn không nói ra thành lời được.

Tiểu Thiết Thủ nhìn xung quanh, rồi hướng về phía Tiểu Vô Tình nói: “Tiểu Dư, bọn ta không bỏ đệ lại đâu. Đệ chờ một chút, ta tìm ra biện pháp rồi. Tiểu Thương, Tiểu Khí, hai người phải giúp ta nhé.”

Tiểu Thiết Thủ cầm lấy miếng ván gỗ nơi góc tường, sai Tiểu Truy Mệnh lấy mấy thanh gậy trúc, tìm sợi dây vải, ba người hợp sức buộc gậy trúc cột chặt vào tấm ván gỗ, tạo thành một cỗ kiệu đơn giản.

Tiểu Vô Tình tâm cao khí ngạo, không thích tiếp nhận sự giúp đỡ của người khác. Nó dự định tự dựa vào sức mình bò đi, nhưng vừa bò đã bị một người từ sau kéo lại. Tiểu Vô Tình xoay người, thì ra là Tiểu Truy Mệnh đang khổ sở nhìn nó.

Tiểu Truy Mệnh thấp giọng nói: “Tiểu Dư à, ngươi có giận thì cứ đánh ta đi, nhưng đừng làm khổ mình nhé.”

Chẳng mấy khi thấy được dáng dấp ăn nói khép nép này của Tiểu Truy Mệnh. Tiểu Thiết Thủ cũng khuyên nhủ: “Tiểu Dư à, Tiểu Thương biết lỗi rồi. Đệ xem, bọn ta làm xong cỗ kiệu rồi này.”

Cỗ kiệu? Tiểu Vô Tình nhìn “kiệt tác” của ba người bọn họ, rốt cuộc vẫn không hiểu cái đó giống cỗ kiệu ở chỗ nào. Làm gì có chỗ ngồi lên. Tiểu Lãnh Huyết liền đặt một cái ghế nhỏ lên kiệu, như vậy là có chỗ ngồi rồi. Tiểu Vô Tình nhìn ba người, cuối cùng miễn cưỡng nhận cỗ kiệu kia. Ba người đỡ Tiểu Vô Tình lên kiệu, Thiết Thủ khoẻ nhất, đỡ ở đầu, hai người kia cầm gậy trúc hai bên.

Tiểu Thiết Thủ phát hiệu lệnh: “Ta nói một … hai… ba, chúng ta cùng nhấc kiệu lên nhé. Nào… một hai ba!”

Cỗ kiệu thuận lợi được nhấc lên, Tiểu Vô Tình có chút giật mình ngồi trên, nhưng nghĩ lại thấy cũng oai phong.

Trên đường, Tiểu Truy Mệnh thấy có một người rao bán mứt quả hồ lô nhào đường. Nó lập tức kêu lên: “Bác à, cho con một xâu kẹo hồ lô đi.”

Tiểu Vô Tình nhìn Tiểu Truy Mệnh ở sau, buông một câu: “Lại tham ăn rồi.”

Tiểu Truy Mệnh không buồn để ý, một tay giữ gậy trúc, một tay luồn vào bên hông lấy ra đồng tiền đưa cho người bán hàng rồi chỉ về phía trước. “Bác à, đưa kẹo cho hắn đi.”

Người bán hàng liền đưa xâu kẹo hồ lô cho Tiểu Vô Tình. Phía sau Tiểu Truy Mệnh nói: “Hôm qua ta giúp Tuyết Di rửa chén, kiếm được một đồng tiền định mua kẹo hồ lô ăn, giờ mua cho ngươi ăn đấy, ngươi đừng giận nữa nha.”

Thế là Tiểu Vô Tình vô cùng cao hứng ngồi ăn kẹo trên kiệu.

Cuối cùng, đám nhóc con cũng bình an đưa Tiểu Vô Tình về Thần bổ ti. Khi bọn chúng hạ Vô Tình xuống, phía sau lưng Quản gia của Thần hầu là Tuyết di đã đứng im. Tuyết Di hỏi: “Các con làm gì thế? Sao Tiểu Dư lại ngồi trên tấm ván thế này?”

Đám trẻ sợ hãi, Tiểu Thiết Thủ hoảng hốt đáp lời: “Tuyết Di à, xe đẩy của Tiểu Dư bị bọn con làm hỏng nên phải làm ra cái này đưa đệ ấy về.”

Tiểu Truy Mệnh kêu to trong lòng: “Trời ơi! Cái tên Thiết Thủ này quá thành thực đi, sao lại đề cập rằng xe đẩy do bọn chúng làm hỏng chứ?”

Tuyết Di ngồi xổm xuống xem xét thân thể Vô Tình rồi hỏi: “Thế Tiểu Dư có bị thương không?”

Tiểu Vô Tình lắc đầu. Tiểu Thiết Thủ quả nhiên là đứa trẻ ngoan, thật thà kể tiếp: “Tuyết Di ơi, bọn con mượn gậy trúc với ghế của người ta dùng, dì trả tiền cho người ta hộ bọn con nha?”

Tiểu Truy Mệnh lại kêu trời một tiếng trong lòng. Giờ nó cảm thấy Tiểu Thiết Thủ đúng là kẻ ác nhất mà.

Tuyết Di đứng lên: “Các con thật to gan, vừa phá hỏng xe đẩy vừa lấy đồ của người ta. Tiểu Hạ, Tiểu Khí, Tiểu Lăng các con ba ngày tới đều bị cấm ăn, còn Tiểu Dư phụ trách ăn hết đống thức ăn của cả ba đứa.”

Vô Tình từ nhỏ ốm yếu, ăn rất ít. Tuyết Di không lấy hình phạt nhịn ăn ra phạt nó mà trái lại bắt nó ăn thêm, thực sự là trừng phạt nó mà.

Trên bàn cơm, Tiểu Truy Mệnh nước miếng ròng ròng nhìn chằm chằm về phía Tiểu Vô Tình. Còn Tiểu Vô Tình mặt mày đau khổ, nước mắt ứa ra nhìn đống cơm đặt trước mặt.

4. Không có gì có thể làm khó ông trông trẻ

Hôm nay trời nắng gió mát, ánh mặt trời chiếu rạng rỡ khắp nơi, chính xác là một ngày tốt để du sơn ngoạn thuỷ. Vì vậy Thần hầu đại nhân quyết định dẫn bốn bé con lên núi du ngoạn, sẵn tiện dạy chúng phân biệt thảo dược để tránh cho chúng (chủ yếu là Tiểu Truy Mệnh) ăn nhầm phải hoa quả có độc.

Cũng như mọi khi, Tiểu Thiết Thủ đẩy xe cho Tiểu Vô Tình, Thần hầu nắm tay Tiểu Lãnh Huyết, Tiểu Truy Mệnh chạy ngược chạy xuôi cùng đến vùng non nước. Cả nhóm năm người tới nơi – vùng ngoại ô ngoài thành. Tiểu Truy Mệnh lên tiếng đề nghị chơi diều. Vì vậy chia thành Tiểu Vô Tình cùng Tiểu Thiết Thủ một đôi, Tiểu Truy Mệnh và Tiểu Lãnh Huyết một đội, cùng đưa diều bay lên trời. Thế là trên nền trời xanh xuất hiện hai con chim một xanh một đỏ.

Do thân thể bị hạn chế, Tiểu Vô Tình chỉ có thể đưa diều lên tầm vừa vừa. Tiểu Truy Mệnh có thể vừa chạy vừa phong nên con diều hình chim én màu đỏ thắm của nó bay lên rất cao, vượt xa con diều màu xanh của Tiểu Vô Tình.

Tiểu Vô Tình là một đứa trẻ vừa cao ngạo vừa kiên nhẫn, nó không chịu thua, lệnh cho con diều của mình phải bay lên thật cao. Nhìn thấy dáng dấp cố gắng của nó, Tiểu Truy Mệnh không đành lòng đành buông lơi dây. Thế là con diều đang bay cao bỗng rơi xuống đất. Tiểu Vô Tình thấy thế liền không hề ngại ngần chọc ngoáy: “Bay cao cho lắm vào!”

Tiểu Truy Mệnh thấy Tiểu Vô Tình cười hài lòng, trong lòng cũng không thấy tức giận. Nhưng nó vẫn chạy đến chỗ Tiểu Vô Tình chọc lại: “Ta không tin diều của ngươi sẽ không rơi xuống.” Nó đến bên gần, lắc dây diều trên tay Tiểu Vô Tình một chút. Thế là con diều lập tức rơi xuống đất. Tiểu Vô Tình tức giận giơ tay đánh Tiểu Truy Mệnh, nhưng Tiểu Truy Mệnh đã kịp né, thế là đôi bên ầm ĩ cả lên.

Vui đùa được một lúc, Tiểu Thiết Thủ đề nghị đi câu cá. Bốn tên tiểu hài tử liền ra dòng suối gần đó câu cá. Trong thời gian không quá một chén trà, Tiểu Truy Mệnh đã ngáp ngắn ngáp dài rồi nói: “Chậm thế! Chờ cá cắn câu không phải là tác phong của ta!”

Nói rồi nó nhảy phắt xuống nước bắt cá. Tiểu Lãnh Huyết cũng phi cần câu sang bên, nhảy xuống nước. Tiểu Truy Mệnh nhìn Tiểu Thiết Thủ ngoắc tay: “Nước mát lắm, các ngươi mau xuống đi!” Tiểu Thiết Thủ cũng toan nhảy xuống nhưng lại trù trừ quay lại nhìn Tiểu Vô Tình.

Nó nhàn nhạt nói: “Các ngươi cùng đi chơi đi.” – Lời nói không ngữ điệu, cũng chẳng có biểu cảm gì.

Tiểu Truy Mệnh thấy vậy bèn nhảy lên bờ, kéo Tiểu Thiết Thủ đến gần Tiểu Vô Tình rồi nói: “Chúng ta cùng đưa hắn xuống nước chơi đi.” Nói rồi hai đứa hợp sức bế Tiểu Vô Tình lên ngồi trên một phiến đá lớn. Tiểu Thiết Thủ đỡ hai chân nó thả xuống nước. Tiểu Vô Tình nhìn hai chân trong dòng nước, có những con cá nhỏ vờn quanh, tuy hai chân không có cảm giác nhưng trong lòng hết sức cao hứng.

Đang nằm trong bụi cỏ nghỉ ngơi, Thần hầu nghe tiếng bốn đứa trẻ đùa chơi liền lại gần xem chúng đùa gì. Vừa tới gần, ông đã toát hết cả mồ hôi lạnh. Tiểu Vô Tình ngồi trên tảng đá lớn gần suối, chân thả xuống nước. Tiểu Lãnh Huyết năm tuổi nửa thân ngập trong nước, thực là quá mức nguy hiểm mà. Nếu có gì xảy ra thì Thần hầu đại nhân anh minh cái thể cũng không thoát khỏi số phận bị Tuyết Di oán hận cả đời! Thần hậu hoảng hốt bước hai ba bước đến bên dòng nước, ôm lấy Tiểu Vô Tình và Tiểu Lãnh Huyết lên bờ. Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Truy Mệnh le lưỡi lên theo.

Trở lên bờ, Thần hầu bình tĩnh giáo huấn lũ trẻ: “Tiểu Hạ, Tiểu Thương, ta đã nói các con không thể xuống nước vui đùa, các con có nhớ lời ta không? Hơn nữa các con còn mang theo cả Tiểu Dư và Tiểu Khí xuống nước. Trong nước hết sức nguy hiểm, các con có biết không? Chẳng may sóng to gió lớn nổi lên… (lời tác giả: Thần hầu đại nhân thân mến ơi… chỉ là suối nước thôi mà…) thì sẽ rất kinh khủng đấy…”

Bốn tên nhóc con đã được lĩnh giáo qua khả năng nói dài nói dai của Thần hầu, chúng đều đã chuẩn bị tâm lý phải lắng nghe rồi. Nhưng bài phát biểu dài dằng dặc của Thần hầu bị tiếng hắt xì của Tiểu Vô Tình cắt ngang. Tiểu Truy Mệnh lập tức tặng cho Tiểu Vô Tình một cái nhìn tán thưởng, quả là hắt xì cực kì đúng lúc.

Thần hầu thấy quần áo chúng ướt lẹp nhẹp đành phải chấm dứt bài phát biểu, nhóm lửa để chúng hơ quần áo. Bốn tên nhóc con vây quanh đám lửa, bắt đầu làm loạn tiếp.

Lần này đến phiên Tiểu Vô Tình đề nghị trò chơi.

Tiểu Vô Tình nghiêm nghị nói: “Chi bằng mình ngâm thơ.”

……….

Đáp lại là một mảng không gian yên tĩnh.

Tiểu Lãnh Huyết vội đưa ra kiến nghị: “Hay mình chơi đuổi bắt sói đi.”

……….

Đổi lấy một mảng tĩnh lặng khác….

Thần hầu thấy vậy bèn nói câu dí dỏm để đem lại bầu không khí hoà hoãn: “Hay để thế thúc kể chuyện xưa cho các con nghe nhé?”

Tiểu Thiết Thủ liền nói: “Thực ra ngâm thơ cũng không tệ…”

Tiểu Truy Mệnh đáp ngay: “Thực ra đuổi bắt sói cũng mới mẻ lắm…”

Bốn đứa trẻ chơi đùa cả ngày, rất vui vẻ nhưng cũng đến lúc chúng phải về. Thần hầu lên tiếng gọi: “Bốn con khỉ con, về nhà nào. Tuyết Di đang chờ chúng ta ăn đó.”

Không lời đáp lại.

Thần hầu cúi xuống nhìn. Hoá ra cả bốn đứa đã nằm lăn trên cỏ ngủ say, không đứa nào chịu đứng lên đi về.

Thần hầu cảm thấy vô cùng nhức đầu. Bây giờ làm sao có thể dẫn chúng về đây?

Thế nhưng trên đời này không có gì có thể làm khó Thần hầu vĩ đại của chúng ta.

Thần hầu bế Tiểu Vô Tình lên nằm trên xe đẩy, sau đó đem Tiểu Lãnh Huyết lên gối vào đùi Tiểu Vô Tình, vậy là đối phó được hai đứa. Rồi tiếp ông bế Tiểu Truy Mệnh bằng một tay, tay kia đẩy Tiểu Thiết Thủ lên lưng, dùng chân đẩy xe đẩy. Và rồi cứ thế đẩy từng bước từng bước một về đến Thần bổ ti.

Lúc Thần hầu về đến Thần bổ ti, Tuyết Di đã chờ rất lâu. Có điều trông thấy bộ dạng đáng thương của “ông trông trẻ” kia, bao nhiêu lời trách mắng của Tuyết Di phải nuốt hết vào trong bụng.

Advertisements

4 thoughts on “Thuở thơ ngây của tứ đại danh bộ – Chương 3+4

  1. *lau mồ hôi*
    3 em Tiểu Thiết, Tiểu Truy, Tiểu Lãnh đã bắt đầu có khuynh hướng trở thành Tiểu Cún………….
    Nhịn ăn…..A Di thật sự là đủ độc T T ~ tội cho Tiểu Tình Tình ~
    khụ,…khụ….khụ….cái chap 2……thật sự là phục bác Hầu……=)))))) suối =)))))) kể chuyện =))))) kể cũng tội, nuôi ăn cả đám mà đứa nào đứa nấy nó lơ mình, kiếm ck đi bác ơi ~
    Tiểu Truy chương này dễ thương ha ~ Tiểu Lãnh có vẻ hơi trầm, chắc do tên có từ Lãnh – -;

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s