Sát tương tư – Đệ ngũ thập lục chương

SÁT TƯƠNG TƯ

Tác giả: Trần Tiểu Thái

Thể loại: Giang hồ ân oán, ngược luyến tình thâm, cận thủy lâu đài, mỹ công mỹ thụ

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Phúc Vũ

Đệ ngũ thập lục chương

Tô Thác Đao nhìn hắn, mâu quang sâu thẳm, nhưng không phức tạp, “Tê Kiến, trước mặt ta đừng che giấu, quá mệt mỏi… Ta há lại không hiểu ngươi?”

“Vô luận ngươi ra sao, ta đều thích. Một Việt Tê Kiến thiện lương không tỳ vết, ta thích, mà hôm nay… một thủ tọa Thất Tinh Hồ danh xứng với thực, ta cũng thích.”

——

Không biết qua bao lâu, cũng không biết thay đổi mấy loại tư thế, đợi một chân bị nhấc lên, một chân bị kéo ra, bị chậm rãi đâm xuyên xâm phạm như muốn đoạt mạng, Việt Tê Kiến thực sự chịu hết nổi, trong tiếng rên khẽ mà khàn khàn đan xen thêm tiếng hét cao vút mờ mịt thất thần mà phóng túng, từng tiếng “Thác Đao” bách chuyển thiên hồi, bản thân cơ hồ sắp điên cuồng, cũng khiến Tô Thác Đao không còn biết mạnh nhẹ đúng mực.

Trong cơn mơ màng, dường như mình bắt đầu cầu xin, rồi lại không nỡ rời xa loại khoái cảm điềm mỹ đến hồn phách cũng run rẩy này, như thể cho dù phải chết vẫn không thấy thỏa mãn không chịu từ bỏ, khát khao luôn được chiếm hữu luôn được ôm ấp, vĩnh viễn không muốn đến tận cùng, không muốn có kết thúc.

Ở bên Tô Thác Đao, linh hồn có thể thông qua mỗi một tấc da thịt xương cốt mà thân mật nhắn nhủ, từng câu từng chữ hắn đều hiểu được, hòa hợp đến thiên y vô phùng, phong quang vô hạn.

Mây mưa không biết mệt, bao lần lên đến đỉnh cao lại rơi xuống đáy cốc, như chim, lại như cá.

Một hiệp tiếp một hiệp, cả người tan chảy, ngũ tạng lục phủ cốt cách huyết nhục đều thành một đầm nước xuân, đến cuối cùng, chỉ còn lại khoái cảm bùng nổ như pháo hoa nở rộ trên không, rốt cuộc bắn không ra một giọt dịch thể nào nữa.

Trong lúc hắn hoàn toàn mất khống chế mà quằn quại co ro, Tô Thác Đao a một tiếng, thoáng dừng động tác, cơ lưng căng thật chặt, là pha lấy đà đáng sợ trước khi bạo phát của mãnh thú trước khi vồ mồi, sau đó từ chóp mũi thở hắt một hơi, nửa ngày mới thỏa mãn thả lỏng, trầm tĩnh lại, úp mặt vào cổ Việt Tê Kiến, nhẹ nhàng cọ cọ: “Ngươi thật tuyệt…”

Việt Tê Kiến dưới thân, như con mồi hấp hối, hàng mi rũ xuống, che khuất nhãn thần, nhưng ghé bên tai hắn nói: “Thác Đao, ta thích ngươi… còn hơn cả bản thân ta.”

Nắng mai dần hé lộ, từ cửa sổ ùa vào giao dung với bóng đêm, Việt Tê Kiến đường nét ngũ quan vốn cực nhu hòa, nhưng ở nơi dạ sắc cùng quang ảnh tương tiếp, không hiểu sao có loại thâm thúy lợi hại, như lộ nguyên hình.

Tô Thác Đao lẳng lặng nhìn hắn, nói: “Ta giết môn chủ của Hãn Hải Vô Hồi phái lẫn các đường chủ liên can, hủy cả tông môn điển tịch… Hãn Hải Vô Hồi phái, cùng đồ mạt lộ, e rằng tiêu hao mấy chục năm hoặc giả vài thế hệ cũng không thể chấn hưng.”

Việt Tê Kiến nói: “Ân.”

“Ngươi thích không?”

Việt Tê Kiến trong lòng rùng mình: “Tại sao hỏi ta?”

Tô Thác Đao nhìn hắn, mâu quang sâu thẳm, nhưng không phức tạp, “Tê Kiến, trước mặt ta đừng che giấu, quá mệt mỏi… Ta há lại không hiểu ngươi?”

“Vô luận ngươi ra sao, ta đều thích. Một Việt Tê Kiến thiện lương không tỳ vết, ta thích, mà hôm nay… một thủ tọa Thất Tinh Hồ danh xứng với thực, ta cũng thích.”

Việt Tê Kiến thất kinh, trở tay không kịp, khóe mắt đuôi mày mơ hồ tà mị vũ tư, thần sắc như lửa, nhưng không hé nửa lời.

Tô Thác Đao nói: “Tê Kiến, ngươi có nhân tâm, nhưng không hiệp cốt, ngươi thông minh từ tận xương tủy, nhưng thông minh quá mức, sẽ có tâm ma.”

Việt Tê Kiến cổ họng khô rát, ngực bụng như bị hỏa thiêu, nhưng trong lòng chẳng mảy may sợ hãi, trái lại có loại cảm giác không còn chịu cô đơn, chỉ nhoẻn miệng cười: “Ta không có tâm ma.”

Tô Thác Đao hàng mày đen rậm hơi nhướn lên, nói: “Được thôi, ngươi không có. Bất quá từ sau khi ngươi biết được thân thế của mình, tới Thất Tinh Hồ, ngươi thích ứng nhanh hơn hẳn bất cứ ai. Tê Kiến, ngươi rất giống một con… sói, đang đói cực.”

Việt Tê Kiến tựa hồ có chút ủy khuất, bĩu môi nói: “Ta chỉ diệt Bắc Đẩu Minh thôi mà.”

Tô Thác Đao cười hỏi: “Vậy bước tiếp theo?”

Việt Tê Kiến mỉm cười, nửa ngày mới nói: “Ngươi thừa biết.”

Tô Thác Đao gật đầu, nói: “Nhưng ta không biết ngươi vì sao bỗng dưng hiếu chiến như vậy, cư nhiên có chí thôn tính chư phái giang hồ, chẳng lẽ do Minh Thiền Nữ hại Thất Tinh Hồ từ thịnh biến suy, cho nên ngươi hăng hái rửa nhục? Hoặc giả có khả năng ngươi ở Tang gia tích lũy oán hận đã lâu, cũng phỏng chừng vì Thất Tinh Hồ phong thuỷ quá tà, nhưng bất luận thế nào, ta đều nguyện ý thành toàn ngươi, để ngươi thỏa sức thử một phen.”

Việt Tê Kiến đột nhiên ngẩng đầu, trực tiếp đối diện ánh mắt hắn, thần sắc như bi như hỉ: “Ngươi… Nguyên bản Thất Tinh Hồ nên áng binh bất động, nghỉ ngơi dưỡng sức mới phải.”

Tô Thác Đao nói: “Giấu tài đợi trổ là một cách, lấy công thay thủ lội ngược dòng cũng là một cách, hơn nữa xem trận đánh Bắc Đẩu Minh, ngươi không hề lạm sát nhân mạng, chính đạo đúng như ngươi dự liệu, không chút dị nghị… Ta không thích cũng không giỏi quyền mưu, ngươi thông minh hơn ta nhiều, những chuyện này ngươi ắt hẳn tự có chủ trương, sẽ không đẩy Thất Tinh Hồ vào hiểm địa.”

“Ta tin ngươi.”

Tô Thác Đao đôi mắt đen như đêm thanh, nhưng sáng tựa sao sớm, hắn mỉm cười nhìn mình, là trời cao biển rộng, không một tia âm u. Việt Tê Kiến chỉ cảm thấy mình một lần nữa được sống lại trong đôi mắt ấy, chân thực mà sinh động, mềm mại không trói buộc.

Quả thật sống như… Diệp Chậm Ly.

Diệp Chậm Ly nói không sai, mình đố kị hắn, bất quá hiện tại không cần nữa, mình cũng có được khoảnh khắc như vậy, đã đủ rồi.

Việt Tê Kiến cúi đầu, xưa nay chưa từng có xung động muốn khóc muốn yếu đuối đến thế, nhưng vui sướng cùng mãn nguyện đến vô thượng lại đầy ắp cơ hồ sắp tràn ra.

Bất quá vẫn… không thể không giấu, giữa khe hở của lừa dối và chân thành, chỉ có một con đường duy nhất, mình đã định phải tàng đao độc hành.

Kể từ ngày diệt môn, những gì mình muốn làm, hoặc thề phải làm, đều vẫn luôn làm, ai cũng không ngăn được, kẻ nào cản trở, kẻ đó phải chết.

Thác Đao, ta nợ ngươi.

Ý trời khó dò, thế cục thay đổi, mình tuy là người cầm cờ, ngàn vạn mưu toan trù tính kế hoạch, đồng thời chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ, nhưng có được trái tim Tô Thác Đao, vô luận đi tới nước nào, đọa lạc ở nước nào, cũng tuyệt không uổng phí.

Lập tức tâm bình khí hòa, cười nói: “Hãn Hải Vô Hồi phái, ở phía nam Thất Tinh Hồ, gần đây hay có động thái nóng lòng xuất đầu, còn sở hữu một tuyến đường thủy thông thẳng tới Anh Thành, Anh Thành cũng một trong ba mươi lăm phái theo tà tông, nếu để họ liên thủ, Thất Tinh Hồ liền như chướng ngại vật như cái gai trong mắt, đã là mối họa bên giường, lại còn rình rập chờ thời, Tô cung chủ độc vãng thảo phạt, phòng bệnh hơn chữ bệnh, diệt trừ mối nguy hại cho Thất Tinh Hồ ta.”

Hắn thong thả nói, mỗi câu đều trúng đích: “Chúng ta vừa diệt Bắc Đẩu Minh, chính đạo ít nhiều cũng có chút quan ngại, hủy thêm một phái tà tông, coi như bù đắp cho họ miếng bánh ngọt, nhất cử lưỡng tiện, ta nói có đúng không?”

Tô Thác Đao nói: “Đao không mài sẽ cùn, ta cũng muốn giao thủ với Diêm môn chủ.”

Việt Tê Kiến ngữ khí hững hờ: “Vậy Ba Tuần Tự Tại thần công đó, cung chủ đoạt được cho A Ly chưa?”

Tô Thác Đao thở dài: “Tới tay rồi, nhưng không thể cứ thế liền đưa cho hắn, ta không muốn luyện Thiên Ma, nhưng hôm nay… vẫn phải tìm thời cơ bế quan, đem Thiên Ma và Ba Tuần Tự Tại thần công này lĩnh ngộ thấu đáo, mới có thể dạy hắn.”

Dứt lời trầm mặc chốc lát, nói: “Tê Kiến, đừng làm khó A Ly.”

Việt Tê Kiến ý cười bên môi nhạt như bóng đêm sắp tàn: “Ta với A Ly, ai võ công cao hơn? Ai thủ đoạn thâm hơn?”

Tô Thác Đao mâu quang thấm nhuần tâm cảnh: “Thủ đoạn ta vẫn chưa xét rõ… Về phần võ công, ngươi thắng ở cách cục nhãn giới và khí tượng, nhưng A Ly ngộ tính linh khí lẫn căn cốt lại hơn ngươi.”

Thoáng trầm ngâm, nói: “Ngươi đời này nếu không có kỳ ngộ đột biến, võ công A Ly vĩnh viễn mạnh hơn ngươi.”

Việt Tê Kiến mỉm cười, cũng không để tâm, nói: “Chẳng lẽ tâm cơ khí tượng thua linh tính căn cốt?”

Nhắc tới võ công, Tô Thác Đao thần sắc đoan chính mà nghiêm cẩn: “Chừng nào đến đẳng cấp tôn sư, tất càng chú trọng khí tượng, nhưng ngươi lẫn A Ly chung quy đều chưa tới cảnh giới đó.”

“Lý do?”

Tô Thác Đao nói thẳng: “Hai ngươi một trí một tuệ, đều là nhân vật cực xuất sắc, nhưng quá thông minh ắt sẽ có tạp niệm.”

Việt Tê Kiến thập phần si mê thần thái hắn lúc này, cười hỏi: “Ngươi thì không có tạp niệm sao?”

“Có, nhưng không liên quan đến tâm, không dính dáng tới võ học. Còn tạp niệm của các ngươi chính là tâm ma.”

Việt Tê Kiến cười ra vài phần chế nhạo không cam lòng: “Nếu ta đã cả đời không thắng được A Ly, tại sao còn bảo ta đừng làm khó hắn, mà không phải bảo hắn đừng hiếp đáp ta?”

Tô Thác Đao buột miệng nói: “Hắn và ngươi không giống nhau.”

“Không giống nhau thế nào?” Việt Tê Kiến không chịu buông tha quyết đào bới ngọn nguồn, đôi mắt quang hoa ôn nhuận phảng phất bị bôi lên một lớp men sứ không có ánh sáng, lãnh tịch, trầm tĩnh.

Thấy Tô Thác Đao đau khổ nghiền ngẫm thật lâu mới há miệng định nói, lại cười khẽ phủ đầu: “Mục tiêu kế tiếp, Giang Nam Nhạn Hành môn, được chứ?”

Tô Thác Đao nghĩ nghĩ, gật đầu.

Việt Tê Kiến tham luyến khí tức của hắn, lại xót hắn vừa rồi phải vắt óc suy tư, nhích lại gần, vùi mặt vào ngực hắn, từng tiếng từng tiếng đếm nhịp tim.

Cùng người này yêu nhau, chỉ e là một phen mạo hiểm dễ tổn thương nhất, nhưng không sao cả, lỗi không phải ở Tô Thác Đao, mà ở Diệp Chậm Ly, chỉ cần hắn không tồn tại… Hắn thực sự không có bất cứ lý do gì để tồn tại.

Đợi khi Diệp Chậm Ly nhìn thấy Tô Thác Đao, đã là giữa trưa, mưa tạnh nắng lên, dương quang rực rỡ, ánh đến một mảnh hoa hoa thảo thảo xanh mướt bức người, Diệp Chậm Ly từ đình tâm hồ đạp bèo qua nước, lướt tới trước mặt Tô Thác Đao, một phen nhào lộn, tay áo tung bay, đáp xuống con đường lát đá da rắn còn đọng nước, tươi cười xòe tay: “Ba Tuần Tự Tại thần công đâu?”

Nụ cười kia khiến người không hề phòng bị liền phát sầu, không biết nên làm sao lấy lòng hắn cho phải.

Tô Thác Đao thở dài, nhẫn nại hỏi: “Khinh công này của ngươi là Thiên Ma Vũ trong Thiên Ma?”

Diệp Chậm Ly gật đầu, lại lắc đầu cười nói: “Thiên Ma Vũ quá nhu mỵ uyển chuyển, ta chỉ đem một ít bộ pháp trộn với Hồ Tung Bộ, trái lại càng có điểm thần diệu kỳ quỷ, ngươi thấy thế nào?”

Nói xong đi thêm vài bước, quả nhiên mới trước mặt đã thoắt ra sau, tiến thoái phiêu hốt vô tung tích, đang đắc ý bồng bột, lại bị Tô Thác Đao một phát bấu cổ tay, một luồng chân khí như dây thừng xỏ vào, không kịp phản ứng, kinh mạch toàn thân đã bị thăm dò một lượt.

Tô Thác Đao thần sắc khẽ biến, hàng mày tú phi dương, hừ lạnh, hất mạnh cổ tay Diệp Chậm Ly, lớn tiếng quát: “Ngươi cư nhiên còn dám lén luyện nội công Thiên Ma!”

Diệp Chậm Ly thấy hắn bộ dạng hung hãn trở mặt muốn đánh người, vội trốn ra sau thân cây, cười hì hì chống chế: “Ta không phải cố ý! Thiên Ma này đích thực có tà tính… Từ lúc tu tập tới nay, cho dù ngủ, chân khí cũng tự nhiên tự tiện du tẩu theo phương hướng của nó… Ta gần đây công lực tăng vọt, lẽ nào ngươi không phát hiện?”

Tô Thác Đao cưỡng chế lửa giận, nói: “Phát hiện rồi… Thiên Ma này một khi tu tập, liền như bùa nhập cốt ác quỷ đòi mạng, ngươi còn cười được!”

Diệp Chậm Ly thừa biết môn võ công này quỷ dị hung hiểm cực độ, nhưng trong lòng căn bản không lo, xoa xoa cổ tay, ló đầu nói: “Ngươi không phải đã tìm Ba Tuần Tự Tại thần công đối chiếu bổ toàn cho ta sao? Họ Diêm đó có thể luyện thành tà công bậc này mà không tồn hậu hoạn, Diệp Chậm Ly ta đương nhiên cũng có thể.”

Nói xong vừa hoạt bát vừa hớn hở nhìn Tô Thác Đao, nắng rải rác xuyên qua tán lá, lác đác rơi vào trong mắt hắn, liễm diễm gợn sóng: “Có ngươi, ta còn sợ cái gì? Ngươi luôn tìm ra giải pháp hoàn mỹ.”

Advertisements

4 thoughts on “Sát tương tư – Đệ ngũ thập lục chương

  1. charlottecharled 09/06/2013 / 10:26 pm

    Ân, giờ thì ta là người đầu tiên like rồi nha 😀

    Càng đọc…..càng nặng lòng a. Chỉ thấy đáng tiếc đáng tiếc đáng tiếc cho phần tình cảm của Thác Đao dành cho Tê Kiến. Việt Tê Kiến, dù đến cuối cùng hẳn là vẫn sẽ ko hối hận đâu nhỉ? 😦

    • Phúc Vũ 09/06/2013 / 10:41 pm

      Tớ cảm thấy, Việt Tê Kiến chính là nhân vật “I” trong bài Incomplete của BSB trước kia, ca từ đặc biệt hợp với Tê Kiến, có mọi thứ nhưng không có Thác Đao, cuộc sống trở nên incomplete. Tớ biết một cổ trang một hiện đại còn là nước ngoài chả ăn nhậu gì với nhau, nhưng không hiểu sao lại liên tưởng tới. Ai~ Họ rõ ràng đều đã động chân tình a! Tê Kiến có lẽ sẽ hối hận, tớ nghĩ thế, chỉ là em ấy không thừa nhận thôi.

      • charlottecharled 14/06/2013 / 2:43 am

        Uy, ta thích bài Incomplete. 😀 BSB là tình yêu bất diệt trong lòng ta a~

      • Phúc Vũ 14/06/2013 / 11:35 am

        Bây giờ mặc kệ là One Direction hay The Wanted gì đó, cũng không bằng BSB trong lòng tớ! Bạn sẽ thấy, Incomplete cực hợp với Tê Kiến.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s