Dĩ ác chế ác – Chương 23+24

DĨ ÁC CHẾ ÁC

Tác giả: Phiên Qua Tiểu Long Bao

Thể loại: Hiện đại, ấm áp, hài, ngụy tra công tiện thụ, niên hạ, HE

Edit: Lưu Thủy

Chương 23

Vương Hạo cuối cùng vẫn thông qua kiểm tra viết và kiểm tra sức khỏe của người tình nguyện.

Năm tư nhàn rỗi, thời gian vùn vụt trôi qua. Làm xong luận văn tốt nghiệp khó khăn nhất, ứng đáp đến hữu kinh vô hiểm trước mặt giáo viên hướng dẫn, Vương Hạo mặc đồ cử nhân màu đen cùng bạn học chụp ảnh tốt nghiệp.

Đại học cứ vậy kết thúc.

Đêm nay là buổi biểu diễn cuối cùng của ban nhạc Vương Hạo tại quán bar thường diễn, bốn năm đại học ban nhạc cũng có được lượng fan cố định, hát xong bài cuối hoàn toàn đẩy không khí lên đỉnh điểm, có cô gái đứng dưới sân khấu vừa khóc vừa gọi lớn tên của ban nhạc bọn họ.

Trương Tiểu Dã vành mắt đỏ hoe, ở dưới sân khấu hô: “Lưu Huy, em yêu anh!”

Khán giả cũng hô theo: “Lưu Huy, em yêu anh!”

“Triệu Đức Đông, em yêu anh!”

“Vương Hạo, em yêu anh!”

“Triệu Thuận, em yêu anh!”

Bốn nam nhân trên sân khấu cũng vành mắt đỏ hoe, đồng loạt cúi đầu. Xuống sân khấu lại bị một đám thiếu nữ sụt sùi vây quanh đòi ký tên.

Vương Hạo chọt chọt Lưu Huy, hất cằm chỉ Trương Tiểu Dã đứng bên ngoài vòng vây của đám thiếu nữ muốn chen lại không thể chen vào được.

Lưu Huy mỉm cười: “Em gái chân dài của cậu không đến xem sao?”

“Đừng nhắc nữa.” Kéo áo T-shirt của cô gái ký tên mình lên, “Người ta là hoa đã có chủ.”

Thật vất vả đợi đám người tản dần, Trương Tiểu Dã đôi mắt phát sáng chen qua, vẻ mặt sùng bái nhìn bọn họ: “Mọi người thật tuyệt.”

“Ha ha, chúng ta coi như đã biết cảm giác của ngôi sao, thỏa mãn thỏa mãn rồi.” Triệu Thuận ngã người lên sô pha trong quán bar cười lớn.

“Nói đến chuyện này,” Triệu Đức Đông hỏi, “Tên bạn làm người đại diện kia của cậu sao rồi?”

“Ai biết, vẫn cứ vậy thôi.” Vương Hạo nói, mấy tháng đầu Quý Gia Hoành còn gọi vài cú điện thoại, mỗi lần chủ đề đều gần như giống nhau, đơn giản là có việc gì cần giúp đỡ có thể liên lạc với hắn.

Nói mới nhớ, hắn gần đây dường như không có gọi điện cho mình.

TV trong quán bar đang phát quảng cáo Thập cường của cuộc thi tài năng mùa hè rất được ưa chuộng trong năm nay, một đám nam nhân nhảy trên màn ảnh, trong đó có một người rất quen, dường như đã từng gặp ở chỗ Quý Gia Hoành.

Vương Hạo lại bắt đầu bực bội, giống như chỉ cần vừa nghĩ đến gia hỏa kia tâm tình sẽ bực bội, hận không thể từ thành phố B tóm hắn đến dần một trận cho sảng khoái.

Tuy năm nay khủng hoảng kinh tế toàn cầu, công ty Quý Gia Hoành vẫn rất sôi động, thừa dịp mọi người đều rảnh rỗi tổ chức Talent Show, ra đủ vốn liếng, phương tiện truyền thông ngày ngày đưa tin, kết quả được một khoản lợi nhuận lớn.

Trong những người Điền Trung giới thiệu, Thái Minh Minh này là người Quý Gia Hoành xem trọng nhất. Tiểu nam sinh tướng mạo đẹp lại khôn khéo lanh lợi giỏi xử lý tình huống, chất giọng tốt nhạc cụ cầm lên cũng chơi được, ứng phó ký giả càng như cá gặp nước, lúc cười tươi lộ ra má lúm đồng tiền, bộ dạng đơn thuần dương quang sáng lạn mê đảo cả đống tiểu cô nương, lúc truyền hình trực tiếp cuộc thi phía dưới nhộn nhạo tin nhắn đến 70% bầu cho Thái Minh Minh, mỗi vòng loại đều có fan tụ tập trước cổng tàu điện ngầm lôi kéo phiếu bầu.

Tiểu tử này sẽ nổi tiếng.

Quý Gia Hoành lần đầu cảm thấy người dưới trướng có tiềm năng trở thành ngôi sao lớn, thủ đoạn có trong tay đều sử dụng, đối với tuyển thủ khác dùng ám chiêu ngáng chân mua chuộc bình phẩm nói lời tốt đẹp thuê người làm nhốn nháo trên mạng. Có đầy đủ như vậy, cho dù là người qua đường bình thường cũng có thể nổi tiếng, huống hồ Thái Minh Minh điều kiện trên mọi phương diện đều không tồi.

Đợi đến kỳ nghỉ hè vòng chung kết toàn quốc kết thúc, Thái Minh Minh rốt cuộc nổi bật giữa trời sao.

Thái Minh Minh sau khi gặp vận may nhanh chóng đem bài hát thi đấu thu âm thành đĩa nhạc, phát hành toàn quốc.

Người nổi tiếng rồi có thể phát triển trên nhiều phương diện, Thái Minh Minh lúc này độ nổi như mặt trời ban trưa, quảng cáo xếp chồng như núi, trong đó không thiếu hợp đồng điện ảnh, phim truyền hình.

Bận đến đầu óc quay cuồng, Quý Gia Hoành rốt cuộc có thời gian thở phào một hơi.

Con người lúc nhàn hạ rất dễ suy nghĩ vẩn vơ, Quý Gia Hoành rảnh rỗi suy nghĩ một hồi, chợt phát hiện mấy tháng gần đây không gọi điện cho Vương Hạo.

Tính nhẩm Vương Hạo lúc này chắc đã tốt nghiệp, trước đó từng nói đã nằm trong danh sách tình nguyện dạy học, bây giờ Vương Hạo có lẽ đã đi rồi.

Gọi điện mắng người không giống như gọi điện nghe mắng, làm việc này cần dũng khí, một khi đã lâu không làm, dũng khí sẽ không còn.

Huống hồ sau khi Thái Minh Minh thành danh, người nịnh nọt càng nhiều hơn lúc trước, loại cảm giác ưu việt này, lại đi gọi điện cho Vương Hạo nghe mắng, dù sao cũng cảm thấy có chút mất mặt.

Nhưng nơi tình nguyện dạy học đều là địa phương nhỏ, tâm trạng dễ trống trải, mà hễ tâm trạng trống trải Vương Hạo nói không chừng đã nghĩ đến chuyện yêu đương gì gì đó.

Nói không chừng hai năm sau trở về bồng con nhỏ, chỉ vào mình gọi chú Quý.

Quý Gia Hoành càng nghĩ, vẫn là không nỡ buông Vương Hạo, gọi điện về nhả hỏi nơi Vương Hạo tình nguyện dạy học.

♦ ♦ ♦ ♦ ♦

Chương 24

Vương Hạo cảm thấy mình rất may mắn, nơi được phân đến tốt hơn nhiều so với tưởng tượng. Tuy rằng cơ sở vật chất không bằng thành phố lớn, nhưng sinh viên khan hiếm, trường học hai tầng tập trung cả tiểu học lẫn trung học cũng mới được xây dựng, đãi ngộ nhận được cũng đủ khiến hắn cảm động.

Nơi này cao hơn mực nước biển, tỉnh lị thành phố gần nhất đang phát triển mạnh ngành du lịch, bầu trời một màu lam trong xanh không khí cũng mát lành, ngoại trừ một bộ phận người dân trong thôn, đi không xa có thể nhìn thấy thảo nguyên gió lay ngọn cỏ nhìn thấy dê cừu, dân tộc thiểu số trong thôn tranh thủ mùa du lịch tụ tập trên thảo nguyên dựng lều Mông Cổ buôn bán một vài thứ.

Vương Hạo lúc mới tới vừa vặn mùa hoa cải dầu, hoa cải dầu chen lẫn trên đồng cỏ, xanh vàng đan xen giống như trải thảm kéo dài tận phương xa, từng đàn linh dương hoặc bò Tây Tạng thong thả gặm cỏ dưới trời xanh mây trắng, băng qua đường cũng thật thong thả, tài xế như tập thành thói quen, sẽ cố ý đặc biệt dừng xe đợi chúng đi qua.

Đợi mùa hoa cải dầu tàn, Vương Hạo cũng thích ứng cuộc sống nơi đây. Bọn trẻ bướng bỉnh thì bướng bỉnh, nhưng được người lớn dạy dỗ, đối với thầy cô sinh viên đến từ bên ngoài có cảm giác kính nể tôn trọng, phần lớn thời gian đều rất ngoan, tuy vẫn có cô giáo bị chúng nó làm tức phát khóc, nhưng không ai dám trêu chọc Vương Hạo.

Những ngày bình lặng vẫn tiếp tục cho đến sáng sớm hôm đó, Vương Hạo cầm giáo án lên lớp, vừa đến cửa, liền thấy đám trẻ trong lớp mình la hét ào ra ngoài, vui mừng hớn hở như đang đón năm mới.

Túm một đứa hỏi, đứa trẻ kia nôn nóng muốn chạy ra ngoài, ngoái cũng không ngoái bảo có người nổi tiếng đến.

Người nổi tiếng? Vương Hạo trong lòng cũng tò mò, bám theo bọn trẻ đi xem náo nhiệt.

Chạy theo bọn trẻ một quãng xa, rốt cuộc nhìn thấy đám người tụ tập xem náo nhiệt.

Vương Hạo nhướn đầu nhìn vào trong, thôn trưởng còn có vài người dáng dấp lãnh đạo đều có mặt tại đây, sau lưng đỗ chiếc xe ô tô, trên thân xe treo băng rôn màu đỏ viết —— Hoan nghênh đoàn phim XXX đến địa phương chúng tôi quay phim 《Vô sắc 》.

Đằng trước tựa như chúng tinh ủng nguyệt được mọi người vây quanh chính là đạo diễn có chút danh tiếng cùng vài diễn viên bình thường hay xuất hiện trên tin tức giải trí, trong đó có một tiểu nam sinh đẹp trai cười lên rất ngọt ngào.

Vương Hạo trong lòng lập tức có dự cảm, quay ra sau, liền thấy Quý Gia Hoành đeo kính râm, nhìn thẳng hướng này.

Vương Hạo nghi ngờ, Quý Gia Hoành đến đây làm gì? Bảo là tình cờ thì hơi bị quá trùng hợp rồi, bảo là cố ý thì lại cảm thấy chẳng có lý do nào.

Không, nếu muốn nói lý do… Vương Hạo nhìn Quý Gia Hoành, tầm nhìn đối diện nhau, bên kia lập tức lúng túng quay mặt xoay đầu nói chuyện với người khác.

Vương Hạo bắt đầu bực bội, đuổi đám trẻ đi về: “Đừng xem nữa, quay về lớp, đi mau.”

Nếu nói là đến vì mình, không khỏi có chút tự mình đa tình.

Vương Hạo vừa xuất hiện bên kia, Quý Gia Hoành liền phát hiện, chằm chằm nhìn hắn một lúc, thấy người kia giương mắt nhìn lại, vô thức muốn tránh.

Cũng đừng có mới quay mặt một lát, vừa nhìn lại, bên kia đã không thấy người đâu.

Quý Gia Hoành rất bi phẫn.

Một đại nam nhân như mình xấu hổ cái gì chứ, nhìn xem, người cũng đâu mất rồi.

Quý Gia Hoành không có can đảm đi tìm Vương Hạo, cũng may đoàn phim tốc độ nhanh nhẹn, tiệc xã giao kết thúc, chuẩn bị thêm vài điều cần thiết, phim mới khai máy được rồi.

Bên đó có người quay phim, bọn trẻ lên lớp không tài nào tập trung được, rảnh rỗi liền chạy sang bên đó.

Lớp Vương Hạo xem như vẫn tốt, cô giáo quản không được đám trẻ này, ngày đầu tiên lớp học gần như vắng tanh, cô gái hết cách, đi qua tìm Vương Hạo nghĩ cách.

Vương Hạo chỉ có thể đi đến hiện trường quay phim, khuyên đám trẻ kia từng đứa một quay về, xong xuôi nhìn đoàn quay phim bên đó, Quý Gia Hoành đội nón che nắng ngồi trên ghế, bộ dạng uể oải mệt mỏi.

“Hắn sao vậy?” Vương Hạo kéo một nhân viên hỏi.

“Phản ứng cao nguyên, bị thổ tả, toàn bộ đoàn phim có mỗi anh ta nặng nhất.” Người kia nhún vai, “Tự mình đề nghị với đạo diễn đến nơi này, anh ta còn không phải rảnh quá đi tìm chỗ chịu tội sao.”

Đang nói, người bên kia nhìn thấy Vương Hạo, chật vật đứng dậy, lảo đảo bước tới, trưng ra một nụ cười suy yếu: “Vương Hạo, đã lâu không gặp.”

Vương Hạo nhìn hắn bước nông bước sâu đi trên cỏ, sắc mặt tái xanh, bộ dáng bất ổn, chẳng khác gì bị hồ ly tinh hút nguyên khí. Vương Hạo đưa tay đỡ hắn, hỏi: “Ngươi tới chỗ này làm gì?”

Quý Gia Hoành lúc này thân thể suy nhược đã bắt đầu hoa mắt, cũng không biết chỗ này Vương Hạo hỏi là chỗ nào, ánh nắng rọi xuống, đặc biệt có cảm giác như đang mộng du, hiếm khi mơ hồ nói tựa như đang nói mớ bộc lộ hết lời trong lòng: “Ta rất nhớ ngươi.”

Lời vừa thốt ra, cả hai đều sửng sốt, nhân viên bên cạnh kinh ngạc há mồm nhìn hai người bọn họ: “Như vậy cũng lặn lội tới tận đây?”

Quý Gia Hoành thần trí rốt cuộc đã hơi tỉnh táo, choáng váng lắc đầu giải thích: “Tình cờ, tình cờ thôi, ta chỉ là thuận tiện đến xem ngươi thế nào.”

Vương Hạo kéo Quý Gia Hoành hỏi nhân viên: “Tôi dẫn hắn đi không sao chứ?”

Nhân viên gật đầu: “Không sao không sao, tôi quay về nói một tiếng là được.”

Vương Hạo dẫn Quý Gia Hoành về phòng mình, lại nhét vào miệng hắn vài viên thuốc từ chỗ cô giáo kia.

Quý Gia Hoành ngất xỉu nằm trên giường, thuốc đắng, nhét vào trong miệng lại vô thức nhanh chóng nhổ ra.

Vương Hạo nhét hai lần đều bị nhổ ra, nổi nóng, túm cổ áo Quý Gia Hoành quát: “Ngươi nếu không uống lão tử đập ngươi!”

Quý Gia Hoành mê man im thin thít, không ừ hử một tiếng, cổ áo trong tay Vương Hạo đều mướt đầy mồ hôi của hắn.

Nơi này mùa hè dù có hơi nắng, nhưng cũng không quá nóng, ra mồ hôi đến cỡ này cũng khoa trương quá rồi.

Vương Hạo cố gắng kiềm nén xung động muốn đánh hắn, lại nhét thuốc vào, lần này nhanh chóng giữ cằm Quý Gia Hoành không cho hắn nhổ ra nữa.

Thuốc tan trong miệng, quá đắng, gương mặt Quý Gia Hoành nhăn nhó, cánh tay vô thức vung vẩy.

Người luôn giả vờ tài giỏi làm ra động tác gần như ấu trĩ thật sự không hợp, Vương Hạo nhịn không được cười “hắc” một tiếng.

Quý Gia Hoành mồm miệng khô khốc, Vương Hạo buông cằm hắn đi rót nước, nước rót vào miệng rất nhiều, Quý Gia Hoành bị sặc, ho sặc sụa phun hết ra ngoài.

Vương Hạo muốn ném hắn đi không lo, nhưng vừa thấy bộ dạng mê man đáng thương của người kia, trong lòng lại xuất hiện cảm giác phiền muộn.

Vương Hạo lại rót nước, ngậm trong miệng đút cho hắn.

Men theo động tác nuốt xuống, Quý Gia Hoành từ nơi sâu nhất trong yết hầu nảy lên tiếng “ưm” đầy thỏa mãn.

Ta X, Vương Hạo chùi miệng nghĩ, hắn rốt cuộc biết tại sao hễ nghĩ đến Quý Gia Hoành thì sẽ nóng lòng muốn đánh hắn, gia hỏa này rất dễ dàng khơi dậy dục vọng lăng nhục hắn trong mình.

Advertisements

8 thoughts on “Dĩ ác chế ác – Chương 23+24

  1. Chè đậu đỏ ~ 31/07/2013 / 9:06 pm

    Nếu nói là đến vì mình, không khỏi có chút tự mình đa tình.
    Hắn rốt cuộc biết tại sao hễ nghĩ đến Quý Gia Hoành thì sẽ nóng lòng muốn đánh hắn, gia hỏa này rất dễ dàng khơi dậy dục vọng lăng nhục hắn trong mình.

    Ta muốn xem H, xem H, xem H ahhhhhhhhhhhhhh *gào rú* dạo này thanh thủy quá nhiều rồi, ta muốn xem H của A Hạo A Hoànhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh T^T

    • Lưu Thủy 01/08/2013 / 10:41 am

      Tiếp tục đợi a, đã bảo truyện này H không nhiều mà *múa múa* =)))))

      • Chè đậu đỏ ~ 01/08/2013 / 11:08 am

        Dục cầu bất mãn sẽ chết người *nắm cổ áo lắc lắc* chết rồi có đền mạng ko hả! hẢ! HẢ!

      • Lưu Thủy 01/08/2013 / 1:25 pm

        Có gì hãy liên lạc với tác giả, tớ hông chịu trách nhiệm đâu nga *uốn éo* =)))))

      • Chè đậu đỏ ~ 01/08/2013 / 1:58 pm

        *ôm chân*
        Nào ~ nào ~ viết fic đi ~ *vẫy vẫy đuôi*

  2. aquanganh 01/08/2013 / 12:09 pm

    ta cung muon xem h wa cho hao lau nha ! nag that keo , dau oi nag tu luyen sog chua the ma hog h nha khac vay ^o^ bo doi xem co cam xuc de viet ak

    • Lưu Thủy 01/08/2013 / 1:25 pm

      Cũng gần tới chương H rồi, truyện này H không nhiều đâu bạn ^^~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s