Dĩ ác chế ác – Chương 1+2

Để tăng thêm không khí vui tươi hường phấn trong cung, quyết định mần bộ này, khá hài hước và ấm áp, công thụ trong này đều rất cưng. Hy vọng mọi người sẽ thích nó, giờ thì mời thưởng thức nào ^^~

DĨ ÁC CHẾ ÁC

Tác giả: Phiên Qua Tiểu Long Bao

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, hài, ngụy tra công tiện thụ, niên hạ, HE

Edit: Lưu Thủy

Beta: Phúc Vũ

Chương 1

Tại một khu cao ốc văn phòng trong thành phố B, một người đàn ông cắp túi hồ sơ vội vã đi vào trong tòa nhà treo biển công ty văn hóa truyền thông XX.

“Xin hỏi…Quý Gia Hoành Quý tiên sinh có ở công ty không?”

Nghe thấy cái tên nọ, nữ tiếp tân lập tức tỏa sáng dung quang bát quái, vẫn mặt đầy tươi cười, nhưng đã bất động thanh sắc quét mắt từ đầu tới chân người đàn ông kia: “Xin hỏi, anh có hẹn trước không?”

“Có có.” Người đàn ông nói, “Đã hẹn với Quý tiên sinh vào mười giờ rưỡi, tôi họ Chu, Chu Lượng.”

“Được, anh chờ một lát.” Nữ tiếp tân trên mặt hiện lên thần sắc thất vọng, sau khi gọi điện xác nhận xong mới nói với Chu Lượng: “Men theo hành lang này rẽ trái, văn phòng 1204 phía trong cùng, Quý tiên sinh đang ở đó đợi anh.”

Chu Lượng đi dọc theo hành lang, sau lưng truyền đến tiếng xì xầm cực thấp: “Chậc, có hẹn trước, vậy không phải đến báo thù rồi, thật đáng tiếc…”

Bỗng nhiên cảm thấy có chút quái dị.

Trước cửa văn phòng kia có một đám người tụ tập, đều đang rình mò qua khe cửa. Chu Lượng định gõ cửa, lại cảm thấy không tiện, bèn giơ tay vỗ vai người gần nhất: “Xin hỏi…”

“Suỵt!!” Người nọ cũng không quay đầu: “Anh có hiểu quy củ không vậy, nghe trộm phải nhỏ tiếng chút chứ.”

Lại có người hưng phấn kéo tay áo hắn: “Coi kìa coi kìa.”

Tuy rằng cảm thấy bất lịch sự, nhưng Chu Lượng không kiềm nén được lòng hiếu kỳ, cũng theo khe cửa lén nhìn bên trong.

Trong văn phòng có một nam một nữ, nam tướng mạo xem như thanh tú, rất trắng, trên sống mũi cài kính gọng vàng, thoạt nhìn giống phần tử trí thức, không cần nói, khẳng định chính là Quý Gia Hoành.

“Tôi nghe không rõ…” Quý Gia Hoành lười biếng ngả người trên ghế, tay quay cây bút trên bàn, nghiêng đầu nhìn cô gái, thanh âm nhàn nhã mang theo ý giễu cợt: “Phiền cô lặp lại lần nữa được không?”

“Họ Quý kia anh nói không giữ lời!” Cô gái hùng hổ vỗ bàn.

“Ái chà, người lần này hình như gặp ở đâu rồi thì phải? Hung dữ quá.” Phe nhìn lén có người lên tiếng hỏi.

“Từng quay vài mẫu quảng cáo nhỏ, nghe nói quen biết cũng không ít.” Người bên cạnh cười hì hì: “Đây còn không phải là muốn leo lên cao.”

“Nói không giữ lời?” Quý Gia Hoành từ chóp mũi hừ một tiếng, cười nhạo hỏi, “Tôi đã nói gì nào?”

“Anh đừng biết tỏng còn giả hồ đồ với tôi.” Cô gái nói, “Anh nói MV chủ đề của XX sẽ cho tôi thủ nữ chính!”

“Cô nói thế này buồn cười thật.” Quý Gia Hoành khoanh tay giải thích, “Tôi chỉ là một người đại diện nho nhỏ, MV tuyển ai làm nữ chính là chuyện của đạo diễn, cô đến tìm tôi có ích gì?”

“Lúc ở trên giường anh đâu có nói như vậy!” Cô gái kia rống, “Lúc đó không phải anh đã ngụ ý, chỉ cần một câu nói của anh, đạo diễn Vương sẽ lập tức dùng tôi sao?”

“Phương tiểu thư à…” Quý Gia Hoành nói, “Tôi luôn cho rằng kết – hợp – thể – xác là điều thiêng liêng đẹp đẽ, là chuyện cô tình tôi nguyện, chứ không phải giao dịch, sao có thể mang tư lợi mà làm?”

“Thấy chưa thấy chưa.” Quần chúng nhìn trộm châu đầu bàn tán, “Lại bắt đầu ra vẻ cao thượng.”

“Nói cho cùng, anh vẫn không muốn chịu trách nhiệm,” Cô gái họ Phương kia mắng, “Trước thế này sau thế nọ, ăn xong không chùi mép, họ Quý kia lương tâm anh bị chó tha mất rồi!!”

Quý Gia Hoành cánh tay tỳ lên bàn, mười ngón đan nhau, cằm gác trên mu bàn tay, cười tủm tỉm hỏi: “Cho dù tôi không chịu trách nhiệm, cô làm gì được tôi?”

Cô gái kia tức giận, cầm túi xách bên người ném Quý Gia Hoành, túi da kiểu nữ bay qua bàn rơi xuống đất.

Quý Gia Hoành sắc mặt hơi đổi, sau đó nhặt túi da lên, giả vờ phủi phủi bụi bên trên, đưa lại cho cô ta, ngữ khí vẫn ôn nhu trước sau như một: “Cho dù là hàng nhái LV rẻ tiền, cũng không thể nói ném là ném chứ.”

“Quý Gia Hoành!” Cô gái kia đoạt lại túi xách, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Anh con mẹ nó được lắm!”

Quý Gia Hoành nhún vai, mỉm cười nhìn cô.

“Anh đợi đó cho tôi!” Cô gái đùng đùng đi ra ngoài, tiếng giày cao gót cốp cốp cộng hưởng.

Cửa bị thô bạo đẩy ra, đám người nghe lén lập tức giải tán.

“Cái thứ gì không biết,” Thanh âm Quý Gia Hoành vang lên sau lưng cô gái, không quá lớn, nhưng hay ở chỗ âm lượng đủ cho mọi người nghe thấy, “Già đầu thế rồi, tự xem mình là trinh tiết liệt nữ thiên tiên hạ phàm chắc, nếu quỳ xuống cầu xin tôi tôi còn có thể thương hại cô, khóc lóc la lối với tôi? Hách…”

Cô gái kia tức đến run cả người, một tay bụm miệng chạy ra ngoài.

“Quả nhiên trước sau như một đốn mạt như thế.” Người xem Giáp cảm khái.

“Tôi thì thấy đàn bà đến quậy thì có gì đáng xem, lần trước cậu trai kia mới gọi là náo nhiệt.” Người xem Ất nói, “Gọi cả bảo vệ, quậy đến long trời, đó mới gọi là đặc sắc.”

Quý Gia Hoành bưng tách cà phê đi ra, mọi người lại giải tán, mạnh ai nấy về chỗ của mình.

Chu Lượng vội bước tới: “Quý tiên sinh?”

Quý Gia Hoành chớp chớp mắt: “Ai đây?” Trong khi nói, chân cũng đã tự động đi hướng phòng nghỉ pha cafe.

“Công ty XXX thành phố N, lúc trước giám đốc của chúng tôi đã nói chuyện với anh,” Chu Lượng theo sát sau hắn, “Chính là chuyện nhạc hội của ban nhạc OO thành phố N, anh đã đồng ý giúp chúng tôi liên hệ các ca sĩ khác.”

“Thành phố N?” Quý Gia Hoành nheo mắt hồi tưởng, “Nhạc hội? Có chuyện đó sao? Nghệ sĩ dưới trướng tôi mỗi người đều có trong tay mấy mẫu quảng cáo, càng đừng nói ban nhạc OO, sắp xếp không được, sao có thời gian tham gia loại nhạc hội này.”

Chu Lượng hoảng hốt: “Có chuyện này mà! Đương nhiên có! Thứ sáu tuần trước ở nhà hàng Phú Hào anh chính miệng nói với giám đốc chúng tôi, anh quên rồi sao?”

“À~~” Quý Gia Hoành bưng tách, nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê, “Chuyện trên bàn rượu sao có thể coi là thật được, ha ha, toàn là lời say thôi, ha ha.”

“Nhưng mà… Nhưng mà chúng tôi chuẩn bị xong cả rồi…”

“Các người chuẩn bị xong rồi thì có liên quan gì đến tôi.” Quý Gia Hoành vỗ vai anh ta, mang cà phê về phòng làm việc, “Ai, xem như một bài học, lần sau đừng liều lĩnh như vậy.”

Bài học cái rắm, Chu Lượng sốc rồi, công ty văn hóa truyền thông nho nhỏ của bọn họ, trăm phương ngàn kế lo trên lót dưới khó khăn lắm mới có được lời đáp ứng của người này, lần trước nói ván đã đóng thuyền chỉ còn thiếu ký hợp đồng, mấy người trong công ty thời gian qua ngày đêm cặm cụi lên kế hoạch thuê sân bãi chỉ sợ có gì sơ suất, còn tưởng có thể nhân cơ hội này phát dương danh khí, kết quả người này kim khẩu vừa mở, chuyện đã bàn xong cư nhiên lật lọng.

Nhưng trời đất bao la người ta có quan hệ rộng rãi, Chu Lượng qua cơn sốc chỉ đành bày ra vẻ mặt đau khổ lẽo đẽo theo mông người ta van nài hết lời cầu xin nửa ngày.

Cuối cùng Quý Gia Hoành nhận danh thiếp của anh ta, phất tay giống như ban ân trời: “Được rồi, có thời gian tôi sẽ nghĩ lại.”

Nói đến cạn cả nước bọt, chỉ đổi lấy một câu nghĩ lại, điều kiện còn là đợi khi có thời gian!

Chu Lượng cũng không phải ngày đầu giao thiệp với loại người này, đương nhiên hiểu rõ nói thế, 90% là không thành rồi.

Ôm túi hồ sơ, Chu Lượng mặt ủ mày chau bước ra dưới ánh mặt trời, trong lòng chỉ quẩn quanh hai chữ.

Đồ khốn!

♦  ♦  ♦  ♦  ♦

Chương 2

“Ha ha ha ha… Cậu cứ như vậy đuổi người ta đi sao?”

Bên trong gian phòng một khách sạn nào đó, truyền ra tiếng cười của nam nhân.

“Cậu đùa giỡn lính mới thì thôi đi, nhưng người thành phố N cậu làm vậy là quá thất đức,” Bạn xấu của Quý Gia Hoành, Điền Trung, vỗ bàn cười lớn: “Người ta vất vả từ xa chạy đến đây, cậu một câu liền đuổi thẳng cổ.”

“Cái công ty nhỏ như vậy có thể tạo được thành tích gì.” Quý Gia Hoành kéo cà vạt, lười nhác ngả người trên sô pha.

Điền Trung lướt mắt qua vùng da cổ lộ ra dưới chiếc cà vạt bị kéo xuống của Quý Gia Hoành, ái muội cười: “Cậu không sợ mấy người đó đi rêu rao chuyện này khắp nơi sao?”

“Sao thế được?” Quý Gia Hoành ngạo mạn nói: “Kẻ dám không nể mặt tôi, tức là không muốn lăn lộn trong làng giải trí này nữa.”

Điền Trung cười cười: “Cũng phải.”

Quý Gia Hoành tuổi còn trẻ đã một đường phất cờ trong làng giải trí tuyệt không phải vì gia hỏa này có bản lĩnh tài giỏi hơn người, mà là vì gia thế đáng nể.

Bên ngoại của Quý Gia Hoành có thân thích đời trước là quân nhân, trong thời chiến vào sinh ra tử, địa vị hôm nay tương đối cao, là nhân vật giậm chân một cái mặt đất cũng rung chuyển ba hồi.

Tuy rằng lão nhân gia tính tình nghiêm túc, làm việc nề nếp, thái độ làm người cũng trầm tĩnh, nhưng người có lòng nghe thấy danh hiệu quân hàm của lão nhân gia, đều sẽ cung cung kính kính nể chút mặt mũi, ngay cả bà con xa như Quý gia bà cũng hưởng lây chút vinh quang, cậu của Quý Gia Hoành càng từng bước từng bước thăng tới cấp cao trong tổng cục quảng cáo X.

Nửa nhờ thực lực nửa nhờ nhân tình, nửa nào chiếm tỷ lệ cao hơn không ai biết rõ, nhưng có tầng tầng quan hệ như vậy, cho dù có người hận Quý Gia Hoành muốn chết, trước khi chưa xảy ra đại loạn đảo chính gì, trong giới giải trí quả thật không ai dám động tới một sợi lông của Quý Gia Hoành.

Mặc hắn úp tay làm gió ngửa tay làm mưa tác oai tác quái, cũng chỉ dám giận không dám nói gì, một bên thầm nguyền rủa hắn ra đường giẫm phân chó trời mưa gặp sét đánh qua lộ bị xe tông, một bên hồi hộp lo sợ gia hỏa này một ngày nào đó có biến chất dẫn đến biến lượng, từ tên khốn khiến người sôi máu trở thành đầu sỏ không ác không làm.

Bất quá, trên đời này luôn tồn đạo lý vạn vật tương khắc, một vật khắc một vật, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Cũng như Điền Trung hiện tại đột nhiên nhắc nhở: “Kỳ thực trước đó nghe cậu nói đến thành phố N, tôi biết ngay cậu chắc chắn sẽ không đi, cái tên Vương Hạo kia không phải đang học đại học ở đó sao.”

Quý Gia Hoành run tay: “Vương, Vương Hạo?!”

“Còn Vương Hạo nào nữa? Thì là cái thằng hàng xóm hồi nhỏ của cậu đó.” Điền Trung ngạc nhiên, “Ủa, cậu không biết hả? Tôi còn vì cậu, đặc biệt theo sát hướng đi của hắn.”

Điền Trung cố ý nhấn mạnh hai chữ “vì cậu”, còn dùng dấu phẩy cường điệu hai chữ này.

Chỉ tiếc Quý Gia Hoành lúc này đã thả hồn lên mây, cái gì cũng không nghe thấy.

Đối với Quý Gia Hoành mà nói, hai chữ Vương Hạo này, chính là ma chú đòi mạng, đột nhiên nghe đến cái tên này, giống như sét đánh giữa trời quang, tiếp theo là một trận sấm rền, trái tim không hề được báo trước đã bị bổ trúng, “ầm” một tiếng nổ vang.

Nghiệt duyên giữa Quý Gia Hoành và Vương Hạo, phải kể từ khi Quý Gia Hoành lên cấp ba.

Lúc ấy Quý Gia Hoành được Quý mama và Quý papa sủng đến tận trời, mỗi ngày Quý Gia Hoành ngang dọc trên đường, xưng bá một phương, ngày ngày tụm năm tụm ba với bọn Điền Trung.

Cha của Điền Trung là lãnh đạo cấp thành phố, Điền Trung và Quý Gia Hoành hai người một là ruồi nhặng một là trứng ung, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, vô cùng hợp cạ.

Thảm kịch bắt đầu khi Điền Trung đem đến một cái đĩa đen.

Trước tiên Điền Trung bảo mọi người đóng cửa kéo rèm khiến mọi người còn nghĩ hắn chuyện bé xé to, AV thôi mà, đám nhóc hư hỏng này từ hồi cấp hai đã xem hết phim của Asakawa Ran và Ai Iijima (diễn viên AV nổi tiếng của Nhật Bản), còn rất thân thiết với ông chủ tiệm băng đĩa lậu, hầu như dưới giường mỗi đứa đều có một chiếc rương tinh phẩm, đối với quốc túy Nhật Bản phỏng chừng còn rành rọt hơn cả người dân ở xứ sở hoa anh đào này.

Kết quả sau khi nhìn thấy hai nam nhân quấn quýt trên giường nguyên đám đều chấn kinh.

50% quần chúng cho rằng hành vi nam nam này quá tà ác quá ghê tởm, 30% quần chúng cười sung sướng, 10% quần chúng nhìn đến hai mắt phát quang, còn 10% quần chúng quan sát phản ứng của người khác.

Tổng cộng mười người, hai mắt phát quang chính là Quý Gia Hoành, còn quần chúng quét mắt phiêu tới phiêu lui sau cùng dán trên người Quý Gia Hoành, là Điền Trung.

Với người khác mà nói, bộ phim này chẳng qua chỉ là một thứ gì đó mới mẻ, xem qua rồi thì thôi, nhưng Quý Gia Hoành bởi vì vậy mà kết thúc con đường dị tính luyến chỉ quấy rồi nữ sinh, oanh oanh liệt liệt mở ra trang đời mới ăn thông nam nữ.

Bất quá cỏ dại không ôn nhu như hoa dại, Quý Gia Hoành trên hành trình ngắt cỏ khó tránh sứt đầu mẻ trán, số lần bị người vây hãm càng đếm càng tăng, cũng may phe Quý Gia Hoành nhân thủ cũng không ít, tuy rằng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi, nhưng cũng chẳng mấy khi thiệt thòi.

Mãi cho đến ngày đó, Quý Gia Hoành gặp phải Vương Hạo.

Advertisements

19 thoughts on “Dĩ ác chế ác – Chương 1+2

  1. H 02/06/2013 / 9:49 pm

    =)) 1 nửa trong ss gào: Hú hú đừng có ra chương mới nữa mà để tui thiiiiii~~~
    Nửa con lại rú: Hú hú nữa đi nữa đi~~~~~

    • Lưu Thủy 02/06/2013 / 9:59 pm

      Em nên chìu một nửa nào của ss đây *chớp mắt nai tơ*

      • H 02/06/2013 / 10:45 pm

        nửa thứ 2 *vừa gáo vừa rú*

      • Lưu Thủy 02/06/2013 / 11:01 pm

        Sẽ chìu lòng ss =)))

    • Chè đậu đỏ ~ 02/06/2013 / 10:18 pm

      Thiên thần-ing: Tắt màn hình đi, đừng đọc đừng đọc
      Ác quỷ-ing: Mở mắt ra nào, Tiểu Thuỷ ra bộ mới, tiểu Vũ cũng ra chương mới, đọc đi đọc đi ~
      *ù té chạy* ớ hớ hớ ~

      =*= coi bộ truyện này còn ác liệt hơn Mặc Sinh nha, mới chap đầu đã chuốc vô óc nữ hài tử ngây thơ đơn thuần như Đậu Đậu ta mấy nội dung k lành mạnh r =*=
      …..Điền Trung………….tôi ủng hộ cậu *bắt tay* một công việc quá mức vinh quang (bật đĩa đen), một cách nghĩ quá mức gan dạ (cho a Hoành coi), vâng, và cách nghĩ của cậu đã thay đổi 1 con người…….và……đem đến cho giới hủ một con mồi mới =)))))))

      • Lưu Thủy 02/06/2013 / 10:59 pm

        *Đập bàn* Câu cuối nói hay lắm, Điền Trung đồng chí đã oanh oanh liệt liệt mở rộng con đường chân lý trong cuộc đời Quý tra tra =))))))

      • Chè đậu đỏ ~ 03/06/2013 / 8:05 am

        Quý tra tra……*phụt* tội nghiệp các a/e bị nàng bóp méo tên thật =))))

      • Lưu Thủy 03/06/2013 / 9:23 am

        Uầy uầy, oan quá a, tớ cũng chỉ là gọi theo các bạn bên Tung thôi =)))))

  2. hikaru 03/06/2013 / 10:52 am

    =)))))))))) anh thị này có cá tính thật đấy

    • Lưu Thủy 03/06/2013 / 12:41 pm

      Nỡ lòng nào mà chém em nó thế, ẻm chỉ là tiểu lưu manh khả ái thích tra người khác thôi ấy mà =))))

      • congchuakemdau2008 03/06/2013 / 12:44 pm

        hì =)) mà ai là thụ zậy cóa phải chu lượng không tiểu vũ

      • Lưu Thủy 03/06/2013 / 12:47 pm

        Chu Lượng chỉ là lộ nhân Giáp mà thôi =w= Quý tra tra là tiểu thụ đấy bạn, còn công của ẻm thì chương sau lên sàn =w=

      • congchuakemdau2008 03/06/2013 / 12:48 pm

        ^-^ chắc ảnh biến thái lăm mới trị nổi em quý

      • Lưu Thủy 03/06/2013 / 12:50 pm

        Hạ hồi phân giải, hạ hồi phân giải =]]]

  3. flyingmansion 16/11/2013 / 7:15 pm

    Đúng hẹn lại lên, cứ gần thi là mình lại sáp vô mấy cái truyện kiểu này, khó mà ngừng được =_=

  4. NhImxuxu 16/09/2015 / 9:28 pm

    Đam này hấp dẫn à nha híbhis

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s