Dĩ ác chế ác – Chương 12+13

DĨ ÁC CHẾ ÁC

Tác giả: Phiên Qua Tiểu Long Bao

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, hài, ngụy tra công tiện thụ, niên hạ, HE

Edit: Lưu Thủy

Beta: Phúc Vũ

Chương 12

Quý Gia Hoành trong lòng nghẹn khuất, cảm thấy Vương Hạo về tình về lí hẳn nên nói thêm gì đó, nhưng đối phương chẳng buồn nói gì cả, chỉ đứng đó, vẫy tay như xua đuổi hắn.

Vương Hạo vẫy cả buổi trời, đột nhiên sực nhớ, hỏi với theo: “Chuyện lần trước…”

Quý Gia Hoành lập tức đứng lại: “Chuyện gì?”

___

Quý Gia Hoành còn nán lại thành phố N vài hôm, ngày ngày đi loanh quanh ngắm cảnh dạo phố, di động luôn mở 24/24, thỉnh thoảng rút ra xem thử.

Cuộc gọi mong chờ trong tiềm thức vẫn không tới, trái lại công ty đã chịu hết nổi hắn ngao du bên ngoài, mỗi ngày một cú điện thoại giục hắn về.

Trước khi đi Quý Gia Hoành soi gương, vết sưng trên mặt đã tan bớt, phía dưới cũng không đau như lúc đầu.

Nhưng vừa nghĩ đến phải rời khỏi thành phố N, Quý Gia Hoành ngoài thở phào nhẹ nhõm, lại có chút băn khoăn.

Từ sau hôm đó, Vương Hạo không đến nữa.

Quý Gia Hoành chẳng hiểu sao có điểm mất mát.

Nếu bảo bị cường bạo, mà trong lòng không có ám ảnh là không thể nào, tuy rằng Quý Gia Hoành không có quan niệm trinh tiết gì. Lăn lộn trong giới giải trí chính mình vốn đã loạn, mấy chuyện lộn xộn cũng gặp nhiều, bên mình không ít người còn thích làm số 0, đôi khi nhìn dáng vẻ trầm mê đắm đuối của người dưới thân hắn cũng rất tò mò có thật thoải mái đến thế không.

Cho dù là vậy, cho dù muốn bị thượng cũng nên là mình chủ động lựa chọn, tìm người tình tương đối có nhan sắc vóc dáng thích hợp, làm xong quăng một xấp tiền nói cậu nhóc kỹ thuật không tồi ta rất vừa ý, hoặc là khoát vai hắn nói cậu cứ yên tâm tuyệt đối không thành vấn đề, chứ không phải giống như lúc này trong lòng uất ức, người ta ném cho một tuýp kem hơn mười đồng đã rưng rưng cảm động.

Biết Quý Gia Hoành sắp về, đám người Chu Lượng lái xe đến tiễn.

Quý Gia Hoành ngồi trên xe, nghĩ nghĩ, nói với tài xế: “Đi vòng đường XX.”

Tài xế ngạc nhiên “A?” một tiếng, Chu Lượng ngồi ghế phụ lái huých tay với tài xế, tài xế liền quay đầu xe, rẽ đường XX.

Quý Gia Hoành nhìn ra bên ngoài, có chút hối hận đã bảo tài xế đổi đường.

Ngươi tưởng đang quay phim truyền hình sao, lái xe hướng này là có thể tình cờ gặp Vương Hạo đi bộ ven đường, sau đó bước xuống xe nói với hắn trùng hợp thật, hôm nay ta quay về thành phố B.

Mãi miên man suy nghĩ, không để ý xe đã đi qua cổng đại học N, Quý Gia Hoành cuống lên, rống lớn một tiếng: “Dừng xe!”

Tài xế hết hồn, vội dừng xe, hai người ngồi ghế trước đồng loạt quay đầu nhìn Quý Gia Hoành, Quý Gia Hoành nói: “Đợi một lát.” Đoạn nghênh ngang bước xuống xe.

Trước cổng đại học N bày hai cái bàn, trên bàn đặt cái hòm màu trắng, phía sau dán một tờ giấy, ghi quyên góp gì đó.

Cái này không quan trọng, quan trọng chính là cái tên ngồi nghiêng trên bàn đang nói chuyện với người khác kia, Quý Gia Hoành liếc mắt liền nhận ra hắn —— tên này không chú ý vệ sinh, vẫn còn mặc bộ đồ của ba ngày trước.

Vương Hạo bên kia đang hào hứng huyên thuyên, chợt cảm thấy có người nhìn mình, quay đầu lại, sắc mặt lập tức thay đổi.

Quý Gia Hoành trong lòng có chút khó chịu, biến sắc cũng nhanh gớm!

Thấy có người tới, cô gái đằng sau ôm hòm đi ra: “Anh ơi, xin hãy cống hiến một phần.”

Quý Gia Hoành nhìn qua, bên trên viết ba chữ “Hòm quyên góp” to tướng, khóe miệng cong lên, mỉm cười.

Khả năng cống hiến hắn sao chỉ có một phần? Tham gia các buổi biểu diễn từ thiện lớn nhỏ không trên trăm cũng hơn mấy chục, lăng xê còn bận hơn cả làm việc thực sự, danh tiếng đạt được còn nhiều hơn làm từ thiện, tiền nuốt vào nhiều hơn tiền nhả ra.

Không ngờ thành phần bạo lực du côn như Vương Hạo cũng chơi trò làm từ thiện, sinh viên bây giờ thật biết kiếm tiền.

Quý Gia Hoành móc ví, rút ra mười tờ đỏ nhét vào trong.

Xung quanh nhất thời vang lên tiếng xuýt xoa của các sinh viên: “Oa kháo!”

Quý Gia Hoành trong lòng sảng khoái, quay sang nói với Vương Hạo: “Kỳ thực ta ủng hộ nhất là hoạt động từ thiện.”

Vương Hạo bóp trán nhìn hắn, trong mắt hiện rõ nghi ngờ.

Cô gái bên cạnh từ trong ngăn kéo lấy ra một món đồ chơi bằng lông nhung tặng cho Quý Gia Hoành: “Cảm ơn anh.”

Cô gái kia chân rất dài, vô cùng xinh xắn, Quý Gia Hoành nhận quà, mỉm cười: “Cảm ơn cái gì, làm từ thiện là việc tốt mà.”

Cô gái cười rất ngọt: “Anh quả là người tốt.”

Vương Hạo liếc xéo, ánh mắt hung hăng.

Quý Gia Hoành trong lòng bỗng nhiên run rẩy, không hiểu mình lại làm gì sai, sợ sệt lại nghi hoặc nhìn qua.

Quyên tiền cũng bị trừng? Lẽ nào mình quyên ít quá?

Đôi bên trừng nhau vài giây, Vương Hạo rốt cuộc sắc mặt cũng dịu đi, nói dăm ba câu với cô gái, bước đến bên cạnh Quý Gia Hoành, kéo cánh tay hắn lôi ra ngoài.

“Ngươi đến đây làm gì?” Vương Hạo hỏi.

“Chỉ là thuận đường ra sân bay.” Quý Gia Hoành nói.

“Thuận đường?” Vương Hạo khó hiểu hỏi, “Từ đây đến sân bay? Thuận đường chỗ nào?”

Quý Gia Hoành bó tay rồi, trọng điểm không phải thuận đường, mà là đến sân bay.

“Vậy ta đi về.” Quý Gia Hoành quay đầu, thấy Vương Hạo vẫy tay, không có ý định giữ lại, bèn từ trong ví tiền rút danh thiếp, “Có gì cứ tới tìm ta.”

Vương Hạo cầm lấy, cúi đầu nhìn: “Được, tạm biệt.”

Quý Gia Hoành trong lòng nghẹn khuất, cảm thấy Vương Hạo về tình về lí hẳn nên nói thêm gì đó, nhưng đối phương chẳng buồn nói gì cả, chỉ đứng đó, vẫy tay như xua đuổi hắn.

Vương Hạo vẫy cả buổi trời, đột nhiên sực nhớ, hỏi với theo: “Chuyện lần trước…”

Quý Gia Hoành lập tức đứng lại: “Chuyện gì?”

“Ngươi…” Vương Hạo nhíu mày, “Khá hơn chưa?”

Quý Gia Hoành cuối cùng cũng đợi được câu này, thấp giọng nói: “Đỡ nhiều rồi, có điều vẫn còn hơi…”

Lời này thành công khiến bộ mặt một mực bí xị của Vương Hạo xuất hiện thần sắc áy náy.

Quý Gia Hoành trong lòng vui sướng đến nở hoa.

Vương Hạo chậc một tiếng, thở dài: “Tóm lại sau này ngươi có chuyện thì tìm ta.”

Mình là nhân vật nào, làm gì cần gia hỏa này giúp đỡ, bất quá thấy Vương Hạo vốn luôn bá đạo lại lộ ra vẻ mắc nợ mình, Quý Gia Hoành trong lòng liền khoái trá.

Tuy rời khỏi thành phố N, tạm thời không được thấy bộ dạng đó của hắn, Quý Gia Hoành ngồi trên máy bay nghĩ, vài tháng nữa là sang năm mới, về nhà sẽ gặp lại thôi.

♦ ♦ ♦ ♦ ♦

Chương 13

Về đến thành phố B, Quý Gia Hoành chỉ thấy thật thoải mái, đô thị lớn quả nhiên có khác, ngay cả nhân viên bảo vệ cũng lễ phép hơn bên ngoài.

“Quý tiên sinh, anh về rồi.” Cô lễ tân của công ty nở một nụ cười rất chuyên nghiệp cùng chất giọng ngọt ngào chào hỏi.

Quý Gia Hoành tâm tình tốt, hỏi: “Gần đây không có chuyện gì chứ?”

“Mọi thứ đều ổn.” Lại sực nhớ, “À, có một vị tiểu thư họ Phương đến tìm anh.”

“Họ Phương?” Quý Gia Hoành vắt óc nghĩ, không nhớ ra mình có quen người nào họ Phương. Đi thêm hai bước, Quý Gia Hoành linh quang chợt lóe, cô nàng lần trước dùng túi xách LV nhái ném mình họ Phương thì phải?

Nghĩ đến đây, Quý Gia Hoành quay lại hỏi lễ tân: “Cô ta tới làm gì?”

Lễ tân lại cười ngọt: “Phương tiểu thư nói muốn bắt anh chịu trách nhiệm.”

Quý Gia Hoành hỏi: “Vậy các người nói sao?”

“Chúng tôi nói Quý tiên sinh đã đi công tác, phải một tháng nữa mới về.”

Quý Gia Hoành nga một tiếng: “Rồi sau đó?”

“Sau đó Phương tiểu thư lại tới vài lần.” Thanh âm cô lễ tân càng ngọt hơn, “Cuối cùng Phương tiểu thư để lại lời nhắn cho anh, cô ấy nói…” Lễ tân ngập ngừng.

Quý Gia Hoành thuận miệng hỏi tiếp: “Nói gì?”

Lễ tân lúc này mới nhỏ giọng thuật lại: “Nói anh hãy đợi đấy, cô ấy sẽ cho anh biết tay…”

Không biết có phải là ảo giác của Quý Gia Hoành không, nụ cười của cô lễ tân khi nói câu này, mang theo vẻ hớn hở khi thấy người gặp họa.

“Quý tiên sinh, anh có cần báo cảnh sát không?” Cô lễ tân đã hiểu còn cố hỏi.

Quý Gia Hoành khoát tay, chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu quần chúng trên truyền hình, cũng dám buông lời ngạo mạn đến thế.

Có gì phải sợ, lão đại hắc bạch lưỡng đạo Quý Gia Hoành cũng quen vài người, bình thường vui đùa tiêu khiển cấu kết làm bậy, ít nhiều đều nể mặt Quý Gia Hoành.

Buổi tối Điền Trung tìm một nhà hàng hạng sao mở tiệc tẩy trần cho hắn.

Quý Gia Hoành bước vào phòng VIP, mắt quét một vòng, khóe miệng cong lên.

Ngồi bên cạnh Điền Trung là một tiểu nam sinh, tướng mạo chừng hai mươi, có khuôn mặt búp bê.

Điền Trung nói với cậu trai kia: “Đây là Quý Gia Hoành mà tôi từng nhắc với cậu.”

Cậu trai hai mắt láo liên, cười hì hì đi tới bắt tay Quý Gia Hoành: “Chào anh, em là Thái Minh Minh.”

Cậu ta cười đến thẹn thùng, lúc bắt tay ngón cái còn lướt nhẹ trên mu bàn tay Quý Gia Hoành.

Ám thị như có như không, nếu nói động tác này là cố ý không khỏi có phần oan ức cho cậu ta, nhưng nếu nói là vô ý, Quý Gia Hoành không tin. Điền Trung cũng là người trong nghề, đã lên kế hoạch, người dẫn tới tám chín phần mười đều có chút nghiệp vụ.

Lúc dùng bữa tiểu tử tên Thái Minh Minh kia mời rượu vô cùng niềm nở, mày qua mắt lại vài phen, Quý Gia Hoành đã hiểu, nhóc này là một tiểu yêu tinh dày dạn kinh nghiệm, còn rất biết dụ dỗ.

Điền Trung thấp giọng nói: “Em này muốn nổi tiếng, cậu thấy thế nào?”

Quý Gia Hoành mỉm cười, gõ gõ bàn hỏi: “Cậu có bản lĩnh gì?”

“Ca hát vũ đạo.” Thái Minh Minh suy nghĩ một chút, thấp giọng nói, “Cả diễn xuất.”

Quý Gia Hoành khen ngợi: “Biết nhiều đấy.”

Cẩu nam gặp cẩu nam, đương nhiên thuận nước giong thuyền, củi khô lửa bốc, ăn xong liền làm chuyện cẩu thả.

Nhưng ngay lúc này Điền Trung đột nhiên tươi cười bồi thêm một câu: “Tôi biết cậu thích loại hình này, như cậu đã nói, loại này không có lực sát thương.”

Ngàn không nên vạn không nên, Điền Trung thật sự không nên thêm câu này.

Chút kích tình vừa được nhen nhóm chớp mắt bị dập tắt, lúc trước cũng bởi vì nhìn lầm Trương Tiểu Dã không có lực sát thương ra tay trêu ghẹo mới chịu một trận đòn tiếp một trận gian.

Đương nhiên người Điền Trung dẫn tới không có vấn đề gì, nhưng cảnh ngộ lần đó chẳng khác nào ác mộng luôn quẩn quanh trong đầu, Quý Gia Hoành bỗng dựng bực bội, không còn nhiệt tình nữa, nói vài câu với Thái Minh Minh, đưa danh thiếp, qua loa dùng bữa cho xong, lái xe đi về.

Kết quả Quý Gia Hoành về nhà đối mặt với chiếc giường trống trải liền hối hận, lập tức nhắn tin cho Thái Minh Minh, làm bộ làm tịch hỏi thăm đã về đến nhà chưa.

Bên kia nhanh chóng trả lời tin nhắn, khen Quý tiên sinh không giống như cậu ta tưởng tượng, quả thực chu đáo, cậu ta rất cảm động.

Thừa biết là nịnh bợ, nhưng loại khẩu khí này, khiến người hoàn toàn không thể mở miệng nói bây giờ tôi hối hận rồi, em tới đây chúng ta thử một lần đi.

Quý Gia Hoành buồn bực, nhưng suy đi ngẫm lại, còn nhiều thời gian, cũng không thiếu một hai ngày.

May là Thái Minh Minh vốn cũng muốn dựa vào hắn, sau vài ngày đã chủ động xuất kích, hẹn ăn cơm, hai người nhanh chóng thân với nhau.

Thỉnh thoảng bóng dáng Vương Hạo lại lóe lên trong đầu, lập tức bị cố tình quên lãng.

Qua chừng một tháng, đúng như Quý Gia Hoành dự liệu, cô nàng nói muốn đến quấy rồi kia quả nhiên không xuất hiện nữa.

Khí trời dần chuyển lạnh, lá khô đón gió lác đác rơi.

Vài gã đàn ông ngồi bên bồn hoa trước cổng công ty, khi Quý Gia Hoành đi ngang qua đều quay đầu nhìn hắn.

Thường có những người muốn nổi danh đứng canh trước cổng, bất quá mấy người này chất lượng thật chẳng ra sao.

Hôm nay có người mới tới quay quảng cáo, Quý Gia Hoành cùng đến studio, giám sát một hồi, di động trong túi đổ chuông.

Rút ra xem, là Quý mama gọi tới.

Căn dặn liên miên rằng thời tiết thay đổi mặc dày một chút chú ý sức khỏe, Quý mama rốt cuộc đi vào vấn đề chính: “Tiểu Hoành này, con còn nhớ dì Vương không?”

Quý Gia Hoành khó hiểu hỏi: “Dì Vương nào?”

“Ai nha, thì là dì Vương hay đến nhà chúng ta chơi mạt chược ấy, con không nhớ sao? Ở tầng trên chúng ta đấy…”

Quý Gia Hoành giật mình: “Mẹ của Vương Hạo?”

“A?” Quý mama vui vẻ, “Con vẫn còn nhớ Vương Hạo sao?”

Quý Gia Hoành thầm nghĩ con có thể không nhớ sao, quên ai chứ không quên được hắn: “Có chuyện gì?”

“Dì Vương nói chuyên ngành của Vương Hạo không dễ kiếm việc, năm nay không phải càng khó tìm? Mẹ xem thời sự thấy mấy hôm nay thành phố B có vài hội chợ tuyển dụng quy mô lớn, mẹ với dì Vương đều bảo Vương Hạo đến thành phố B tìm con, dù sao có con chiếu cố nó vẫn hay hơn.”

Quý Gia Hoành mới có được mấy ngày thanh thản, nghe xong triệt để sửng sốt, vô thức phản đối: “Mẹ, gần đây con tương đối bận, không thể lo cho hắn.”

“Người ta cũng lớn như vậy rồi, ai cần con lo,” Quý mama vẫn rất hồ hởi, “Con tìm một chỗ cho nó ở là được.”

Quý Gia Hoành nói: “Con phải đi công tác.”

Quý mama hỏi: “Chừng nào?”

“Ngày mai.”

“Không vấn đề,” Quý mama nói, “Vương Hạo tối nay đến rồi, tới lúc đó nó gọi điện cho con, nếu thực sự hết cách thì con tìm khách sạn cho nó.”

Chuyện của người khác mẹ lo nhiều như vậy làm gì, Quý Gia Hoành nổi đóa: “Mẹ từ chối giùm con đi! Chuyện này con tuyệt đối không nhúng tay!”

Cúp máy, đúng lúc người mới NG, vì thế nhắm vào người mới mắng một trận trút giận.

Hôm nay người trong studio đều cảm nhận được tâm tình Quý Gia Hoành rất tệ.

Lạ cái là, gia hỏa này một bên đứng ngồi không yên, một bên còn không ngừng nhìn di động, biểu tình biến đổi qua lại giữa chờ đợi và lo sợ một cách kỳ quái.

Advertisements

14 thoughts on “Dĩ ác chế ác – Chương 12+13

  1. Chè đậu đỏ ~ 01/07/2013 / 7:20 pm

    Cẩu nam gặp cẩu nam, đương nhiên thuận nước giong thuyền, củi khô lửa bốc, ăn xong liền làm chuyện cẩu thả.

    =))))) chời ơi, chờ truyện cả tuần, đọc xong chỉ nhớ đăm đăm câu này =))))))))))

    E sợ, e sợ công chúa tới áp chết hoàng tử là e =))))))))))))))))

    • Lưu Thủy 01/07/2013 / 8:54 pm

      Mong Vương Hạo đến lắm, nhưng lại sợ ăn được một lần đâm ghiền thì chết toi =)))))

      • Chè đậu đỏ ~ 01/07/2013 / 8:56 pm

        chết nàng chứ đâu có chết readers =))) tốn chút máu đi nàng =)))) mong chờ H 2 a :”>

      • Lưu Thủy 01/07/2013 / 9:02 pm

        Định lực tớ nào kém đến thế, sẵn sàng xá thân bồi quân tử =)))))

      • Chè đậu đỏ ~ 01/07/2013 / 9:13 pm

        =)))) *khiêu mi* chờ mãi câu nói này, có chương nào H cứ ném hết lên, quân tử xả thân tiếp chiêu =)))))

      • Lưu Thủy 01/07/2013 / 9:19 pm

        Tới lượt sẽ được lên sàn =)))

      • Chè đậu đỏ ~ 01/07/2013 / 9:20 pm

        T^T ây da, đang muốn edit H thử ._. cơ mà mấy bộ tìm thấy dường như toàn thanh thủy……………

      • Lưu Thủy 01/07/2013 / 9:43 pm

        VNS không phải là một kho đồ sộ đó sao, lượn trên đó có khi đụng được hàng mình muốn đấy =w=

      • Chè đậu đỏ ~ 01/07/2013 / 9:46 pm

        ._. hưm, toàn hàng edit r ._. dạo này hay lượn trên mấy trang tung, cơ mà 2 mắt cứ dán chặt vô ngược văn, nhưng kết quả lại là edit ngọt văn …. ._. xiệc là sầu ~~~

  2. flyingmansion 16/11/2013 / 10:42 pm

    Này là điển hình của trong ngoài bất nhất aaaa. La lối mà còn cầm điện thoại chờ >_<.

    • Lưu Thủy 16/11/2013 / 11:21 pm

      Yep, Hạo Hạo một bộ quan tâm nhưng vẫn dùng khẩu khí hung dữ với em nhỏ =)))))

      • flyingmansion 16/11/2013 / 11:23 pm

        ⌒.⌒ cho không khí thêm sôi động đó mà

      • Lưu Thủy 16/11/2013 / 11:27 pm

        Tình thú của các cháu là vậy đó ~(‾▿‾~)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s